Thành thật mà nói, 90 phút bán kết hôm qua, chỉ có đội trưởng Thành Lương với cái băng trắng trên đầu - một hình ảnh điển hình cho sự quả cảm cùng thủ thành Bửu Ngọc với hàng loạt những pha cứu thua xuất thần là còn… "biết đá bóng". Phần còn lại của U. 23 Việt Nam chơi một thứ bóng đá xơ cứng, lạc điệu hệt như đã từng xơ cứng, lạc điệu như trong các trận đấu ở vòng đấu bảng.
Thành thật mà nói, 90 phút ấy tôi vẫn cố hy vọng, nhưng không phải là hy vọng những đôi chân Việt Nam có thể làm nên chuyện, hoặc ít nhất có thể ghi được 1 bàn danh dự, mà chỉ hy vọng vào thần may mắn - ông thần đã đứng cạnh chúng ta suốt hành trình vòng bảng. Lúc ấy tôi cứ hy vọng rằng: Nhỡ đâu một cầu thủ Indo bỗng nhiên đưa bóng vào gôn nhà? Nhỡ đâu một hậu vệ Indo bất ngờ phạm lỗi, giúp Việt Nam có được quả phạt đền mười mươi…? Nhưng 90 phút đêm qua thì thần may mắn chỉ đứng về phía chúng ta ở 45 phút đầu tiên, còn 45 phút tiếp theo thì ông mất hút. Hình như ông cũng đủ sự thông tuệ và công bằng để thấy rằng nếu cứ tiếp tục đứng về phía Việt Nam thì "oan" cho người Indo quá…
9 năm về trước, cũng ở cái SVĐ này, bóng đá Việt Nam với những cái tên như Tài Em, Minh Phương, Trường Giang… từng tạo nên một trận hòa 2-2 làm ngỡ ngàng cả ĐNA. 14 năm về trước, lại cũng ở SVĐ này, bóng đá Việt Nam với thế hệ của những Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Sỹ Hùng… cũng tạo nên một trận hòa 2-2 khiến người Indonesia phải tâm phục khẩu phục. Nhưng hôm qua, một thế hệ mới của BĐVN đã không thể làm được cái điều mà những thế hệ đàn anh của mình đã làm trước đó. Vì họ yếu quá chăng? Non quá chăng? Kém cỏi quá chăng?
Cá nhân tôi không tin đây là những đôi chân yếu, vì cũng với những đôi chân ấy, chỉ cách đây vài tuần thôi đã từng tạo nên một trận hòa 2-2 tưng bừng trước U.23 Uzbekistan ở VFF Cup trên sân Mỹ Đình. Tôi càng không tin đấy là những đôi chân non nớt, bởi một đội bóng được chuẩn bị ròng rã 2 tháng trời, đá từ Cúp thành phố Hồ Chí Minh tới VFF Cup, lại đá tới 5 trận vòng bảng SEA Games trước khi vào chơi bán kết mà vẫn "non", vẫn "dại" thì lạ lắm. Vậy vấn đề nằm ở đâu? Ở một ông thầy kỳ lạ, với hàng loạt những bài tập kỳ lạ, không phù hợp với BĐVN chăng? Bây giờ đổ hết lên đầu Falko Goetz thì quá dễ và quá đơn giản. Nhưng làm như thế liệu đã đúng, đã trúng, và đã truy được tới cùng căn nguyên của vấn đề hay chưa?
Tôi còn nhớ, khi các cầu thủ chơi tưng bừng ở VFF Cup, ông Goetz bảo ông bất ngờ với các học trò của mình. Và ở SEA Games này, khi các cầu thủ chơi 45 phút tệ hại trước U.23 Lào thì ông cũng bảo mình rất bất ngờ, thất vọng với những gì các học trò thể hiện. Có nghĩa là nhiều lúc dường như ông không "cầm" được đội bóng, không "cầm" được phần hồn cầu thủ.
Có một sự thực ít người biết là không phải đợi tới SEA Games, mà ngay sau trận hòa cực kỳ đáng ngờ trước U.23 Malaysia tại VFF Cup trên sân Mỹ Đình, nhiều cầu thủ trong ĐT cũng đã "nhòm", đã "ngó" về phía các đồng đội của mình bằng những ánh mắt soi xét, nghi kỵ. Và sau 45 phút đầu tiên "có vấn đề" trước U.23 Lào thì sự nghi kỵ ấy lại càng tăng cao. Một cầu thủ thậm chí còn nói thẳng với một đồng nghiệp của tôi: "Anh xem chúng nó đá thế là thấy tất cả rồi, cần gì phải hỏi han nữa". Tất nhiên cùng với câu nói rất thật này bao giờ cũng là một câu bất hủ: "Giấu kín nhé! Đừng đưa tên em lên báo!".
Thế đấy, có những điều rất tế nhị đã tiềm ẩn, đã diễn ra, và thậm chí đã phát triển lên tới cao trào trong lòng ĐT. Và dường như chính cái sự tế nhị ấy mới cướp đi sức sống của mỗi đôi chân và khát vọng chinh phục của mỗi tâm hồn. Ông trưởng đoàn ĐT Trần Quốc Tuấn biết không? Các trợ lý người Việt của Flko Goetz biết không? Và chính Falko Goetz nữa - ông liệu có "ngửi" ra một cái gì đó bất thường trong đội bóng của mình không?
Khi ông Goetz đến đây, Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ nói rằng ông là thầy ngoại giỏi nhất từ xưa đến nay mà BĐVN có được. Khi người ta treo thưởng trên dưới 1 triệu đô la cho một chiếc HCV bóng đá thì ông PCT VFF Lê Hùng Dũng cũng nói đấy là khoản thưởng lớn nhất mà bóng đá Việt Nam có được trong lịch sử. Và khi ĐT càng đá càng nhuyễn ở VFF Cup thì rất nhiều người nói rằng đây là "đội bóng hy vọng" nhất trong số các đội tuyển Việt Nam từng dự SEA Games.
Thế mà cuối cùng chúng ta lại "chết" từ chính những cái "nhất", "nhất", "nhất" như vậy đấy! Thế mà cuối cùng giấc mơ vàng SEA Games mà BĐVN mỏi mòn chờ đợi suốt 52 năm qua rốt cuộc lại tan vỡ một cách phũ phàng như thế đấy.
Tội nghiệp quá những CĐV đã trót đặt niềm tin vào ĐT, và đã lặn lội đường xa đến tận SVĐ Bunkarno để cổ vũ ĐT rồi lại ôm mặt thất vọng với lối chơi không hồn vía của ĐT!
Tội nghiệp quá, một giấc mơ SEA Games…!