Ba Lan từ xưa tới nay vẫn được coi là quê hương của những phụ nữ đẹp. Đã từng có câu danh ngôn ở châu âu: Trên đời không gì xinh hơn cô gái Ba Lan! Nữ sĩ Wislawa Szymborska đã chứng minh rằng, phụ nữ Ba Lan không chỉ đẹp, mà còn rất tài năng. Năm 1996, bà đã là người thứ tư quê hương của thiên tài âm nhạc Chopin được vinh dự nhận giải Nobel văn học.
Trong hơn nửa thế kỷ qua, thơ Szymborska không chỉ chinh phục hoàn toàn trái tim đồng bào mình, mà còn bắc được những nhịp cầu đến cùng độc giả nhiều nước trên thế giới, làm rạng danh cho nền văn học Ba Lan, nơi giải Nobel văn học từng được trao cho Henryk Sienkiewicz (1905), Wladyslaw Stanislaw Reymont (1924), Czeslaw Milosz (1980).
Hai tập thơ đầu tiên của Szymborska, Vì điều này chúng ta sống và Những câu hỏi bản thân mình, xuất hiện đầu những năm 50 của thế kỷ XX. Người phụ nữ duyên dáng và khi đó còn khá trẻ (bà sinh năm 1923) đã được giới phê bình ngay từ đầu đánh giá đầy thiện ý. Thậm chí, năm 1954, Szymborska còn được thành phố Krakow, nơi bà sống và Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 từ thời trẻ đến nay, trao giải thưởng văn học. Tuy nhiên, nhìn lại từ ngày hôm nay, thành công bước đầu đó chưa tạo nên giọng điệu thực sự riêng của Szymborska. Vinh quang lúc đó mới chỉ hé cười cùng bà.
Phải đến những năm 60, khi tập thơ Muối được xuất bản, Szymborska mới sáng chói lên như một tài năng thi ca đích thực của OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao vốn đã có không chỉ một nhà thơ lớn này. Kể từ đó đến nay, vị muối mặn mòi trong thơ Szymborska đã thấm đậm tâm trí và tình yêu của độc giả. Những tập thơ tiếp theo của Szymborska, như Trò vui (1967), Trường hợp bất kỳ (1972), Các số lớn (1976) và Không có gì hai lần (1980)... càng củng cố thêm vị trí hàng đầu thi đàn Ba Lan và châu âu của bà.
Cũng như nhiều nhà thơ nổi bật thời hiện đại, Szymborska có vốn Ok987 ưu đãi độc quyền cao và sâu sắc. Bà từng nghiên cứu về văn học và Ok9 cab trò chơi casino phổ biến học trong Trường Đại học Jagiellonski. Tuổi trẻ bà lại trôi qua trong những thời điểm khá bi thiết đối với tổ quốc Ba Lan của bà. Chiến tranh thế giới lần thứ hai đã để lại dấu ấn bầm máu không bao giờ mờ phai được trong tâm khảm những nhà thơ thế hệ Szymborska. Không ngẫu nhiên mà khi bắt đầu bước vào thơ, bà đã chủ yếu dựa trên những ấn tượng thời chiến u ám và rớm máu. Bà đã nhớ về ngày 1/9/1939, ngày phát xít Đức tấn công vào biên giới Ba Lan, làm bùng lên thế chiến thứ hai:
“Cái quyền đã lỗi thời của mẹ -
tìm lại con trai ở nhà thờ.
ích gì nữa khi trái tim đã lặng
trong ngực nhịp đồng hồ,
như chiếc lá bị cuốn theo chiều gió
chạm vào môi như chạm vào chiếc lá?Những châu thổ mùa thu Ba Lan,
những dải núi mùa thu Ba Lan,
dải băng nào quấn nổi
chặn lối những con đường?Biên giới giờ chỉ có lực
như nắm đấm thu vào.Hãy cho chúng tôi điểm tựa
chúng tôi bẩy được thế gian này -
ơi những cánh rừng mùa thu Ba Lan,
ơi những dòng sông mùa thu Ba Lan!
