Sông Lam đầu mùa giải còn phải lo chuyện “chảy máu cầu thủ”, nhưng may là phút cuối nhiều cầu thủ trụ cột, trong đó có “chủ lực binh” Trọng Hoàng đã quyết định gia hạn hợp đồng thêm vài năm nữa. Và Sông Lam đầu mùa giải cũng thực hiện cú “giải cứu phút 89” với đứa con một thời Lê Công Vinh, để rồi bây giờ Công Vinh đang thi đấu như để trả nợ đời, trả nợ CLB.
Chính những cầu thủ dạn dày chiến trường V.League như Công Vinh, Trọng Hoàng, Văn Hoàn, kết hợp với một số cầu thủ trẻ mới được đôn lên như Mạnh Hùng, Đình Hoàn, Phi Sơn đã tạo nên một Sông Lam giàu chất sống – một Sông Lam vừa có độ “quái”, sự lì lợm, lại vừa hừng hực khát vọng của những đôi cánh tuổi 20.
Cứ nhìn cái cách trung vệ trẻ Mạnh Hùng liên tục nở nụ cười trên sân (cười với HLV, cầu thủ đội mình và cười với cả tiền đạo đối phương), khác hẳn hình ảnh những trung vệ Sông Lam nổi tiếng là chém đinh chặt sắt như chính HLV Hữu Thắng ngày xưa, hay cầu thủ Huy Hoàng sau này là đủ thấy Sông Lam thay đổi như thế nào. Phải nói nụ cười của trung vệ Mạnh Hùng điển hình cho một Sông Lam biết đá một thứ bóng đá cống hiến, chứ đấy không còn là một Sông Lam chỉ giỏi “chặt chém” đối phương.
Trong trận hòa với HN.T&T (trận hòa duy nhất kể từ đầu giải), chính cầu thủ Sông Lam mới bị “chém” nhiều hơn, nhưng chính cầu thủ Sông Lam lại ứng xử một cách bản lĩnh, nhẹ nhàng hơn. Nói như HLV Hữu Thắng sau trận ấy thì: “Tôi đã xác định trước, khả năng Công Vinh sẽ được đối phương đặc biệt chú ý, vì Công Vinh đã từng đến rồi từng đi khỏi HN.T&T một cách rất bất ngờ. Và tôi dặn cậu ấy, đối thủ càng nóng, mình càng phải điềm đạm, cho xứng đáng với hình ảnh của một cầu thủ lớn”. Quả nhiên là trận đấu ấy Công Vinh hơn một lần bị đối phương “bỏ bóng đá người”, nhưng tuyệt đối, Công Vinh không phản ứng.
Riêng ở trận đấu mới nhất (thắng ĐT.LA 3-1 tại vòng 6 V.League ngay trên sân Long An) Sông Lam thậm chí ra sân còn không có Công Vinh, nhưng đấy vẫn là một Sông Lam làm nên 90 phút khốn khổ cho thủ thành đối phương. Điều đó cho thấy: Với chiều sâu nội lực và một thứ bóng đá mang tính tập thể rất cao, Sông Lam bây giờ không quá phụ thuộc vào một cầu thủ nào, dù đấy là những cầu thủ nội thượng thặng hay những ngoại binh đắt tiền.
Bên cạnh chuyện lực lượng, chuyện phong cách thi đấu, có một yếu tố quan trọng làm nên sức mạnh của Sông Lam, đó là khán giả. Tất cả các trận trên sân nhà của Sông Lam đều diễn ra trong cảnh “kín ngập người”, và như tâm sự của Công Vinh, thì “chỉ cần ra sân, nhìn lên khán đài, nghe các CĐV hò hét là chúng tôi đủ hiểu mình phải làm gì”.
Nhưng không chỉ ở sân Vinh, mỗi khi hành quân đến sân khách, từ những sân rất gần gũi địa phương mình như sân Hàng Đẫy (trận gặp HN.T&T) đến những sân rất xa địa phương mình như sân Long An (trận gặp ĐT.LA), Sông Lam đều được cổ vụ bởi một lực lượng CĐV áp đảo. Đấy có thể là những CĐV ruột theo chân đội bóng từ thành Vinh xa xôi, hoặc cũng có thể là những người Nghệ An đang OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á ở những địa phương này – và chính lực lượng CĐV áp đảo, với áo vàng, cờ vàng luôn làm các SVĐ phải sôi lên.
Cảm giác như Sông Lam năm nay còn mạnh mẽ hơn và giàu nội lực hơn so với Sông Lam năm 2011 – năm mà họ vô địch V.League sau một “trận chung kết” nảy lửa với HN.T&T. Cái mạnh được thể hiện rõ trên bảng tổng sắp khi sau 6 vòng đầu tiên, Sông Lam thắng 5, hòa 1, được cả thảy 16 điểm, và bỏ xa đội xếp thứ hai là HN.T&T đến 6 điểm. Vấn đề chỉ còn là: Sông Lam có thể giữ lửa, giữ sinh khí cho cả chặng đường dài được không?
Chỉ cần Sông Lam giữ được phong độ này cho tới hết giai đoạn lượt đi thì họ chắc chắn sẽ là ứng cử viên lớn nhất cho ngôi vô địch V.League mùa này!
| Đúng chất “Hữu Thắng”, không phải “Hữu Hòa” Có một chuyện rất vui mà cầu thủ Sông Lam hiện nay hay nhắc lại, đó là ở mùa giải năm ngoái, đội bóng này trải qua một chuỗi dài các trận đấu toàn hòa, và HLV trưởng Hữu Thắng từng bực bội cho biết: “Có lẽ tôi phải đổi tên là Nguyễn Hữu Hòa cũng nên”. Nhưng năm nay, với chiến tích thắng 5 hòa 1, và là đội duy nhất ở V.League chưa thua sau 6 vòng đầu tiên, Sông Lam đã thể hiện một sinh khí rất khác. Với cái khác ấy, chắc chắn HLV Hữu Thắng có thể tự hào với cái tên vốn có của mình, thay vì phải nghĩ tới chuyện đổi thành “Hữu Hòa” như năm ngoái. Ngọc Anh |