Từ sự tương phản của bóng đá nữ
Kinh ngạc! Đó là từ mà rất nhiều chuyên gia bóng đá Việt Nam sử dụng khi tận mắt chứng kiến các cô gái Thái Lan chạy... ầm ầm trong suốt 90 phút chung kết bóng đá nữ với Việt Nam. Kinh ngạc vì ở trận bán kết với chủ nhà Myanmar trước đó, cầu thủ Thái đã bị vắt kiệt sau 120 phút thi đấu cùng những loạt luân lưu tra tấn thần kinh. Ai cũng nghĩ là sau cuộc tra tấn thể lực ấy, Thái sẽ không còn sức, hoặc ít nhất là rất đuối sức so với Việt Nam trong trận chung kết diễn ra một ngày sau đó. Thế mà ngược lại: Thái chạy như không có chuyện gì, còn cầu thủ của ta lại chỉ đủ sức đá 45 phút đầu tiên.
Trao đổi riêng với chúng tôi, thậm chí một vài chuyên gia thể lực còn đặt giả thiết: không hiểu cầu thủ Thái có được tăng cường một chất kích thích thể lực nào không? Tuy nhiên, nên nhớ là bài học "bà chị" Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên bị cấm thi đấu quốc tế vì sử dụng doping vẫn còn sờ sờ ra đó, và vì ''bà chị'' này bị cấm mà cả Việt Nam, Thái Lan, Myanmar mới cùng đặt quyết tâm lọt vào top 5 VCK Asian Cup 2014, để lấy vé dự World Cup 2015 tại Canada. Thế nên người Thái không dại gì đi vào vết xe đổ của "bà chị" nói trên.
Bên cạnh sự kinh ngạc về thể lực, người ta cũng không thể không trầm trồ khen ngợi cách người Thái tổ chức trận đấu, tận dụng cơ hội tại kỳ SEA Games này. Trận chung kết SEA Games, trong khi cầu thủ của ta đá sơ đồ cổ điển 5-3-2 thì Thái đá sơ đồ 4-4-2 cùng những biến thể rất hiện đại của sơ đồ này. Thực ra thì ở giải vô địch bóng đá Đông Nam Á cách đây 1 năm - giải đấu mà Thái Lan hoà Việt Nam 0-0, người Thái cũng từng sử dụng sơ đồ này, nhưng khi ấy cách vận hành của họ có khá nhiều chệch choạc. Còn bây giờ mọi thứ đã diễn ra hoàn toàn khác: Thái đá chắc chắn, trơn tru, đầy hiệu quả.
Đến đây có thể kết luận, chỉ trong vòng một thời gian ngắn, bóng đá nữ Thái Lan đã có sự đột biến lớn lao. Mấy hôm nay, OK9 thể thao xanh chín nói nhiều đến chuyện người Thái đã gửi quân sang Nhật tập huấn dài ngày, và hiện cũng có ít nhất 2 cầu thủ Thái đang được cọ xát thường xuyên tại giải VĐQG Nhật Bản, trong khi với chúng ta "kế hoạch hợp tác với Nhật" vẫn chỉ nằm trên giấy tờ. Và từ chỗ này, có thể khái quát rằng cái thua của ta ở chung kết SEA Games không đơn thuần là cái thua ngẫu nhiên hay cái thua tai nạn, mà cái thua về chiến lược, tầm nhìn.
Dĩ nhiên vẫn cần thêm thời gian để kiểm chứng một cách xác đáng xem, chiến lược đưa quân sang Nhật của bóng đá nữ Thái Lan có hiệu quả thực sự hay không. Nhưng chỉ nửa năm nữa thôi cả ta và Thái (rồi cả Myanmar) sẽ dấn thân vào VCK Asian Cup 2014, và sẽ cạnh tranh quyết liệt với nhau để quyết giành vị trí thứ 5, lấy vé đi World Cup. Nếu không nhanh chân giải mã đối phương để tìm ra biện pháp đối phó hữu hiệu, không loại trừ khả năng đến VCK Asian Cup 2014 - giải đấu diễn ra ở Tp HCM, chúng ta sẽ phải trả giá ngay tại sào huyệt của mình.
Tóm lại, cái thua ở chung kết SEA Games 27 giống một lời cảnh tỉnh, buộc chúng ta phải nhận thức sớm và hành động sớm.
Đến sự tương phản của bóng đá nam
Ai cũng thấy là cho đến trước kỳ SEA Games 27, thành tích của ĐT U.23 Việt Nam tốt hơn hẳn U.23 Thái Lan ở hai kỳ SEA Games gần nhất. Cụ thể: SEA Games 25, U23 Việt Nam vào chung kết, SEA Games 26 vào bán kết, trong khi đấy là hai kỳ SEA Games U.23 Thái đều bị loại ngay sau vòng đấu bảng. Thế mà đến SEA Games kỳ này, trong khi Thái nhảy vọt lên ngôi vô địch - mà vô địch một cách ấn tượng thì chúng ta lại thụt lùi với việc không qua nổi... cái vòng gửi xe. Vì sao thế?
Vì các cầu thủ Thái hiện nay có sự đột biến hơn hẳn so với thế hệ đàn anh, còn cầu thủ ta thì thụt lùi trông thấy? Hay vì Thái được dẫn dắt bởi một HLV, một cựu cầu thủ huyền thoại như Kiatisak, còn ta chỉ được dẫn dắt bởi một HLV tầm tầm như Hoàng Văn Phúc? Có một sự thực đáng buồn là sau khi U.23 Việt Nam bị loại, rất nhiều cựu cầu thủ Việt Nam lên tiếng trách móc HLV Hoàng Văn Phúc kém tài.
