Mùa xuân thường là mùa của những hội hè, lễ bái. Chuyện này hầu như vùng quê nào cũng có. Thường là lễ gắn liền với hội. Cả khi đi hội người ta vẫn tìm ra nơi để lễ. Dân gian có câu “có cầu có thiêng, có kiêng có lành”. Vẻ đẹp tâm linh này của người Việt mang một giá trị văn hóa sống giàu tín ngưỡng trường tồn hàng nghìn năm nay. Tuy vậy trong tâm thức của không ít người vẫn mong có được những điều mình cầu nguyện qua ứng xử bằng những giá trị thật của người đi lễ với những vật chất dâng lễ. Đó là vàng mã, là đồ cúng mặn, đồ cúng chay. Là tiền thật bày trên mâm lễ, cài lên người Thần, người Phật, rải trên mái nhà, thả trên giếng nước, hồ nước…
Ở lễ phát ấn đền Trần vào dịp giữa tháng giêng có những vị công chức thời nay, người duy vật hẳn hoi vẫn cố gắng chờ đợi xin bằng được ấn Thánh cho mình để năm mới có cơ thăng tiến. Đầu năm tôi đưa người nhà đi lễ ở chùa Quán Sứ, ngôi chùa lớn của Hà Nội mà thấy rất nhiều khói hương cho dù chỉ đứng trước cửa chùa. Được biết ngôi chùa có tiếng là rất nghiêm cẩn trong việc thắp hương và không cho đốt vàng mã. Nhà chùa luôn luôn khuyến khích người đi lễ chỉ cần thắp một nén hương. Việc này nhiều người tuân thủ, cũng không ít người phá lệ.
Chuyện cũng có ở nhiều nơi. Có nơi còn ngùn ngụt hơn nhiều. Ai cũng biết ở các nơi lễ bái, nhà tổ chức chỉ mong người người tự giác là chính nên có nhắc chỉ là dùng lời nhắc nhẹ. Không gian các nơi cúng lễ không phải rộng rãi gì. Người cúng lễ đã đông. Hương vàng lại đốt dày đặc như vậy người trần mắt thịt làm sao mà chịu thấu và chắc chắn các bậc Thần, Phật cũng chẳng vui lòng. Giá hàng bao nhiêu tỷ đồng tiêu pha cho việc đốt vàng mã kia được các tín chủ nghĩ lại, biến nó thành tiền công đức cho các OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á tín ngưỡng chắc rằng hằng năm sẽ có nhiều cơ ngơi cúng bái được sửa sang tôn tạo lại to đẹp và đàng hoàng hơn và cũng ý nghĩa hơn rất nhiều.
Một giọt dầu, một nén hương mãi là lòng thành nếu ta chân tâm cúng Phật, cúng Thánh. Các ngài là những thần tượng hoàn hảo nhất về phẩm cách và đạo đức để cho người trần nhiều thế hệ noi gương và ngưỡng vọng. Trong Phật giáo lấy tụng kinh niệm Phật để tu tâm dưỡng tính là chính. Được biết, Phật cũng từng răn dạy rằng, ta không ban phước, không giáng họa cho ai hết mà chính các người lãnh cái quả do mình gây ra. Phật chỉ cho con người luật nhân quả. Ác giả thì ác báo. Gian ác, lọc lừa dù có cầu xin đến mòn thân xác cũng khó qua tai họa. Trong các đền miếu cũng vậy.
Hôm tôi đến lễ cụ Khổng Tử, cụ
Mê tín và Tín ngưỡng là hai trạng thái tâm trạng thường có của người đi lễ, nếu không thật tỉnh táo ta dễ lẫn lộn và đánh đồng với nhau. Quá chân một tý là lạc sang lĩnh vực mê muội. Tỉnh táo một chút ta có thể đàng hoàng nhận ra mình là ai và mình phải làm gì để có ích cho mình, cho gia đình và cộng đồng.
Chỉ mong ngày xuân này trong dòng người đi cúng lễ có càng ngày càng nhiều những con người giàu tín ngưỡng tìm được sự thanh thản sau nén nhang thành kính với sự giúp sức của Thần, Phật để thêm giàu đức tin và nghị lực đến được với bến tỉnh của cuộc đời đặng làm ra được những giá trị mà mình mong ước…