Tai nạn chỉ vì ham vui ở Chiềng Mai
Nhóm chúng tôi gồm 3 người. Tôi, Huy báo H và M.Trần, cán bộ tiếp thị của Công ty Côca-côla - đơn vị tài trợ. Trong 3 người thì M.Trần là người trẻ nhất, xông xáo nhất, ham vui nhất và cũng là người có nhiều tiền nhất. Ngồi đâu, ăn uống cái gì, chúng tôi lấy "mác" nhà báo ra để đỡ bị chặt chém, còn tiền đã có Trần lo.
11 giờ đêm tới sân bay. 11 giờ 15 cả ba sà luôn vào một quán bia. Ông chủ quán có vòng bụng cỡ 1m50 sởi lởi ôm hôn từng người. Biết chúng tôi là nhà báo, trên cổ mỗi người còn nguyên vòng hoa lan tím được các cô gái Thái xinh đẹp choàng ở sân bay nên ông chủ vui lắm. Bia Singie ngầu bọt rót tràn cả ra mặt bàn. Tiếng cụng ly lách cách liên tục. Thấy chúng tôi hô "Zôzô", khách hàng không hiểu nhưng cũng vui vẻ nhìn sang hưởng ứng. Ông chủ quán nổi hứng hô to: SEA Games - Việt Nam Thái Lan Champions! (VN-TL vô địch). Bỗng từ một bàn ở gần lối ra vào xuất hiện ba người trẻ ăn mặc rất đồng cô tiến đến bàn. Tất nhiên là họ giống nữ nhiều hơn. Ngực nở, tóc xõa ngang vai. Nhưng mặt thì thô thô thế nào.
Hồi đó chỉ nghe nói Thái Lan có pêđê rất nhiều và rất đẹp (như mô tả ở Pattaya), chứ đã có ai thực sự biết họ ra sao đâu. Một cô xem chừng xinh hơn cả ưỡn ẹo đến tì ngực vào lưng M.Trần. May mà trúng vào M.Trần chứ giả thử cô ấy ép trái đào (không biết thật hay phẫu thuật) vào lưng tôi thì chắc sẽ không có câu chuyện rắc rối mà tôi sắp kể sau đây. M.Trần không biết tiếng Anh. Cô pêđê thì cũng ú ớ vài ba câu bồi. Nhà báo G.Huy bèn lấy ngay cuốn "Đàm thoại Anh Việt" bé bằng bàn tay vừa mua cấp tốc ở sân bay ra dịch: "Ê ê, Trần ơi nó bảo mày đẹp giai nhất trong đám, nó mê mày lắm". Không hiểu G.Huy nói lại câu gì cho cô gái mà cô ta ngả ngớn cười rồi hôn đánh chụt vào hai má M.Trần. Anh ta tỏ vẻ khoái chí và nổi máu ga lăng rút tiền thanh toán cả cho bàn bên của ba cô pêđê.
Về đến phòng khách sạn thì tôi đã say bí tỉ. Để tiết kiệm tiền, cả ba nằm chung một phòng nhỏ 20 USD. Tôi và Huy về trước. Lúc Trần gõ cửa thì tôi và H sững sờ khi thấy Trần bá vai cô pêđê khật khưỡng bước vào. Vừa lần đầu được say, được vui bên đất Thái, vả lại nể Trần là nhà tài trợ nên tôi và G.Huy nằm đưới sàn, nhường chiếc giường duy nhất cho Trần và cô bạn pêđê mới quen. Bia Singie đã vùi chúng tôi chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Gần sáng tôi giật mình khi nghe tiếng Trần hốt hoảng: "Các ông ơi! Nó là Ok986 vip Thiên đường trò chơi!" Tôi bật đèn sáng trưng. Cô chàng lộ nguyên hình là một chàng đực rựa vội vàng mặc quần áo và chẳng có dấu hiệu xấu hổ nào cả. Trước sự giận giữ và thất vọng vì bị lừa, gã pêđê tỏ vẻ ân hận nói lý nhí câu gì. Trần không hiểu. Tôi vỗ lưng G.Huy bảo: "Dậy, dậy, dịch xem nó nói câu gì!". Huy lồm cồm ngồi dậy lôi cuốn đàm thoại cấp tốc ra dịch. Thì ra nó bảo xin lỗi. Nó sẽ dẫn Trần tới nơi khác và nó sẽ đền cho Trần một cô gái Thái xịn 100%. Không cần tính toán thật giả. Trần đang cú nên ôkê liền.
