Thắp lửa hy vọng cho chàng thanh niên bị cụt hai tay
Tôi muốn kể về cuộc hành trình của bà Virginia Lockett đi tìm sự sống mới cho một người cha của hai đứa trẻ nhỏ chẳng may bị tai nạn phải cưa mất hai cánh tay. Anh là Nguyễn Công Dũng (43 tuổi), trú ở tổ 43, khối phố An Hòa, phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng. Ngày đầu năm mới, trong ngôi nhà cha mẹ ruột của mình, cũng là nơi Dũng mượn phòng khách và mái hiên để bán cà phê, nước giải khát kiếm tiền chữa bệnh cho vợ và nuôi hai con dại, Dũng kể cho tôi nghe về chuyện bất hạnh ập xuống đầu mình từ hơn một năm trước. Đó là một ngày giữa tháng 4/2008, anh làm thợ nề cho một công ty OK9 đã banh tư nhân, đang OK9 đã banh một ngôi nhà cao tầng gần chợ An Đồn (cũ). OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á này sát đường dây điện cao thế, trong khi kéo sắt lên tầng hai để đổ bê tông trụ, anh sơ ý để cây sắt vướng vào đường dây điện.
"Lúc điện giật tui ngất lịm tại chỗ không biết gì cả. Gần một tuần sau tui mới hồi tỉnh và biết mình đang nằm cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, hai tay đã bị cắt cụt, chân cũng bị cháy bỏng... Vợ tui cho biết, tui may mắn còn sống là do khi cây sắt vướng vào dây điện cao thế đã làm chập điện và nổ biến áp. Tui bị hất văng ra khỏi cây sắt, nếu không thì đã cháy thành tro bụi rồi...". Dũng cười vui vẻ, anh kể lại chuyện bất hạnh của bản thân mình mà như đang kể về ai đó.
Vợ của Dũng, chị Đặng Thị Mỹ Linh (31 tuổi) ngồi bên cạnh lắc đầu thở dài, bảo: "Ảnh (Dũng) đã 6 lần lên bàn mổ mới sống lại được. Khi đưa vào bệnh viện cấp cứu, tui chạy sang thấy người ảnh cháy đen thui tưởng không còn cứu vãn được nữa, tui ôm hai đứa con dại, khóc ngất lên, ngất xuống... Đến ngày thứ ba thì các bác sĩ cho tui hay, phải phẫu thuật cắt bỏ đôi tay của ảnh, vì nó bị bỏng quá nặng và đã hoại tử. Có cắt bỏ mới có cơ may giữ được mạng sống cho ảnh. Còn nước còn tát, tui đồng ý ký cam đoan để giải phẫu...". Giọng người vợ trẻ nghẹn lại, nước mắt tuôn trào lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Dũng đưa cánh tay trái lên đập nhè nhẹ vào vai vợ vỗ về: "Thôi em à ! Chuyện đã qua đau lòng làm gì. Chừ anh cũng đã có tay để giúp đỡ mẹ con em rồi !...".
Đó là cánh tay giả, bàn tay là chiếc móc đôi. Cánh tay giả này được gắn với thân tay trái của Dũng chỉ cắt cụt gần tới khủy và được điều khiển bởi vai phải, vì tay phải đã cắt cụt sát tới nách. Dũng huých vai phải, đôi móc sắt của bàn tay trái mở ra. Và anh đưa móc vào quai chiếc ca nhôm uống nước, do anh tự sáng chế, kẹp lại nâng lên mời tôi và bà Virginia Lockett uống trà, chúc mừng sức khỏe năm mới...
Nhìn Dũng cười tươi, bà Virginia Lockett cũng cười và kể lại cho tôi nghe chuyện bà lặn lội đi tìm cánh tay giả để giúp Dũng có thể tự xử lý mọi sinh hoạt bình thường của bản thân, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nuôi sống gia đình.
Bà Virginia Lockett nói rằng, sau cấp cứu, Dũng được điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng chừng hai tháng rưỡi thì chuyển sang Bệnh viện Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Đà Nẵng. Bà Virginia Lockett tình nguyện Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại đây nên đã gặp Dũng. Thấy anh tiều tụy và chán nản cuộc sống, trong khi đó hai con của anh còn quá thơ dại; đứa lớn là Nguyễn Công Dương chừng 5 tuổi, còn đứa nhỏ là Nguyễn Công Duy mới hơn 2 tuổi. Chị Mỹ Linh đến nuôi chồng, vừa bế Duy, vừa dắt Dương theo làm cho ai cũng thương cảm.
