Ở vị trí ấy, ông Phúc đã ghép 2 trong tổ hợp 4 con người là Mạnh Hùng, Thanh Hào, Tiến Thành, Ngọc Hải, nhưng bất luận là bộ đôi nào thì đấy cũng là một khu vực rất đáng báo động. Báo động không phải vì chúng ta đã thua 3 bàn trong tổng cộng 4 trận đấu, mà vì cách phối hợp, cách di chuyển và những hạn chế mang tính muôn thuở về thể hình, thể lực của các trung vệ Việt Nam.
Chẳng hạn như trong trận hòa CLB REAC 2-2, theo một thành viên trong BHL ĐT thì đấy là trận đấu mà đối thủ chơi bài tấn công biên – tạt bóng thuần túy, nhưng chỉ cái đòn thuần túy ấy thôi cũng đã khiến cặp trung vệ của chúng ta phải lao đao. Vậy thì hãy cứ tưởng tượng, vào đến trận địa SEA Games, khi đối diện với lối chơi bóng bổng, bóng dài giàu thể lực của những Malaysia, Singapore, Philippines chúng ta liệu sẽ chống trả thế nào? Trong khi cặp trung vệ đang là vị trí báo động thì U.23 Việt Nam lại có những cầu thủ chạy biên tốt, chẳng hạn như hai cầu thủ được đánh giá là phát hiện mới của V.League 2013: Sầm Ngọc Đức (HN.T&T) và Quế Ngọc Hải (SLNA). Vấn đề là sự phối hợp giữa hai cầu thủ trung vệ với hai cầu thủ đá biên chưa nhuần nhuyễn, và nhìn một cách tổng thể thì hàng phòng thủ 4 người vẫn chưa tìm được một thủ lĩnh cho ra hồn thủ lĩnh.
Khả năng tăng cường nhân sự bây giờ là không tưởng, vì thời gian không cho phép. Mà có muốn tăng cường cũng không biết phải “bói” ra trung vệ nào vừa đủ tuổi dự SEA Games, vừa đảm bảo yêu cầu về chất lượng để tăng cường. Thế nên với HLV Hoàng Văn Phúc, phải làm sao để thực nâng chất hàng phòng ngự, đặc biệt là nhiệm vụ phòng ngự của hai trung vệ là một câu hỏi rất, rất đau đầu. Gạt qua vấn đề của hàng phòng ngự để nhìn vào những thứ giá trị mà U.23 Việt Nam đã thu hoạch, có thể nói điểm được nhất nằm ở sự linh hoạt trong việc vận hành chiến thuật.
Vẫn trung thành với sơ đồ 4-2-3-1 mà người tiền nhiệm và cũng là người đàn anh của mình – HLV Phan Thanh Hùng thổi vào các ĐTQG năm ngoái, nhưng HLV Hoàng Văn Phúc không vận dụng sơ đồ ấy một cách khô cứng. Trong nhiều thời điểm khác nhau của một trận đấu, sơ đồ 4-2-3-1 có thể được điều chỉnh thành 4-5-1 (nếu cần chú trọng phòng ngự) hoặc 4-4-2 (nếu cần chú trọng tấn công). Và cách cầm bóng, triển khai bóng, phối hợp bóng cũng sẽ thay đổi theo những sự thay đổi về đội hình đấu pháp. Thế nên U.23 Việt Nam không chỉ nhất nhất đá nhỏ, ngắn trong phạm vi hẹp, mà khi cần cũng sẵn sàng sử dụng bóng dài, mở biên, đua tốc độ. Thêm một cái được khác của ĐT U.23, đó là tính cạnh tranh của các cầu thủ tiền vệ và tiền đạo đã cao hơn hẳn trước đây, ví dụ như ở vị trí tiền đạo, chân tiền Mạc Hồng Quân có trận đã phải nhường suất cho chân sút trẻ Hà Minh Tuấn.
4 trận tập huấn với kết quả 3 thắng 1 hoà tại Hungary đã giúp cho U.23 Việt Nam nhìn ra cả những điểm mạnh lẫn những yếu điểm của mình. Và đấy là cơ sở để HLV trưởng Hoàng Văn Phúc tiếp tục nâng cấp ĐT theo đúng lộ trình mà ông đã vạch ra.
Mong là ông thầy người Hà Nội sẽ đi đúng hướng, và tới SEA Games 27 thì ĐT U.23 dưới tay ông sẽ không tái hiện hình ảnh một Đội tuyển bạc nhược, thua từ chuyên môn đến tinh thần như ĐT U.23 của thầy ngoại Flako Goetz ở SEA Games 26.
| U.23 Việt Nam sẽ đấu với hai đối thủ mạnh trong tháng 9 Sáng qua, ĐT U.23 Việt Nam đã bay từ Hungary về TP HCM và sẽ bắt đầu bước vào chu kỳ tập huấn mới tại đây. Ở chu kỳ tập luyện này, U.23 Việt Nam sẽ có hai trận đấu với 2 đối thủ mạnh là U.23 Galatasaray (Thổ Nhĩ Kỳ) vào lúc 18h ngày 27/9 và U.23 Santos (Brazil) vào lúc 18h ngày 29/9. Hiện nay có thông tin cho rằng khả năng hai đội bóng nói trên không mang sang Việt Nam một đội hình U.23 “xịn”, mà chỉ là một U.23 với phần lớn các cầu thủ U.19 và U.21. Nhưng theo đánh giá của BHL ĐT thì ngay cả khi đấy chỉ là U.19 và U.21 thì họ cũng mạnh mẽ hơn hẳn so với 4 đối thủ mà ĐT thi đấu trong chuyến tập huấn tại Hungary vừa rồi. Và BHL ĐT hy vọng với việc được gặp các đối thủ từ yếu đến mạnh, các cầu thủ U.23 Việt Nam sẽ có một sự tích luỹ, tiếp thu bổ ích, hướng đến mục tiêu lọt vào chung kết SEA Games 27. Ngọc Anh |