Tôi theo "Cái đuôi" của cố nhà thơ Hoàng Trung Thông về lại căn gác "Tao khang" nơi biệt thự cổ 70 trên phố Ngô Quyền. "Vĩ" theo tiếng Hán, còn có nghĩa là cái đuôi. Thi sỹ cũng muốn coi sự kiện này khoá đuôi cho việc sinh nở để vợ đỡ nhọc nhằn.
Hoàng Phượng Vĩ sinh ra từ tình yêu da diết của người mẹ họ Hồ tên Hoa và người cha là thi sỹ Hoàng Trung Thông. Yêu vợ và thương vợ, thi sỹ đã đặt tên các con bằng tên của những loài hoa đẹp.
1. Tôi từng đến "gác tao khang" của vợ chồng cố thi sỹ Hoàng Trung Thông và bà vợ cũng "nổi tiếng" trong giới không kém gì ông bởi đức tính dịu dàng, chắt chiu, nhẫn nại, và quá xuất sắc trong vài trò làm vợ của một nhà thơ nổi tiếng đồ gàn xứ nghệ Hoàng Trung Thông những ngày bà còn sống. Con phố Ngô Quyền cổ kính, những hàng cây cổ thụ, gió lá xạc xào và những bậc cầu thang gỗ bình yên…
Tôi nhớ hình ảnh mấy ngón tay gầy guộc luồn qua khe cửa và lập cập mở khoá. Gương mặt hiền thơ thẩn của bà Hồ Hoa hiện ra sau cánh cửa. Thường thì tôi đến đây cùng họa sỹ Hoàng Phượng Vĩ, con trai út của bà và nhà thơ Hoàng Trung Thông. Lâu ngày gặp con trai cưng, bà Hồ Hoa cũng chỉ khẽ khàng một nét cười nhẹ thoáng trong ánh mắt. Bà đi nhẹ như chân không chạm được vào mặt gỗ sàn nhà, và lại trở về nguyên vị trí cũ là chiếc giường đơn lẻ trong không gian nhà quá trống lạnh.
Trống lạnh là bởi, 18 năm nay rồi ông đi xa. Ông đi mang theo gần cả thế giới của bà. Sau ngày ông mất, các con bà xa xót nhìn thấy mẹ lặng đi, phải mất tới vài năm mẹ mới hồi lại được, nhưng vốn đã lặng lẽ, nay bà lại càng lặng lẽ hơn, tâm trí nhiều khi như để nơi xa vời…
Góc Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của ông nay đã sửa, bàn viết, kệ sách đã kê dọn lại hoặc cho các con mang về làm kỷ vật ở nhà mình. Còn lại nơi đây bà và con gái… Hai người phụ nữ một già một trẻ nương tựa bên nhau trong ngôi nhà đã trống trải và thiếu vắng đi nhiều bởi những hoài niệm cũ, hình bóng cũ. Hằng ngày con gái đi làm, bà ngồi trên chiếc giường nhỏ nhiều khi lặng phắc như vậy hàng giờ chẳng để làm gì cả.
Tôi gặp bà những năm tháng bà đã già và yếu… bà không còn ngồi đó để gỡ tơ rối, và đan len. Bó que đan đã lên màu bóng nhoáng bà cất nơi góc kệ, thỉnh thoảng vẫn lôi ra chuốt thử nay vẫn còn đó, để phía dưới bàn thờ của ông bà. Tôi không sao quên được gương mặt bà Hồ Hoa. Thăm thẳm trong nét nhìn gày guộc, dáng đi mong manh ẩn chứa một nỗi hoài vọng xa xăm.
Tôi nhớ nhất lần lên nhà gặp bà trong cái lạnh của Hà Nội dưới 10 độ. Vẫn chiếc quần lụa đen, chiếc áo len sợi màu xanh tự tay bà đan mỏng mảnh choàng bên ngoài. Chiếc khăn len màu hồng bạc phếch cũng do tay bà đan phủ trên đôi vai gầy nhìn càng mỏng, càng lạnh, càng buốt lòng trong một ngày Hà Nội rét mướt.
