1. Tôi xem đi xem lại tình huống Robben đột phá vào cặp trung vệ đã có dấu hiệu sa sút trầm trọng về thể lực của Dortmund ở cái phút thứ 89 không tưởng ấy. Một loạt câu hỏi xuất hiện trong tôi: nếu cầu thủ Dortmund không quá bung sức và mất sức ngay từ đầu, để rồi hụt hơi trầm trọng trong khoảng nửa cuối hiệp 2 thì pha đột phá của Robben liệu có thành hay không? Mà trong pha đột phá ấy thì cá nhân Robben đã suy nghĩ điều gì chứ: một khoảnh khắc may rủi giúp mình trở thành người hùng của trận đấu? Một khoảnh khắc may rủi giúp đội nhà có thể hưởng Penalty? Hay đơn giản đấy chỉ là một pha chạy, một pha đột phá trong vô thức – và chủ nhân của nó cũng chẳng kịp suy nghĩ, toan tính gì?
Sau trận đấu Robben trả lời trên truyền hình Đức: “Ở hiệp 1 tôi đã có 2 cơ hội đối mặt với thủ thành Weidenfeller nhưng đều dứt điểm không chính xác. Và tôi tự nhủ, ở hiệp 2 chắc chắn mình không thể để những cơ hội trôi qua như vậy được”. Rồi Robben lại nói: “Trước trận đấu này có rất nhiều người bảo tôi: “Chính cậu sẽ ghi bàn quyết định” và tôi tin mãnh liệt vào điều đó!”. Nghe những gì Robben nói dễ cảm nhận rằng anh tự tin tột bậc vào một bàn thắng – một khoảnh khắc người hùng mà mình là chủ nhân.
Nhưng sự thực là cho đến trước khi Robben bất ngờ đột phá rồi vung chân ghi bàn ở phút thứ 89 định mệnh, người xem đã nghĩ khác. Người ta nghĩ về một Robben vô duyên trong những pha băng tốc, qua người. Người ta nghĩ về một Robben vụng về trong những pha phạm lỗi. Và người ta còn nghĩ về một Robben với gương mặt và những pha dứt điểm mang màu sắc “yếu đuối tâm lý” không giấu đi đâu được. Với chừng ấy những bằng chứng, nhiều người thậm chí đã nghĩ rằng: với Robben, có thể lại là một trận chung kết đen bạc nữa...
2. Nhưng một khoảnh khắc đã cứu cho tất cả. Đấy hoàn toàn là câu chuyện của khoảnh khắc, giống như cuộc đời vẫn có những khoảnh khắc biến không thành có, biến đen thành đỏ, biến bại thành thắng. Và trong những “khoảnh khắc kỳ diệu” như vậy, cá nhân tôi nghĩ rằng hãy vứt đi tất cả những yếu tố liên quan đến tài năng hay phẩm giá, mà đơn thuần chỉ là vấn đề số phận mà thôi.
Nếu trong 3 trận chung kết gần đây nhất (một với ĐT Hà Lan, hai với Bayern Munich) số phận đã chọn Robben đã là một kẻ đen bạc, thậm chí một “tội đồ” theo cách nhìn của những fan Bayern quá khích thì bây giờ số phận đã trả cho Robben một khoảnh khắc diệu kỳ - cái khoảnh khắc biến con người đang đứng trên ranh giới của “một kẻ thất bại lần thứ 4” bỗng trở thành một người hùng, một đấng cứu thế.
Mà nếu số phận đã đáp trả Robben theo một kịch bản không thể có hậu hơn thì số phận cũng đòi lại Dortmund những gì mà đội bóng này đã vay trước đó. Cứ nghĩ lại xem: tứ kết lượt về Champions League, những tưởng Dortmund đã chết chắc trước một Malaga dạt dào sức trẻ, ấy vậy mà chỉ sau 69 giây kinh hoàng ở những phút cuối cuộc chơi, Dortmund đã ghi tới 2 bàn thắng để lật ngược ván cờ. Đến bán kết lượt về với Real Madrid cũng vậy: Dortmund đã thua 2 bàn chóng vánh, và chỉ 1 bàn thua nữa thôi, họ sẽ bị loại, nhưng rồi số phận đã cứu họ thoát khỏi một khoảnh khắc kinh hoàng, ám ảnh có độ ngắn chỉ bằng một phần trăm, một phần ngàn giây.
Thế nên bây giờ, Dortmund “chết” ở phút thứ 89, và lại “chết” từ một cú đột phá và một bàn thắng của một kẻ bạc mệnh trong những trận chung kết như Robben âu cũng là một kết cục công bằng.
Hơn chục giờ sau trận chung kết Champions League năm nay, tôi vẫn bị ám ảnh bởi bàn thắng và hình ảnh úp mặt vào hai lòng bàn tay của Robben sau một bàn thắng cuộc đời. Và tôi gọi bàn thắng đó – con người đó – trận cầu đó là hiện thân của số phận – một số phận được tái tạo không bởi các cầu thủ, không bởi các HLV, mà bởi một đấng toàn năng nào đó đã hoá thân vào quả bóng tròn!
| Giúp đội nhà lên vua, Jupp Heynckes lấp lửng về tương lai Trước trận chung kết Champions League năm nay, tất cả đinh ninh rằng HLV trưởng Bayern Munich Jupp Heynckes chắc chắn sẽ về hưu sau mùa giải này. Nhưng lạ là sau khi đội nhà vượt qua Dortmund để trở thành ông vua mới của bóng đá châu Âu, Heynckes lại không nói tới chuyện “về hưu” nữa, mà cứ lấp lửng: “Bây giờ chúng tôi còn một trận chung kết cúp nước Đức. Và mục tiêu của tôi là chiến thắng để có thể “ăn 3” (vô địch giải VĐQG, Cúp QG và Champions League – PV) trong cùng một mùa giải. Sau trận đấu đó thì tôi sẽ nói rõ cho mọi người về quyết định có nghỉ hưu hay không”. Khi được đề nghị đánh giá về trận chung kết đã qua, Heynckes thừa nhận rằng Bayern đã có một khởi đầu không tốt khi bị Dortmund dồn ép trong hiệp 1, nhưng theo ông là trong giờ nghỉ giải lao hàng loạt vấn đề về tâm lý và chuyên môn đã được giải quyết, cộng với việc Dortmund không còn duy trì được độ bền thể lực đã giúp Bayern hoàn toàn làm chủ thế trận trong hiệp 2. Và ông kết luận: “Chúng tôi giành chiến thắng là hoàn toàn xứng đáng. Tôi tự hào với các học trò của tôi”. Ở bên kia chiến tuyến HLV Jurgen Klopp cũng thừa nhận chiến thắng của Bayern là xứng đáng. Nhà cầm quân nổi tiếng là nóng nảy này phân tích: “Chúng tôi bắt đầu trận đấu tốt hơn và tạo ra nhiều cơ hội ghi bàn hơn. Nhưng đúng là sang hiệp 2 chúng tôi đã đánh mất thế trận. Đây sẽ là một bài học lớn để các cầu thủ trẻ Dortmund trưởng thành”. Rồi Klopp hứa hẹn: “Tin tôi đi, Dortmund sẽ tiếp tục bùng nổ ở mùa Champions League tới. Chúng tôi sẽ tiếp tục có mặt ở các trận chung kết của bóng đá châu Âu”. Tuấn Thành |