Nhưng còn sự chuyển mình của con người, cũng trong một khoảng lặng sâu hun hút đến bất ngờ đó, người ta bỗng thấy những con phố mới đó còn chạy đua hết tốc lực huyên náo - bận rộn - vội vàng - tấp nập là vậy như rơi vào thinh vắng mất hút xao xuyến đến không ngờ! Tất cả mọi người trên phố biến đi đâu? Đi đâu ư? Còn đi đâu nữa ngoài con đường chảy, đổ về nhà không cách gì cưỡng nổi. Mọi người đang chạy thục mạng ra những chuyến tàu vét, những ôtô vét, những phi cơ vét, những con đò vét, và ngay cả những chiếc xe máy đang vét tốc độ của chính bản thân mình chạy về mong nhanh nhanh nhìn thấy một lối rẽ về nhà…
Không chỉ các ngõ phố, mà xe càng chạy, tới đâu người ta cũng cảm thấy thinh lặng hun hút xao xuyến vò võ đến lung lay tâm hồn trắc ẩn. Người Việt bảo "tối như đêm ba mươi". Đêm ba mươi hàng tháng đã vậy, đêm ba mươi cuối cùng của mười hai tháng sẽ ra sao? Trời ơi, một sự thinh lặng mất hút giữa bao la. Mầu sắc và âm thanh bao giờ cũng đồng đẳng nhau, giống như hội họa và âm nhạc vậy. Trong sự tối đen của đêm ba mươi, đó cũng là sự im ắng tắt lịm tột cùng của mầu sắc, và nó cũng khóa cứng mọi âm thanh muốn vọng ra ngoài.
Trong đêm tối người ta khao khát cái gì? Khao khát nhìn thấy ánh sáng! Và trong im lặng tột cùng người ta nghe thấy cái gì? Nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim trên nẻo đường về với cố hương! Đúng thế! Những trái tim đang đập tơi bời! Nó đập như muốn phá vỡ màn đêm! Đập bồi hồi cùng muôn vàn lo âu khấp khởi mừng vui. Như triết gia Sartre đã nói một câu da diết: "Cuộc đời yêu như thể đất thịt này!" (la vie est aimable comme la terre charnelle).
Vâng, ngay trong đêm tối bao la, ngay cả lúc ngồi trên xe, người ta cũng cảm giác rõ ràng về bánh xe chuyển xuống đường đất, nhỏ hơn, xóc hơn, nhưng thân thiết hơn, hoài niệm hơn, và nối kết như máu thịt của mình. Trái tim người ta bỗng trào lên những lời ca êm như một tiếng ru của bà và mẹ "đường xưa lối cũ có bóng ai bóng ai đi trên đường/ đường xưa lối cũ có bóng ai trong hoàng hôn/ đường xưa lối cũ có trăng treo trên đồi…".
Bay cao hơn, tâm hồn còn liên tưởng đến một câu trong Kinh thánh, đó là "muốn đi đến thiên đường thì phải đi vào cửa hẹp". Câu đó có nghĩa là, đường đến thiên đường không bao giờ dễ dàng cả, nó đầy những thử thách, những loại tuyển, giống như tinh trùng thụ thai với trứng, trong vài chục triệu con chỉ có một con lách mình được qua vỏ "trái đất" có kích thước lớn gấp 800 nghìn lần nó. Và mỗi con người có mặt ở đời, chính là một sự hoài thai đã hình thành, và khi Tết đến người ta trở về làng là trở về chính con đường hoài thai có một không hai đó.
Đường lớn bao giờ cũng chạy về phía quảng trường, chạy đến với muôn người. Còn đường nhỏ, chính là đường của trái tim, đường của tình yêu, một con đường nhỏ đến mức, nó không cưu mang nổi ngay cả người thứ ba, vì trong tình yêu người thứ ba đã là thừa. Và mọi người bỗng cảm thấy dịu dàng thân ái khi chiếc xe lao cả vào những ổ gà đang chạy về nhà, con đường dù xóc tung lên nhưng người ta vẫn hân hoan cảm nhận "êm êm lòng xao xuyến".
