Một tuần trước đó, khi Arsenal vượt qua đối thủ khó chịu Tottenham 1-0 thì tất cả đều hướng đến trận đấu với Chelsea bằng rất nhiều hy vọng. Thế mà rốt cuộc thì trận đấu hy vọng ấy lại an bài chỉ sau 20 phút đầu tiên, và như thừa nhận của Wenger thì "70 phút còn lại dài lê thê. Dài đến khó chịu". Thực tế thì rất nhiều khán giả truyền hình, trong đó có chính các fan hâm mộ Arsenal (như thừa nhận trên nhiều diễn đàn bóng đá) đã tắt tivi để không phải chứng kiến cái cảm giác ức chế, đau khổ của "70 phút dài lê thê" ấy. Người ta phải tắt tivi không chỉ vì Arsenal đã thua 2 bàn và nhận 1 thẻ đỏ sau 20 phút, mà cái chính là vì đội bóng của Wenger nhập cuộc quá non trong một trận đấu lẽ ra không có chỗ cho sự non nớt. Một binh đoàn Arsenal ào ào lao lên tuyến trên đã dễ dàng tạo đất cho chủ nhà Chelsea thực hiện những pha phản đòn quen thuộc, và sau khi dính những ngón đòn đầu tiên thì cảm giác như cả một hệ thống đã vỡ nhanh - vỡ mạnh - vỡ không kháng cự ở góc độ tinh thần.
Có một sự thực là trong những trận đấu với những đối thủ ở Top 4 mùa giải năm nay như Liverpool, Man City và bây giờ là Chelsea, Arsenal đều vỡ nhanh chóng, nặng nề như vậy. Và trong những thời khắc như vậy, người ta đã đặt ra câu hỏi: Vai trò thủ lĩnh của "giáo sư" Wenger được thể hiện ra sao? Một Wenger với bộ comple, cà vạt chỉn chu ngồi lắc đầu ngao ngán vào đêm thứ bảy vừa qua đã nói lên tất cả. Phải chăng Wenger rất giỏi trong việc vạch ra một kế hoạch, và khi mọi thứ đi đúng kế hoạch thì đội bóng trơn tru, nhưng chỉ cần 1, 2 mắt xích bị chệch kế hoạch thì mọi thứ tan vỡ tức thời? Và phải chăng cũng vì chính cái đặc điểm lặp đi lặp lại ấy mà Jose Mourinho đã hơn một lần gọi Wenger là "chuyên gia thất bại"?
Sẽ thật khập khiễng nếu so sánh phong cách bóng đá của HLV này với HLV khác, nhưng khi phân tích những thảm bại của Arsenal trong những mùa giải gần đây, nhiều chuyên gia bóng đá Anh đều gặp nhau ở quan điểm: Nhà cầm quân người Pháp mang hình ảnh của một ông giáo bóng đá, chứ không phải một nhà đánh trận. Trong tư cách một "ông giáo bóng đá", Wenger đã áp vào Arsenal một thứ triết lý tấn công bài bản, quyến rũ và cũng giúp Arsenal trở thành một trong những đội bóng có mức thu - chi hợp lý nhất, hiệu quả nhất ở giải Ngoại hạng Anh nhiều năm qua. Nhưng trong tư cách của một "nhà đánh trận", hiểu theo nghĩa phải là người có nhiều mưu mô chiêu mánh để giúp các học trò đối chọi thành công với mọi hoàn cảnh khó khăn không tưởng nhất thì rõ ràng Wenger lại tỏ ra thua kém so với nhiều HLV có cả tuổi đời lẫn tuổi nghề kém xa mình.
Thật bi kịch khi Wenger lại thảm bại vào đúng cái ngày kỷ niệm trận đấu thứ 1.000 mình dẫn dắt Arsenal. Nhìn vào hình ảnh bất lực toàn diện của thầy trò Wenger trong trận đấu này, nhiều người lại phải nhớ đến lời xỏ xiên mà Mourinho nói về Wenger trong buổi họp báo trước trận đấu: "Ồ, 1.000 trận đấu rồi ư? Tôi thấy phục cả Arseanal lẫn Wenger về con số này. Cả hai phía phải thật kiên nhẫn mới có thể tạo nên con số đó khi cả hai đều đã trải qua không ít thời điểm khó khăn".
Đêm thứ bảy vừa rồi, cái thua của Arsenal trước Chelsea là cái thua rõ ràng, cái thua điển hình, cái thua tất yếu của một "ông giáo bóng đá" trước một "nhà đánh trận".
| Trọng tài thừa nhận đuổi nhầm người Trọng tài chính điều khiển trận Arsenal - Chelsea, ông Andre Marriner đã thừa nhận sai lầm trong tình huống rút thẻ đỏ đuổi hậu vệ Gibbs (Arsenal) rời sân ở phút thứ 15 của trận đấu. Trong tình huống này, khi Hazzard của Chelsea tung chân sút bóng, có một cầu thủ Arsenal đã bay người, dùng tay cản bóng, và sau vài phút hội ý với các trợ lý của mình, trọng tài Marriner đã xác định cầu thủ đó là Gibbs. Trên thực tế, người dùng tay chơi bóng là Chamberlain. Nhưng ngay cả khi Chamberlain tiến về phía trọng tài để thừa nhận lỗi lầm của mình thì trọng tài vẫn quyết định đuổi Gibbs khỏi sân và để Chamberlain ở lại thi đấu như thường. Với chiếc thẻ đỏ oan uổng này, rất có thể Gibbs sẽ không bị cấm thi đấu những trận tiếp theo giống như những cầu thủ nhận thẻ đỏ thông thường khác. Lệ Đài |