30 phút sau, Trần trở về. Mặt trời đã lên cao. Ánh sáng tràn qua cửa sổ soi rõ căn phòng bừa bộn của ba anh chàng trai Việt ham vui. Vừa bước vào phòng, Trần đã ngã vật ra giữa giường tiếp tục ngủ như chết. Hơn một tiếng sau anh ta dụi mắt tỉnh dậy. Tôi pha cà phê hòa tan cho Trần. Anh ta tỉnh dần khi nhấm nháp những giọt cà phê Trung Nguyên của quê hương xứ sở. Nhưng đột ngột Trần đứng phắt dậy như có ma làm. Anh ta lao tới chiếc áo véc vừa cởi ra rồi lật tung tất cả. Càng lục càng tái mặt dần. Chúng tôi ngạc nhiên: "Có chuyện gì, mất giấy tờ à?". Mặt Trần thẫn thờ buông một câu: "Mất rồi". "Tiền à? Bao nhiêu" - Chúng tôi hỏi. "Mất cả ví. Mấy trăm lẻ tiền Việt và gần 1.000 USD". Nói rồi Trần thở dài ngã vật ra giường.
Trong bữa cơm trưa hôm đấy, chúng tôi mời nhà báo M.H của tờ SGTT ra một góc để "Hội chẩn" xem có nên kiện tụng hay không và nếu kiện thì kiện bằng cách nào. M.H thành thạo tiếng Anh và đi nước ngoài nhiều. Anh ta khuyên chúng tôi không nên kiện và hãy quên 1.000USD, coi như đánh rơi ở đâu đó. Anh bảo việc này nếu báo với CA Chiềng Mai thì lập tức tin sẽ lên mạng và bay về Việt
Tiền thì chưa chắc đã tìm được mà hậu quả do tiếng tăm lan ra sẽ vô cùng lớn. M.H cho biết ở các nước như Thái Lan mỗi khi có tin hot như thế này các nhà báo sẽ tranh nhau cho tiền cảnh sát để moi tin (chứ không như ở Việt
Người bắt mối cho việc kiện tụng này là trung úy Thái Lan Natisắc hiện đang đặc trách công tác bảo vệ ở khách sạn chúng tôi ở. Đó là một thanh niên cao to, tính tình cởi mở, nụ cười luôn thường trực trên môi. Sau khi nghe M.H tường trình chi tiết câu chuyện, Natisắc gật đầu liên tục. Không đắn đo chút nào, anh bảo Trần viết bản tường trình ngắn gọn bằng tiếng việt, nhờ M.H dịch ra tiếng Anh rồi phóng xe sang luôn Sở Cảnh sát Chiềng Mai. 15 phút sau anh quay trở về với nét phấn chấn: "Ôkê các bạn Việt
Anh uống với chúng tôi mấy chai bia và hỏi chúng tôi đủ chuyện về Việt
Anh nói rõ là mình không biết gì về chủ nghĩa cộng sản cả. Anh chỉ thấy, con người Việt Nam, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao Việt Nam, nhất là Bác Hồ rất tốt, rất đáng mến. Bác Hồ đã từng bôn ba qua Thái để tìm đường cứu OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao thoát ách nô lệ cũng như các anh hùng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của Thái Lan. Vậy là anh bầy tỏ niềm quý trọng. Còn ai nói ra nói vào, ai ghen ghét bầy đặt thì kệ họ, ở hay không ở lực lượng CS chính quy đối với anh không quan trọng, miễn là ở đâu anh cũng làm tốt nghĩa vụ của người công dân, sống có tâm có đức là được.
Ngay 6 giờ chiều hôm ấy, tin từ Sở CS báo về qua Natisắc cho biết họ đã gom 300 pêđê chở trên 6 chiếc xe tải ở khắp mọi ngõ ngách Chiềng Mai về để thẩm vấn. Và kẻ đã lấy chiếc ví của M.Trần nhanh chóng được xác định. Hắn ta không thể chối cãi khi không giải thích được vì sao hắn có tiền Việt
Ra tòa
3 ngày hôm sau chúng tôi có giấy gọi ra tòa. Tôi và G.Huy được mời với tư cách là làm chứng. M.Trần đương nhiên là đương sự. Chúng tôi có thể không đến nhưng vì tò mò, vả lại vui buồn ba anh em luôn bên nhau nơi đất khách quê người, không đi không được. Nhà báo M.H bận không theo được. Anh thông báo rằng ở TP HCM đã biết vụ này qua mạng. Tòa soạn của G.Huy ở Hà Nội cũng biết rồi và đang chờ anh về để tường trình. Tôi thì không thấy nói gì. Thật hú vía. Ai mà thanh minh được. Chỉ cần nghe đi chơi với pêđê bị mất tiền là có chuyện xấu rồi.