Những chuyến xe vét, đò ngang vét chính là nguyên nhân làm cho ta thấy mọi ngả đường, mọi con phố như giật mình biến mất vào chiều tối ba mươi. Vắng đến mức một ngọn gió bấc thổi qua cũng trở nên hoang vu đến trống rỗng. Tất cả những bến tàu, bến xe, bến đò đều chật ních những người xếp hàng đang nóng lòng đến thiêu đốt mua được tấm vé về quê. Và bất hạnh thay cho những hành khách không bắt kịp chuyến tàu vét cuối cùng, không nản chí, họ hỏi "chuyến tàu sớm nhất ngày mai là mấy giờ?".
Và dù tàu có xuất phát bất cứ giờ nào thì người ta vẫn đợi, đợi như thể chiều ba mươi còn chưa kết thúc, và cho tới lúc nào người ta chưa trở về nhà, thì ngàOk986.vip bảo mật SSLt vẫn chưa bắt đầu. Có rất nhiều hành khách lỡ tàu trên sân ga đã nói "không về được quê thì chẳng có thứ Tết nào xảy ra cả". Vì không về được quê, có nghĩa, ngàOk986.vip bảo mật SSLt chỉ là một ngày có hai mươi tư giờ bình thường như muôn ngày khác. Chỉ có về quê, được gặp ông bà, bố mẹ, vợ con, được thắp nén nhang vái ông bà tổ tiên thì cái ngày 24 giờ đó mới mang sự kiện và tình yêu trong lòng thời gian của nó. Và cũng bởi chính sự kiện đó mới tấn phong thời gian tíc tắc vô cảm của nó thành ngàOk986.vip bảo mật SSLt được.
Nhưng chiều ba mươi có phải chỉ đến trong ngày đó? Một bữa tiệc không bao giờ chỉ bắt đầu vào lúc người ta cụng chén chúc mừng nhau, mà nó bắt đầu xa hơn rất nhiều, từ lúc người ta bắc bếp nấu ăn ư? Không! Từ lúc trồng lúa nếp, sàng sảy, rồi lên rừng hái lá dong, rồi đi bắt lợn rừng… Sự bồi hồi nuối tiếc bắt đầu từ rất xa. Trước đó vài tuần, cơ quan, đơn vị, công trường, rồi doanh trại đã họp. Người ta đến họp mang theo cuốn sổ ghi chép, rằng năm nào thì được về nhà ăn Tết, năm nào thì phải trực Tết tại cơ quan, đơn vị…
Rồi người ta bình bầu trong tiếng cãi vã và cả nước mắt, xem năm nay ai là người sẽ được về nhà? Và kịch tính chiều tối ba mươi còn chạy đua đến tận phút chót. Những hành khách nóng lòng mua chiếc vé cuối cùng, không chỉ hành khách mà ngay cả người lái xe cũng nóng lòng chở vét chuyến cuối cùng mong về nhà được trước giao thừa. Ở chợ, có vô số những lời thúc giục như: "Bác ơi, cô ơi, xin đứng tránh ra để cháu bán mấy gói mứt cuối cùng này!". Người ta mong bán được mớ rau cuối cùng, bó hoa cuối cùng, gói mứt cuối cùng… để còn nhanh nhanh chóng chóng gom tiền chạy sang hàng gạo nếp và hàng thịt mua đồ về gói bánh chưng…
Tất cả dường như thời gian đã chạy đua và thu xếp chính bản thân, cho đến lúc mọi người như cố vét chính bản thân mình. Họ chạy nhanh về nhà, hò nhau rửa lá, vo gạo, rửa nồi, gói giò mỡ hay giã giò… để rồi tất cả mệt lử, vừa kịp đón giao thừa đã lăn ra ngủ. Cả nhà giao trọng trách cho một cậu con trai khỏe nhất thức canh nồi bánh chưng. Chàng trai pha ấm chè, ngồi nhâm nhi và lo cho củi hay trấu vào bếp. Lửa kêu tí tách! Ngọn lửa bao giờ cũng làm cho trái tim người ta thao thức, bởi lẽ nó sưởi ấm như hơi ấm của hơi thở vậy, nó thắp sáng căn nhà, và nó còn chui qua liếp tỏa sáng ra ngoài đường như muốn tâm tình cho dịu bớt sự đen tối cô độc của đêm ba mươi.
