Bi kịch của ái tình và ma tuý
Bằng thứ tiếng Kinh chưa sõi, chị ngồi trò chuyện cùng tôi trong gian phòng chật hẹp, nồng nực mùi tã lót, nước tiểu trẻ con. Ẵm đứa con 3 tháng tuổi trên tay, chị hát ru bằng tiếng Thái mà tôi nghe không hiểu. Chị khóc rằng, chị thương con lắm, với án 15 năm 6 tháng vì ma túy, chắc chắn con trai chị sẽ phải lớn lên trong tù cùng với mẹ. Tên đầy đủ của chị là Lò Thị Thiện, sinh năm 1984, người Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Thái đen. Chị sinh ra ở mảnh đất Điện Biên đầy nắng gió (quê ở đội 9, xã Thanh Hưng, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên). Gia đình chị nghèo, lại có tới 7 anh em (chị là con thứ 6).
Cảnh nhà nghèo, chỉ trông chờ vào những vạt rừng nên quanh năm trong tình cảnh sáng no chiều đói. Năm lên 9 tuổi, bố chị qua đời vì căn bệnh viêm phổi không có tiền mua thuốc chữa. Khi đó, 8 mẹ con gắng gượng nuôi nhau. Tới khi 14 tuổi, cái chết đột ngột của mẹ lại khiến chị thêm một lần bàng hoàng. Rồi lần lượt các anh chị em trong gia đình lấy vợ, lấy chồng, dọn ra ở riêng. Trớ trêu thay, chị sinh ra đã không được trời ban cho nhan sắc nên đường tình duyên lận đận. Chị sống lặng lẽ trong căn nhà rách nát, ngày qua ngày cặm cụi với mảnh ruộng, nương vườn. Cuộc sống không tình yêu.
Thế nhưng, đúng là số phận vốn dĩ công bằng khi ban cho con người ta ai sinh ra cũng có đôi có lứa. Trong những ngày hội bản, chị cũng sửa soạn quần áo đẹp đi chơi. Chị cũng uống rượu, ném còn, ném pao, hát điệu "Ánh trăng soi vào vách núi, vách núi hắt xuống em, bao giờ anh che quạt cho em…".
Và chính trong những đêm lửa bập bùng, trong khi rượu đã ngà say, chị ngập ngừng nhận ra có một chàng trai đang nhìn mình chăm chú. Đó là một thanh niên bản bên, nhà cách nhau chỉ một ngọn núi, có cái tên Lò Văn Pom. Hai người làm quen, uống rượu cùng nhau, hát cùng nhau. Và cứ thế, tình yêu nảy nở lúc nào không hay. Chị sống một mình nên anh thường xuyên qua lại. Và rồi, câu chuyện "lửa gần rơm" đã không tránh khỏi. Chị tự nguyện trao thân cho anh trong một lần hội bản, rượu ngà say, với lời hứa "cuối tháng 6 sẽ tổ chức đám cưới".
Chị vẫn tin rằng, nếu chị không bị bắt thì chắc chắn, anh sẽ cưới chị về làm vợ. Thế nhưng, ngày 14/6/2009, khi chỉ còn hơn chục ngày nữa là tới ngày cưới (như lời hứa của Lò Văn Pom), chị lại ngoan ngoãn nghe lời người chị họ, mang 1 cây ma tuý đi bán. Và cũng ngay trong lần "liều" đầu tiên này, chị bị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á huyện Điện Biên (tỉnh Điện Biên) bắt giữ khi đang giao hàng cho một con nghiện. Nói chuyện với chị, tôi phải tìm cách diễn đạt đơn giản nhất có thể vì chị không sõi tiếng Kinh.
Chị bảo, lúc ấy có biết ma tuý là cái gì đâu chỉ biết là nhiều tiền lắm, mua có 10 triệu, bán được 14 triệu/cây. Hơn thế, có nằm mơ chị cũng không thể nghĩ rằng, người chị họ hết mực yêu thương mình lại đưa mình vào con đường buôn bán thứ hàng trắng chết người đó. Chị bị bắt, vào tù, trong khi, cho tới giờ người chị đó vẫn cứ nhởn nhơ vì OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á chưa đủ chứng cớ. Ngày 22/9/2009, chị nhập phân trại K6, Trại giam Phú Sơn 4, thụ án 15 năm 6 tháng.
Còn người chồng sắp cưới, chị bảo, từ ngày chị vào đây, anh ta chưa xuống thăm một lần, cũng không gọi điện, thư từ. Chị không biết chữ nên phải nhờ cán bộ trại giam viết thư gửi về cho anh ta. Thế nhưng, cả 3 lần gửi thư đi đều chẳng nhận được hồi âm trở lại. Chị cứ biện minh cho anh ta rằng, có lẽ đường giao liên về Điện Biên trắc trở, chắc là đã mất thư, chứ nhận được kiểu gì anh cũng hồi âm lại.
"Vậy tại sao anh ta không xuống thăm mẹ con chị" - tôi hỏi lại. "Đi xe từ Điện Biên xuống Thái Nguyên, cả đi về cũng mất ngót nghét triệu bạc, anh ấy nghèo, không có tiền đâu" - chị đáp lời. Tôi cứ thấy người đàn bà này có lòng bao dung tới mức tội nghiệp, đáng thương. Chị không một chút mảy may nghi ngờ, chị tin tưởng tuyệt đối vào thứ tình yêu mà chị luôn cho rằng rất đỗi chân thành ấy. Tôi hỏi: "Chị có nghĩ là anh Pom đã lấy vợ khác?". Chị bảo: "Tôi nghĩ anh ấy vẫn thương tôi. Nhưng chờ tôi 15 năm, 6 tháng thì lâu quá. Tôi chỉ muốn anh ấy lên đây để nhìn mặt con 1 lần thôi. Tôi cũng mong anh ấy sẽ lấy vợ và sống hạnh phúc". Trong những lá thư gửi về, chị cầu xin anh tha thứ và vẫn động viên anh lấy vợ.
