Sô-nát "Ánh trăng"

Đêm Hà Nội lạnh sâu
Tôi lặng nghe Bét-tô-ven của một thời xa lắm
Nốt nhạc chạy trên dương cầm sóng sánh
Như từng giọt sao rơi.

"Ánh trăng" làm thẫn thờ cả tâm hồn sắt đá
Búp cựa mình thức dậy mở lá
Hình như gió thôi bay
Mây cuốn lại
Hà Nội lạnh sâu mỏng manh trong vắt 

Cô gái mù nhà nghèo ở thành Viên đêm ấy
Thẫn thờ trong nốt nhạc hào hoa
Bỗng vui lên khi "nhìn thấy" ánh trăng mờ ảo
Và dòng Đa-nuýp chở cô đi trong mối tình yêu dấu
Bởi cuộc đời thiên tài cô đơn
Đã hóa "Ánh trăng" chia sẻ nỗi buồn. 

Người ta cần trái tim đẹp hơn là khuôn mặt đẹp
Bét-tô-ven thất tình ?
Không! Ông đã biết chia đều "Ánh trăng" tình yêu      
                                                              cho tất cả
Và có thể chúa Giê-su bị đóng đinh trên cây thánh 
                                                                    giá
Cũng thấy mình bay theo ước mơ… trăng 

Từng nốt nhạc như nụ hoa đậu trên dòng kẻ
Đã nở thành âm thanh chạy theo những phím đàn
Thì chẳng riêng gì trong đêm lạnh sâu Hà Nội
"Ánh trăng" này xao động cả thế gian…

Các tin khác