Tôi nắm mãi đôi tay gầy lạnh run của bà và hỏi đi hỏi lại sao bà không bật quạt sưởi lên cho ấm. Bà cười, vẫn chất giọng Quỳnh Lưu Nghệ An giờ đã nhẹ như thoảng. "Bà quen rồi con ạ". Bà quen rồi, cái câu nói ẩn nhịn chan chứa lòng từ bi của người vợ tảo tần thủy chung, người mẹ thương con bao la như biển lớn. Bà quen với cái lạnh, quen với nỗi cô đơn, quen với căn nhà trống ít tiếng người từ khi ông bỏ bà đi, như quen với sự chịu đựng biển sâu của người vợ có chồng là thi sỹ, lấy rượu làm bạn lấy trăng làm tri kỷ, lấy nhà làm hội hè cho bè bạn tới say sưa tuý luý suốt tháng ngày xa…
2. Đã 2 năm kể từ ngày bà Hồ Hoa mất, và tròn 20 năm, cây đại thụ trong làng thơ Việt Nam Hoàng Trung Thông nhẹ bước lui gót vào chốn nhân gian… Thay vì đến Viện Văn để dự lễ kỷ niệm 20 năm ngày giỗ của ông để gặp bạn bè văn chương nói về chuyện đời, chuyện thơ của ông, tôi hẹn Vĩ và lặng lẽ cùng "cái đuôi" cuối cùng của thi nhân về lại nơi vợ chồng ông đã sống yêu thương và trọn vẹn dâng hiến.
Bước chân lên vỉa hè phố Ngô Quyền, Hoàng Phượng Vĩ đã đỏ hoe mắt vì nhớ hình ảnh mẹ - bà Hồ Hoa sau giờ tan tầm đi làm về vẫn thường bày rổ trứng trên vỉa hè phố Ngô Quyền để bán. Không biết bao nhiêu bận gió mưa, chồng bà, thi sỹ Hoàng Trung Thông liêu xiêu nương theo những cơn mưa gió để lần về nhà trong men rượu mềm chân. Rồi đến lượt cái đuôi của ông, Vĩ, con trai út của bà cũng liêu xiêu trên vỉa hè này…
Trong những cơn say, Vĩ bật khóc với bóng mẹ ngồi thu lu trên vỉa hè bán trứng và thấp thỏm ngóng đợi chồng con trở về sau chiếu rượu mềm môi. Vĩ kể cho tôi nghe như khóc.
Họa sỹ Hoàng Phượng Vĩ bên bàn thờ bố mẹ.
Hà Nội những năm 80, rổ trứng của mẹ trong buổi chiều nhập nhoạng phủ đầy lá hòe bay… Đêm, khi thành phố lên đèn, mẹ thu rổ trứng vào nhà và cầm chổi với bao tải đi gom lá khô suốt dọc phố Ngô Quyền và Bà Triệu về đun đỡ tiền củi. Một thân gầy, với người chồng thi sỹ nhiều ẩn ức, có thú vui uống rượu tiêu sầu, và 5 đứa con đang tuổi ăn học, bà Hồ Hoa như cái cây mảnh dẻ mà bất khuất trước gió bão của OK9giaitri đăng nhập thường nhật. Vẫn kiên trì trụ vững lo cho chồng con không đứt bữa, và vẫn trả được món nợ rượu như một nỗi ám ảnh thương khó cho chồng suốt những năm tháng bao cấp.
Hoàng Phượng Vĩ kể rằng, anh uống rượu, thích rượu rồi mê rượu từ lúc nào không hay cũng chỉ vì trót làm cái đuôi của bố. Là con út, không có sự kiện nào, cuộc vui nào, mà ông không dắt đuôi đi theo. Lớn lên chút nữa, được mẹ sai đi tìm bố ở quán nhậu dìu về… Rồi rượu và đời, những câu chuyện nhân tình thế thái đắm say hay ẩn ức của bố, bạn bè bố cứ thế thấm ngược vào đời Vĩ lúc nào không hay. Đến nỗi cuộc rượu nào chưa có Vĩ bạn bè giục ông gọi "cái đuôi" ra. "Cái đuôi" ra rồi thì bạn bè giục ông lúc này đã mềm môi rồi cứ về trước để Vĩ lại hầu rượu với bè bạn thay ông. Vĩ biết nếm thêm chén cay, say cũng từ độ ấy
3. Vĩ - Cái đuôi của Hoàng Trung Thông lớn dần lên trong men đắng của bố. Tự trong sâu thẳm, có những lúc Vĩ biết bố mình, thi sỹ Hoàng Trung Thông âu lo cho cậu con trai đã lớn mà vẫn hoang dại như cây cỏ. Nhưng trong nhà, so với các đứa con nghiêm ngắn ngoan ngoãn khác "cái đuôi" lại là người gần gụi ông vô cùng, gần gụi và chia sẻ trong một nỗi âu lo… Có những lần, khi trở về nhà chắc cũng sau một trận say, ông gọi Vĩ ơi, lên đây nằm với bố một lúc, đắp chăn cùng bố cho bố đỡ cô đơn.