Thời gian đang chuyển mình, đó là đáy của mùa đông đang leo lên đỉnh cao của một mùa xuân mới. Tất cả mầm non đều cựa quậy đâm chồi. Những đứa em, rồi cháu không tài nào ngủ được, làm sao có thể bỏ lỡ sự kiện luộc bánh như đêm ba mươi, rồi mọi người nói chuyện râm ran, đến hồi bố mẹ của họ cũng trỗi dậy, mẹ bảo: "Mẹ nóng ruột quá, không biết cô út có về kịp trước sáng mùng một không hay lại bị lỡ tàu xe rồi!". Và mọi người bỗng nói về những người thân chưa về haOk986.vip bảo mật SSLt này không thể về.
Cùng lúc, cái bếp lửa nấu bánh chưng của những người trực Tết cũng sôi sùng sục, nó sôi như lòng bứt dứt nhớ nhung của họ. Tết nghĩa là về nhà, vậy mà Tết này họ đành xa nhà, nên chỉ còn cách nói về những người nhà. Và họ kể cho nhau nghe về những người mẹ, người cha, người vợ, hay những đứa con rất thân thương. Người ta rót rượu ra để chia sầu. Có người nói "khi có sầu mà biết chia ra thì sẽ giảm sầu đi!". Mọi người nghẹn ngào, có người cao hứng rót rượu cho bạn bè rồi ngâm nga:
Hiểm lộ nan hành kim tắc mã
Sầu thành dị phá tửu vi binh
Nghĩa là:
Đường hiểm kho đi tiền là ngựa
Thành sầu dễ phá rượu là quân
Nồi bánh chưng là vị thần truyền thống của người Việt từ khi Lang Liêu dâng quà sáng tạo Ok 9 được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP cho vua Hùng, nhưng đồ nếp cũng là thứ lương thực được đánh giá cao nhất vì nó thơm, dẻo, ăn chắc bụng no lâu, xưa kia những đồng bánh chưng nhỏ còn được người Việt bán ngoài chợ như quà. Đấy là thời xưa ăn lấy chắc mặc lấy bền, còn giờ đây là lúc Ok9 cab trò chơi casino phổ biến ta đã phấn đấu để ăn lấy ngon mặc lấy đẹp.
Vả lại, thời hiện đại @, là thời siêu tốc, người ta không thể chờ nồi bánh chưng cổ điển đun bằng củi hay than như ngày xưa, mà đã có những bánh chưng chín ép của nồi áp xuất hay cho chì vào. Bánh chưng càng chín nhanh thì lại gạo càng nhanh, còn nếu đun bằng chì thì sẽ gây độc hại. Có lẽ riêng về khoản bánh chưng, bánh chưng hiện đại lại thành "hại điện"?
Kèm theo bánh chưng hiện đại là kiểu ăn Tết hiện đại, tức là đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Có nhiều người nói thẳng: "Tết tôi đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá để khỏi phải ở nhà đón khách khứa". Nhưng, có lẽ theo nhiều người, dù bánh chưng hay rượu tây hoặc đồ ăn thức uống có thay đổi, thì cái cách con người khao khát con đường trở về ngàOk986.vip bảo mật SSLt không bao giờ thay đổi, vì từ Đông chí Tây, khi thành công hay thất bại, người ta đều muốn trở về quê vinh danh hay ẩn nấp. Có nhiều học giả quả quyết rằng: không có con đường nào bồi hồi tha thiết như con đường trở về nhà. Con đường trở về nhà, về quê hương bao giờ cũng mạnh mẽ thao thiết nhất. Và chiều ba mươi Tết nào người ta cũng biến mất trên những con phố, không phải lên thiên đường mà để trở về quê cha đất tổ