Mang mang gió thổi qua thời thiếu nữ
Miếng trầu người
Cay đắng lẫn ngọt thơm
Nghe Mẹ dặn biết mình vụng dại
Trời sinh đêm để ngày giấu yếu mềm
Con đi về phương Nam gắt nắng
Trập trùng nơi Mẹ sinh con
Tim tím hoa xoan
Bời bời gạo đỏ
Cải vàng hoa đành để lại dấu ngườiCon ngơ ngác cuộc đời dâu bể
Trời tháng Ba sao nhiều thế bão giông
Chắc Mẹ thương con nửa đời chưa hết nhọc
Cho con mơ đêm giấc Mẹ ấm nồngƠi ới tháng Ba
Trời rộng đất hiền
Kìa tiếng gió vọng về con thao thiết
Chắp tay mình
Con lạy Mẹ
rưng rưng…Tháng 3/2014