Cả một mớ lý do, dẫn chứng được đưa ra: nào là ông Phúc trước đó chỉ cầm quân những đội bóng làng nhàng như HN.ACB hay các ĐT trẻ U.16, U.19, U.22 QG, chứ chưa có kinh nghiệm đánh những trận đánh lớn ở U.23 hay ĐTQG; nào là suốt 4 trận vòng bảng SEA Games, câu chỉ đạo "ấn tượng" nhất mà ông Phúc để lại chỉ là "đá ma đi", và với kiểu chỉ đạo rất phủi ấy, U.23 Việt Nam rời cuộc chơi là phải. Nói chung, chỉ trích một HLV sau khi đội bóng của ông ta thất bại là một trong những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP dễ nhất mà người ta có thể làm. Điều đang nói ở đây là: Vì sao VFF lại phải đặt niềm tin vào ông Hoàng Văn Phúc?
Xin được nhắc lại cho rõ, VFF buộc phải chọn lựa như thế vì trước đó rất nhiều HLV tài năng - những người được ca ngợi là "thầy trẻ, tầm vóc lớn" đã đồng loạt lắc đầu. Cả PCT VFF Lê Hùng Dũng lẫn TTK VFF Ngô Lê Bằng - những người có tiếng nói quyết định trong cuộc chọn thầy cho ĐT đều tỏ ra thất vọng cùng cực trước những sự lắc đầu vô trách nhiệm như thế. Ông Dũng thậm chí đã từng nói xa gần, bóng gió với một ông thầy rằng: "Ước gì tôi cũng từng đá bóng, cũng biết huấn luyện, cũng có bằng HLV như các anh". Còn ông Bằng từng tâm sự với chúng tôi rằng: "Thật buồn là khi LĐBĐ cần, khi ĐT cần, khi Tổ quốc cần thì những người được đánh giá là tài năng nhất lại đồng loạt từ chối".
Có dư luận cho rằng các ông thầy này từ chối vì họ không tin vào cách Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, cách ứng xử, cách đối đáp của VFF xưa nay. Nếu điều này là chính xác thì tại sao họ không nhận thức được rằng ĐTQG hay ĐT U.23 QG không phải là tài sản của VFF, mà là tài sản của quốc gia? Tại sao họ không thấy rằng chỉ vì bất tin với một tổ chức được giao nhiệm vụ quản lý ĐTQG mà sẵn sàng từ chối nghĩa vụ quốc gia là hèn nhát?
Xin hãy nhìn vào HLV trưởng Kiatisak của ĐT U.23 Thái Lan. Nhiều năm qua, chẳng phải LĐBĐ Thái Lan cũng bị OK9 thể thao xanh chín Thái phê phán, công kích dữ dội, thậm chí bị cả FIFA "sờ gáy" đó sao? Chẳng phải sau khi các ông thầy tên tuổi đến từ châu Âu như Steve Darby, hay Bryan Robson thất bại thảm hại, dư luận Thái đồng loạt đánh giá cái ghế HLV trưởng ĐT U.23 nước này giống như một cạm bẫy đó sao? Thế nhưng Kiatisak cũng đâu vì những lý do đó để từ chối ĐT, từ chối nghĩa vụ của mình! Rõ ràng, nhìn cái cách Kiatisak dẫn dắt U.23 Thái chấm dứt giai đoạn khủng hoảng kéo dài 2 kỳ SEA Games để đi một lèo tới ngôi vô địch SEA Games 27, những ông thầy trẻ ở ta - những người từng từ chối ĐT, từ chối VFF không thể không vắt tay lên trán mà soi xét.
Các ĐTQG và cả nền bóng đá của chúng ta sẽ không thể phát triển nếu chúng ta chỉ sản sinh ra được những con người "thấy chỗ thơm thì ngồi, chỗ xương thì lắc", chứ không có được những con người dũng cảm, dám nhảy vào lửa, dám đứng mũi chịu sào kiểu như Kiatisak.
Bây giờ thì chúng ta mới hiểu đầy đủ và trọn vẹn vì sao ngày xưa cứ hễ gặp ĐT Thái Lan do Kiatisak cầm đầu là nhiều cầu thủ nhà ta (những người giờ đã chuyển sang làm thầy) chưa vào trận là đã... hết vía rồi!
| Khi người Thái ôm trọn cả 4 HCV bóng đá Trước thềm SEA Games 27, Chủ tịch LĐBĐ Thái Worawi tuyên bố Thái Lan đặt mục tiêu đoạt cả 4 HCV bóng đá gồm bóng đá nam, bóng đá nữ, futsal nam futsal nữ. Nhiều người đánh giá đấy là mục tiêu bất khả thi, nhất là ở bóng đá nam, khi ĐT U.23 Thái thậm chí không qua nổi vòng đấu bảng 2 kỳ SEA Games gần nhất. Nhưng rốt cuộc là ở chung kết futsal nam/nữ, Thái Lan đều vượt qua Việt Nam với tỷ số áp đảo. Chung kết bóng đá nữ, các cô gái Thái lội ngược dòng, thắng Việt Nam 2-1, và đấy là một chiến thắng hoàn toàn thuyết phục ở phương diện chuyên môn. Còn ở chung kết bóng đá nam, U.23 Thái không khó hạ U.23 Indonesia 1-0, đội bóng từng là bại tướng của mình ở vòng đấu bảng. Rõ ràng là Thái Lan đã có một SEA Games chiến thắng toàn diện và ấn tượng ở nội dung bóng đá. Liệu đấy có phải là dấu hiệu cho thấy người Thái đang trở lại sau một giai đoạn dài khủng hoảng? Và đấy liệu có phải là lời thách thức đáng gờm với phần còn lại của Đông Nam Á? Chờ SEA Games 2 năm nữa ở Singapore để xác tín câu trả lời! Ngọc Anh |