Thay cho M.H, tôi mời được cô bạn gái tên Yến ở TTXVN ra tòa phiên dịch giúp. Yến là một cô gái tóc vàng xinh đẹp, dân đại học ngoại ngữ xịn. Nghe qua câu chuyện cô cười như nắc nẻ: "Đáng đời mấy bố!". Cô bảo G.Huy bỏ cuốn Đàm thoại cấp tốc đi. Ra tòa để Yến phiên dịch và tự sáng tác ra câu trả lời. Yến ra lệnh bọn tôi phải câm như hến chứ đừng giở sách đàm thoại cấp tốc ra lảm nhảm mấy câu tiếng Anh giả cầy có khi lại nguy to đấy. Vừa bước vào tòa, chúng tôi đã thấy gã pêđê được đưa tới trên xe hòm của cảnh sát. Hắn bị xích cả hai chân chứ không khóa số 8 như ở Việt
Căn phòng xét xử nhỏ hẹp nhưng bài trí, ghế ngồi, đèn chùm tất cả đều rất cổ, xem ra đã có vài chục năm nay. Hội đồng xét xử ngồi rất cao. Chúng tôi phải ngước mắt lên như ở nhà thờ vậy. Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên khi chủ tọa phiên tòa là một cô gái đẹp, còn rất trẻ. Cô mặc áo thụng đen, đeo kính trắng, tay cầm búa, nét mặt đoan trang phúc hậu nhưng nghiêm nghị. Mở đầu phiên tòa cô tuyên bố một câu lạnh gáy: "Nếu trong quá trình xét xử, bên nguyên đơn không đủ chứng cứ buộc tội cho các bị cáo thì các ông có thể sẽ bị bắt giam vì tội vu khống". Nghe câu này, mặt M.Trần tái mét. Anh ta chen qua mặt tôi vừa định biến ra cửa vừa bảo: "Thế thì thôi, về, không xét xử gì nữa, tìm thấy nó là được rồi, mấy trăm đô đáng là bao".
Nhưng cảnh sát bảo vệ phiên tòa ngăn Trần lại. Chủ tọa tuyên bố (qua lời Yến phiên dịch): "Các ông buộc phải dự phiên tòa từ đầu tới cuối, không thể muốn đến thì đến, muốn về thì về như thế được". M.Trần lầm lũi trở lại chỗ ngồi. Cô Yến cứ lấy tay che miệng cười mãi không thôi. Cô lí nhí: "Em đã bảo các bố có gì hỏi chứ cứ tự tiện như vậy họ cười cho dân Việt
Hôm bế mạc SEA Games chúng tôi ngồi với nhau rất lâu ở khách sạn. Càng về khuya, dường như biết ngày mai là xa nhau rồi nên tất cả đều tỏ ra rất buồn. Sự cố và vài trăm USD chỉ là chuyện vặt nhưng tình bạn mà chúng tôi nhận được từ trung úy Natisắc thì mãi mãi không bao giờ quên được. Đó là tình cảm xuyên biên giới, không cần hộ chiếu mà vẫn đến được bên nhau. Natisắc gọi tôi là Mittơ Say Say rồi cười ngặt nghẽo.
Tôi không hiểu tại sao anh lại gọi tôi như vậy, có lẽ tại tôi hay say bia. Nhưng chả cần tìm hiểu làm gì, chỉ cần Natisắc vui và cất lên những tiếng cười thân thiện là quá đủ. Con người ta có được nụ cười với nhau là hạnh phúc nhất rồi. Biên giới, chức vụ, tiền tài… đều trở nên vô nghĩa khi con người đã trao cho nhau những nụ hoa, những nụ hôn và đặc biệt những nụ cười. Chúng tôi hẹn gặp Natisắc khi anh quay lại Việt