Nhưng kìa - bầu trời vô đáy,
và hôi hổi dòng máu chảy”.
(Ký ức về tháng 9)
Szymborska còn làm bật lên tính hai mặt và bi kịch của nền văn minh thế kỷ XX, khi những thành tựu Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 kỹ thuật và văn minh không ngăn nổi nhân loại trải nghiệm những dã man phi nhân tính tệ hơn cả thời xa xưa. Dần dà, với vốn học vấn của mình, Szymborska đã cảm nhận và thể hiện cả những nỗi u ám của những nền văn minh đã qua, những nền văn minh có thể đã rực rỡ trước cả nạn hồng thuỷ, những nền văn minh lần đầu được thế kỷ XX phát hiện lại. Hoá ra, tính bi kịch đồng hành cùng con người từ hàng nghìn năm nay. Và chắc còn lâu nữa. Một nỗi niềm vĩnh cửu!
“Từng có họ hay không.
Trên đảo hay không trên đảo.
Biển hay không phải biển
đã nuốt họ hay không.Ai đó từng yêu ai đó?
Ai đó từng chống lại ai?
Từng có điều gì đó hay chưa từng có
ở đấy hay hoàn toàn không ở đấy.Từng có 7 thành phố.
Đúng vậy chăng?
Chúng đã muốn trường tồn.
Lấy gì minh chứng?Thuốc súng do họ nghĩ ra. Đúng.
Họ không nghĩ ra thuốc súng. Đúng.
Đầy hoài nghi. Không bền vững.
Giả thuyết.
Không thoát thân từ không khí,
lửa, nước, đá.
Không còn lại trong đất,
hay những hạt sương.Không thể chính danh
tự hào gương sáng.Thiên thạch rơi.
Không phải rơi đâu.
Núi lửa phun.
Không phải phun đâu.
Ai đó kêu gọi điều gì đó.
Không ai kêu gọi điều gì cả.
Ở cộng - trừ Đại Tây đảo đấy”.(Đại Tây đảo)
Trở về cùng quá khứ như thế, Szymborska đã viết nên những vần thơ đầy nhân bản không chỉ đối với riêng con người. Tình ái hữu của bà không phân biệt người hay vật. Từ các chủ đề Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, bà chuyển sang viết về thế giới tự nhiên và Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026, và đã đạt được những thành tựu rất đáng kể:
“Tôi tin vào phát minh vĩ đại.
Tôi tin vào con người sẽ làm ra phát minh vĩ đại.
Tôi tin vào nỗi kinh hãi của con người
làm ra phát minh vĩ đại.
Tôi tin vào đôi má anh tái nhợt,
vào cơn buồn nôn, vào bồ hôi lạnh.Tôi tin vào việc đốt những trang ghi,
đốt thành than,
đốt tất.Tôi tin vào việc tung số liệu đi,
tung đi không hề luyến tiếc.Tôi tin vào sự hối hả của con người,
độ chính xác trong hành động,
ý chí tự do.Tôi tin vào việc đập các dụng cụ,
đổ hoá chất,
ngắt tia.Xin khẳng định, mọi sự sẽ xảy ra
sẽ xảy ra không quá muộn màng
sẽ xảy ra không cần nhân chứng.Không ai biết, tôi tin rằng thế,
cả vợ, cả bức tường,
đến con chim cũng không giật thột.
Tôi tin vào tay không hữu dụng,
tôi tin vào một công danh vỡ lở,
tôi tin vào Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhiều năm phí uổng.
Tôi tin vào điều bí mật bị chôn xuống mộ.Những lời này của tôi bay trên luật lệ.
Không có thí dụ nào chứng tỏ nó đâu.