Là một kỹ thuật viên về vật lý trị liệu cho một số bệnh viện điều dưỡng và phục hồi chức năng trên thế giới nên bà Virginia Lockett có suy nghĩ, với cánh tay trái cụt của Dũng, nhưng còn khuỷu tay thì có thể lắp vào đó một tay giả. Điều quan trọng hơn là làm thế nào để cánh tay giả ấy có thể hoạt động được, giúp cho bệnh nhân tự xử lý những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trong sinh hoạt bản thân... Trong một chuyến đi Hà Nội, bà vào Bệnh viện Bạch Mai đặt vấn đề làm tay giả cho Dũng, nhưng trường hợp đặc biệt này, bệnh viện chưa làm bao giờ.
Không từ bỏ ý định giúp Dũng, bà đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá sang New Zealand và được bạn bè giới thiệu đến một trung tâm chỉnh hình chuyên sản xuất chân và tay giả cho những người bị mất chân, tay. Vì đã chuẩn bị trước nên bà vừa mô tả, vừa mở băng video và ảnh về trường hợp của Dũng cho các bác sĩ của trung tâm này xem để họ suy nghĩ, sáng chế ra cánh tay giả giúp Dũng. Chừng một tuần sau, bà mang cánh tay giả quay lại Đà Nẵng...--PageBreak--
Góp niềm tin cho những mảnh đời bất hạnh...
Nhưng, để Dũng sử dụng thành thạo cánh tay giả, còn có sự trợ giúp rất nhiều của một kỹ thuật viên từ trung tâm chỉnh hình của New Zealand sang và cả các y, bác sĩ của Trung tâm chỉnh hình và phục hồi chức năng Đà Nẵng (nay là Bệnh viện Chỉnh hình và Phục hồi chức năng Đà Nẵng). Chân phải của Dũng bị điện giật cũng cháy đen, các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng phải lấy da từ chân trái đắp cho chân phải lành lặn. Nhưng, việc đi lại khó khăn bội phần.
Bà Virginia Lockett vừa cùng các bác sĩ tập cho Dũng sử dụng tay giả, lại kiêm thêm phần tập cho anh đi lại... Chừng hơn một tháng sau, Dũng sử dụng tay giả trong việc ăn, uống, làm vệ sinh cá nhân như người bình thường, không phải nhờ người thân nữa. Trong khi bước chân của Dũng đi lại vững vàng thì tai họa khác lại ập tới. Vợ anh, chị Mỹ Linh bị đau đến bệnh viện siêu âm phát hiện suy thận nặng... Làm gì để Dũng có thể Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 kiếm sống có tiền mua thuốc chữa bệnh cho vợ, nuôi con dại? Câu hỏi ấy như xoáy vào gan ruột bà Virginia Lockett. Bà suy nghĩ cuối cùng chỉ vẽ cho những người bạn của Dũng, sáng chế một chiếc xe đạp ba bánh mà tay lái chỉ dành riêng cho bàn tay giả (móc sắt) của Dũng lái đi được. Rồi giúp Dũng mở một quán bán cà phê, nước giải khát tại nhà ba, mẹ ruột của anh. Họ còn cùng Dũng chế tạo ra những vật dụng riêng biệt cho anh sử dụng trong sinh hoạt, như chiếc ca uống nước hay bàn chải đánh răng... Mỗi vật dụng ấy đều có quai hình ống để móc sắt bàn tay giả móc vào...
Vợ chồng Dũng bảo tôi rằng, bằng chiếc xe đạp ba bánh, mỗi buổi sáng Dũng đi chở nước đá về quán, rồi phụ giúp vợ khiêng ghế, bàn... để bán cà phê, nước giải khát. Quán nhỏ, thu nhập cũng tạm đủ sống cho gia đình...
Bà Virginia Lockett bảo tôi, tên của bà cũng là nơi bà lớn lên, học tập và trưởng thành, đó là thành phố Virginia Beach thuộc bang Virginia (Mỹ). Tuy nhiên, từ năm 2005, sau khi sang Việt Nam làm tình nguyện viên trong tổ chức HVO (Thầy thuốc tình nguyện hải ngoại), bà cùng chồng quyết định bán tài sản, nhà cửa sang định cư tại TP Đà Nẵng, để có điều kiện về thời gian, nhằm giúp đỡ những người khuyết tật, bất hạnh...