Người đàn bà chưa từng biết đến mặt con chữ ấy vừa ôm con vừa khóc: "Mẹ xin lỗi vì đã bắt con phải lớn lên trong tù cùng mẹ".
Nước mắt thương con không thôi rơi
Mối tình đầu với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ấy đã cho chị một đứa con. Trước khi chị bị bắt 1 tháng, chị phát hiện mình có thai. Ôm cái bụng bầu vào trại giam, chị cũng cảm thấy xa xót cho cái phận mình. Ngày 28/1/2010, cái sinh linh bé nhỏ ấy chào đời trong niềm hạnh phúc ngập tràn của người mẹ. Chị bảo, chị không hối hận vì trót có con với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi ấy. Chị chỉ đau xót vì con chị sẽ phải lớn lên trong tù.
Đứa trẻ trên tay chị vẫn khóc ngặt nghẽo. Chị bảo, tại vì nó thiếu sữa nên khóc suốt. Chị không đủ sữa cho con, cũng không có tiền mua sữa ngoài. Nhiều đêm, nghe con khóc vì đói sữa, chị lại ôm con khóc theo. Cũng có khi xin được sữa của mấy chị cùng phòng giam, cũng có khi đành bất lực nhìn con khóc. Các anh chị em, họ hàng của chị đều nghèo cả, có xuống chơi cũng chỉ mang theo ít rau rừng, chứ không đỡ đần được gì về mặt vật chất. Đến ngay cả tã lót cho con, chị cũng phải đi xin hết người này người kia. Gần như, cuộc sống của đứa con chị chỉ trông chờ vào khoản trợ cấp nhân đạo của Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức dành cho những đứa trẻ con phạm nhân được sinh ra, nuôi dưỡng trong tù. Chị cứ tấm tắc khen: "Cán bộ trại giam tốt lắm, giúp đỡ mẹ con tôi nhiều lắm".
Chị ru con bằng điệu ru của người Thái, tôi nghe không hiểu, nhưng tôi cảm nhận được, có cái gì vừa tha thiết yêu thương vừa day dứt, xa xót, đau đớn trong từng lời ru ấy. Vừa nựng con, chị vừa khóc: "Mẹ xin lỗi. Con vất vả rồi, con sẽ phải lớn lên trong trại giam cùng mẹ. Mẹ sẽ yêu thương con gấp hai, gấp ba lần mẹ có thể". Cứ thế, nước mắt lã chã rơi.
Trong kí ức của người đàn bà này, ngày một mình "vượt cạn" trong trại giam vừa hạnh phúc vừa đầy nước mắt. Lần đầu được làm mẹ, chị không hề có chút kinh nghiệm nào. Thật may, chị được các nữ cán bộ của trại giam, chị em trong buồng giam giúp đỡ. Nhìn đứa con chào đời khoẻ mạnh, cất tiếng khóc oe oe, chị cảm thấy hạnh phúc tột cùng.
"Khi sinh, cháu chỉ nặng 2,8kg. Cháu có nét mặt giống bố y đúc, cũng cái mũi tẹt, mắt to, đến cả cái móng tay, móng chân cũng giống hệt bố. Mỗi khi nhìn con, tôi lại tưởng tượng ra anh Pom. Nếu tôi không phải ngồi tù, có lẽ giờ này gia đình tôi đã rất hạnh phúc" - chị tâm sự. Tôi hỏi chị đặt tên con là gì, chị cười: "Đợi bố nó đặt". "Nếu như anh ấy không trở lại tìm mẹ con chị thì sao?" - tôi hỏi lại. "Không đâu, nhất định anh Pom sẽ lên thăm con, chắc chắn vậy. Tôi tin anh Pom sẽ không bỏ rơi mẹ con tôi" - chị lại khẳng định. Không hiểu sao, tôi luôn có cảm giác rằng, người phụ nữ này có niềm tin thật là ngây thơ. Chẳng hiểu, cái người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà chị gọi là chồng kia có thực sự yêu thương chị như chị nghĩ?
Tôi cứ mãi băn khoăn về câu hỏi của chị: "Lớn lên con trai tôi cũng có thể đi học để trở thành nhà báo như chị chứ?". Tôi nói hoàn toàn có thể. Chị gạt đi: "Không đâu, mẹ nó ngồi tù, sao nó đi học, thành người nọ người kia được". Và chị lại ôm con khóc. Chị chưa từng được đi học, chưa từng biết đến cái chữ. Kiếp nghèo, sự thất học… có lẽ cũng là một phần đẩy người đàn bà này ngã vào vòng xoáy của ma tuý. Tôi chỉ mong chị đủ vững vàng để nuôi đứa trẻ nên người. Dù được sinh ra trong trại giam, đứa trẻ vẫn sẽ được nuôi lớn bằng tình thương của mẹ. Cuộc nói chuyện chưa chấm dứt, đứa trẻ trên tay chị lại khóc ré lên. Chị bảo: "Con khát sữa rồi. Tôi phải đi xin sữa cho con"