Hoàng Phượng Vĩ cho đến bây giờ vẫn ám ảnh mãi tiếng gọi của bố lúc ông tỉnh táo và cô đơn nhất. Hoá ra Vĩ thấm nhận ra, cái người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tưởng là mạnh mẽ và chịu đựng, ít chia sẻ như bố anh có lúc cũng ngã sầu. Ba bức tượng Puskin, Lỗ Tấn, Lý Bạch là ba bức tượng ông mang về từ những chuyến công tác đến quê hương của ba vị kia. Hoàng Trung Thông quý giá và gìn giữ như báu vật. Ông đặt trang trọng trên bàn Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9.
Cuối đời mình, trong những cơn say hoang tưởng, Hoàng Trung Thông trò chuyện thâu đêm với các pho tượng này. Ông là thi sỹ có nhiều tâm sự nhiều ẩn ức. Đáng tiếc, những tâm sự ẩn ức này ông không thể thổ lộ hay chia sớt cùng ai. Ông giữ kín trong lòng, bủa vây bởi nỗi cô đơn, và đóng kín mít trong cõi riêng của ông. Nhiều đến nỗi, đầy đến nỗi, chật đến nỗi suốt trong những đêm dài, ông trò chuyện cùng những pho tượng để trút vơi nỗi lòng mình.
Hoàng Trung Thông cũng là người lạ lùng. Sinh thời làm Viện trưởng Viện Văn nhưng tri kỷ của ông lại là những nhà thơ nhà văn nghèo ở bên ngoài Ok9 cab trò chơi casino phổ biến không mấy danh tiếng, nổi tiếng hay chức vụ. Đặc biệt, bạn hữu của ông theo Vĩ kể phần lớn là giang hồ vỉa hè Hà Nội. Ông mê đám bạn giang hồ của mình vô cùng, đó là cánh xe ôm, chủ quán, hay là hội người mặt mũi dữ tợn, hung bạo nhưng nói chuyện đời mê say. Ông kéo cả về nhà mở chiếu nhậu đãi bạn…
Có những ngày căn nhà 20m vuông của ông bà chia ra hai mâm chồng chất người. Một bên là người ở quê ra chữa bệnh và thi cử, một bên là mâm nhậu của Hoàng Trung Thông với đám bạn bụi. Những ngày ấy căn gác nhỏ của ông bà lúc nào cũng chỉ chợt căng ních ra bởi tiếng người, và hơi người ầm ào…
Vĩ thanh
Chiều nay, trong gió bụi thời gian của tiết giao mùa đẹp đến nao lòng, tôi cùng Vĩ leo lên từng bậc thang gỗ ngôi nhà cũ… không có ai ở phía trong căn gác nhỏ đợi chúng tôi. Chị gái đi làm vắng, ngôi nhà như trống thênh với những khung cửa sổ rộng nhìn xuống lòng đường. Chiếc bàn uống nước cũ sờn bóng kỷ niệm. Những cuốn sách cũ giấy đen thời bao cấp nằm im lìm trên giá. Góc bàn Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của thi sỹ năm xưa giờ đã là khung cửa sổ mở ra vời vợi trời xanh.
Thắp một nén nhang nhân 20 năm ngày mất của thi sỹ Hoàng Trung Thông, lòng lặng buồn… đâu đó trong không gian cũ lặng lẽ này những câu thơ tài hoa của ông chợt vang lên day dứt: "Khuyên anh uống cạn một ly rượu/ Cùng ta quên hết sầu muộn xưa"; "Bạn uống rượu lòng ta không thể chán/ Ta thương ta, thương người xa, thương thầm".
Những món đồ năm xưa giờ là kỷ vật.
|