Đến TP Đà Nẵng, đầu tiên họ thuê nhà ở đường Hồ Xuân Hương, sau đó chuyển về nhà số 163/10, Chế Lan Viên ở cho đến nay. Bà Virginia Lockett thành lập và tổ chức Những bước chân vững vàng (Steady Footsteps, Inc.), tình nguyện hoạt động tại Bệnh viện Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Đà Nẵng; còn chồng - ông Philip David thì vẽ tranh và phụ giúp cho bà những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ở bệnh viện khi cần. Họ vừa Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, vừa nâng cao kiến thức vật lý trị liệu cho các y, bác sĩ của Bệnh viện Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Đà Nẵng. Tại bệnh viện này họ đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp với các y, bác sĩ và bệnh nhân. Có rất nhiều bệnh nhân trong tâm trạng tuyệt vọng, chán chường như anh Dũng, nhưng được vợ chồng bà Virginia Lockett giúp đỡ, khuyên nhủ, đã vượt qua "ải tử" trở về với đời thường, hòa nhập cộng đồng. Như trường hợp cô giáo Nguyễn Thị Tuyết Hoa, ở làng Kiệu Châu, xã Duy Sơn, huyện Duy Xuyên (Quảng Nam), bị kẻ cướp sát hại. Hoa may mắn sống sót, nhưng thương tích làm cô bị bại liệt, không nói được. Năm 2007, gặp Hoa ở bệnh viện, bà Virginia Lockett tận tình dìu dắt cho cô tập từng bước đi, cách phát âm để có được giọng nói trở lại; còn ông Philip David thì sáng tạo ra bảng chữ cái để Hoa có thể trò chuyện với mọi người bằng cách gí tay chỉ vào từng con chữ... Tết Canh Dần (2010) này thì Hoa đã bình phục hẳn, về ăn Tết cùng với gia đình ở quê nhà...
Hay như trường hợp của cậu bé sinh viên Nguyễn Tấn Hiền ở xã Hòa Thuận, TP Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk. Khoảng 8 năm trước, trong một đêm tối đạp xe đi học, không may cả xe và người rơi xuống một hố ga ven đường. Hiền bị gãy cột sống cổ, bại liệt toàn thân. Sau khi được Bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM) cứu sống, Hiền được chuyển về Bệnh viện Điều dưỡng và Phục hồi chức năng Đà Nẵng để tiếp tục điều trị. Tại đây, Hiền được các y, bác sĩ tận tình điều trị và tặng xe lăn. Và may mắn của Hiền được nhân lên khi anh được gặp vợ chồng bà Virginia Lockett. Nằm ở bệnh viện, Hiền được một bệnh nhân cùng phòng là anh Hồ Tấn Phương, cũng là họa sĩ, bày cho cách vẽ tranh. Sau đó, ông Philip David dạy thêm cho Hiền, đồng thời tặng sách về hội họa cho anh đọc, bột màu, giấy vẽ. Và tranh của Hiền vẽ ra, bà Virginia Lockett đã mua giúp, vận động bạn bè của bà ở nước ngoài cùng mua... Nhờ sự giúp đỡ đó mà cậu bé bệnh nhân nghèo Nguyễn Tấn Hiền có thêm tiền mua thuốc thang chạy chữa bệnh tật. Đặc biệt, có thêm niềm tin yêu vào cuộc sống, vào những người xung quanh...
Không chỉ có vậy, bà Virginia Lockett còn sử dụng số tiền bán tài sản của mình từ nước Mỹ mang sang trợ giúp cho những người nghèo khó, những vùng đất bị thiên tai lũ lụt ở miền Trung... Bà Virginia Lockett cũng đã thành lập thêm Công ty TNHH Họa Sĩ Đà Nẵng. Công ty này mở ra với mục đích làm cơ sở để giúp Nguyễn Tấn Hiền bán những bức vẽ của anh ta; giúp những người khuyết tật khác tiêu thụ những sản phẩm thủ công mỹ nghệ của họ, như tranh thêu...
Chia tay tôi, bà Virginia Lockett cười thân thiện: "Hy vọng những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mà bản thân tôi làm sẽ góp thêm niềm hy vọng, tin yêu cho những người khuyết tật, bất hạnh để cùng Ok9 cab trò chơi casino phổ biến giúp họ gượng đứng dậy, bỏ qua những mặc cảm, chán chường; vượt qua những tuyệt vọng để vươn lên trong cuộc sống, hòa nhập cộng đồng". Tôi bắt chặt tay người phụ nữ Mỹ có tấm lòng nhân ái và cảm nhận được từ bàn tay mềm mại tưởng chừng rất yếu ớt ấy sự ấm áp lạ thường...