Lòng tin của tôi mạnh mẽ, mù quáng và vô cớ”.(Phát minh)
Trân trọng quá khứ, hy vọng ở tương lai nhưng đối với Szymborska, hiện hữu luôn là quý nhất:
“Sống tại đây và không chậm trễ.
Vở diễn không tập dượt.
Thân xác không đo.
Cái đầu không suy tưởng.Tôi không biết vai tôi đang diễn,
tôi biết đó là của tôi và không của ai khác.Phải tự đoán cốt truyện theo tiến trình vở diễn.
Tôi ít quen những ưu đãi của đời,
nhịp điệu đã định thật khó mà chịu nổi.
Không thích ngẫu hứng, tôi luôn ngẫu hứng.
Đi bước nào cũng vấp phải sự không hiểu biết đối tượng.
Tôi tồn tại thích trong hẻo lánh.
Bản năng hết sức nghiệp dư.
Cơn run trong đầu gối vừa thể tất tôi vừa hạ nhục tôi vì thế.
Những tình huống giảm nhẹ tội lại rất thẳng tay qua
cảm giác.Chẳng thể lấy lại cả lời lẫn việc,
đếm sao hết được làm sao,
tính cách như tấm áo choàng cài vội khi đang chạy,-
và kia, những hậu quả đáng buồn của
sự bất thình lình đã dẫn.
Giá được dượt trước dù chỉ một ngày thứ tư,
dù chỉ một ngày thứ năm dượt thêm lần nữa!
Nhưng thứ sáu đến rồi với kịch bản chẳng ai biết trước.
Vậy có thể chăng, tôi hỏi
(giọng khàn khàn
vì sau cánh gà chưa kịp luyện giọng).Thật ảo tưởng cái ý nghĩ rằng cuộc thi này hời hợt
ở trong chốn tạm thời. Không phải vậy.
Cảnh trí vững chãi hơn.
Đạo cụ tỉ mỉ sao.
Máy móc từ lâu hoàn hảo.
Cả những ngọn đèn mờ xa xôi nhất cũng đã được bật lên.
Ô, có lẽ hôm nay là buổi diễn đầu tiên.
Và dù tôi làm gì đi chăng nữa
cũng vĩnh viễn hoá thành cái tôi đã làm nên”.(Sống tại đây và không chậm trễ)
Là một nhà thơ nổi tiếng, nhưng Szymborska không thích viết về thơ, nhất lại là về thơ mình. Trong lời nói đầu cho bộ tuyển tập ba cuốn của mình, Szymborska đã thổ lộ: “Tôi cảm thấy mình như một côn trùng, vì những lý do khó hiểu nào đó tự đâm kim vào mình. Ngành sinh học định nghĩa con người như một sinh vật không đặc chủng và thấy trong tính chất này sự bảo đảm phát triển lâu dài cho nó. Hãy cho phép tôi, người bạn đọc thân mến, hy vọng rằng, tôi là một nữ thi sĩ không đặc chủng, vì không muốn buộc mình vào một chủ đề cố định nào đó hay một phương pháp nào đó thể hiện những điều quan trọng đối với tôi”.
Thoáng đọc thơ Szymborska, dễ có cảm giác bà đơn giản. Nhưng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cao là ở chỗ tay nghề thuần thục và trí tuệ anh minh không cố gắng đánh động gây chú ý. Vẻ bề ngoài như khiêm nhường của thơ Szymborska lại ẩn chứa tinh tế sự thấu hiểu vị thế rất không tầm thường của một nhà thơ phấn đấu cho những mục đích cao cả. Trong một bài trả lời phỏng vấn, Szymborska đã nói: “Tất nhiên là không một ai trong chúng ta biểu hiện được hết thời đại mình. Vấn đề là làm sao để chúng ta bổ sung cho nhau tốt hơn”
* Các bài thơ trong bài đều do nhà thơ Hồng Thanh Quang chuyển ngữ từ bản dịch tiếng Nga.