Ngả mũ kính nể Thái Lan
Cả Đông Nam Á phải ngả mũ kính phục thể thao Thái Lan, không chỉ vì họ đoạt cả thảy 107 huy chương vàng, hơn tới gần 30 HCV so với đoàn đứng thứ hai là chủ nhà Myanmar, mà còn vì trong số những tấm HCV của Thái có rất nhiều tấm là "vàng mười" thứ thiệt. Thái Lan đoạt cả 4/4 HCV ở các hoạt động thi đấu bóng đá, gồm futsal nam/nữ, bóng đá nam/nữ, và cả 4 tấm HCV đó đều thể hiện sự ưu việt trông thấy của bóng đá Thái so với đối thủ. Thái Lan cũng gặt cả thảy 17 HCV điền kinh, xếp trên ĐT điền kinh Việt
Phải nói thêm rằng ở cả hai môn mũi nhọn là bóng đá và điền kinh, Thái Lan đều phải đối diện với khát vọng lật đổ mạnh mẽ của các đối thủ. Ở bóng đá, chủ nhà Myanmar có sự chuẩn bị dài hơi, và hạ quyết tâm gặt vàng ở cả bóng đá nam lẫn nữ, nhưng rốt cuộc cả hai ĐT bóng đá nam/nữ Myanmar đều không qua nổi Thái Lan. (Riêng hai trận chung kết futsal nam/nữ mà Thái chiến thắng áp đảo Việt
Ở bộ môn điền kinh, đoàn Việt Nam tiếng là đặt mục tiêu đoạt từ 10 - 12 HCV nhưng kỳ thực luôn mong muốn đoạt khoảng 15 HCV, và sau khi thấy một số chủ lực của Thái Lan rút lui, chúng ta đã ngầm tự tin vào con số 15 để chính thức vượt qua người Thái. Song kỳ thực là người này rút thì Thái Lan lại có người khác nổi lên, và nó khiến cho cái mục tiêu 10 HCV của chúng ta suýt nữa bất thành.
Chiến thắng áp đảo ở rất nhiều môn thi đấu chủ lực, Thái Lan đã khiến cho giấc mộng bá chủ SEA Games của chủ nhà
Việt
Có rất nhiều chuyện lạ của thể thao Việt Nam ở SEA Games này, chẳng hạn như bắn súng đăng ký 1 HCV, nhưng rốt cuộc đoạt tới 7, mà thành tích của phần lớn những VĐV đoạt HCV đều kém hơn nhiều so với thành tích của mình ở giải VĐQG. Ngược lại, hàng loạt nội dung thế mạnh ở điền kinh, bơi lội, cầu lông... tưởng như cầm chắc HCV thì thể thao Việt
Ngay cả ở các nội dung thi đấu của 10 môn võ, việc chúng ta bị trọng tài ép trắng trợn cũng... nằm trong dự đoán. Thực ra thì ngoài chủ nhà, phần lớn các đoàn khác đều bị ép, trong đó đoàn
Theo tiết lộ của chính một thành viên của đoàn thể thao Việt Nam ở kỳ SEA Games này với chúng tôi thì có 2 nguyên nhân chính: Một là giới lãnh đạo, trọng tài, chuyên gia của ta quá kém ngoại ngữ nên không có chân trong các hội đồng thể thao quốc tế, hai là phần lớn các VĐV của ta chỉ thắng suýt soát, chứ không thắng áp đảo, thắng tuyệt đối như phần lớn các VĐV Thái Lan.
Cũng phải thấy là lâu nay chúng ta bị ám ảnh quá lớn về chuyện "bị ép", nên trước mỗi sự vụ cũng luôn đẩy vấn đề đi rất xa. Chính vì vậy, cần phải xác định chuẩn xác: Trong tương lai, chúng ta sẽ ứng xử với SEA Games như thế nào và tham dự nó với một tư thế, một nhãn quan như thế nào?
Đi tìm tư thế mới
Mọi hoạt động thể thao đều không thể không chú ý đến yếu tố thắng - thua. Nhưng khi chủ nhà của các kỳ SEA Games luôn tận dụng ưu thế của mình để đưa vào thi đấu một loạt những môn thi "chỉ mình mới có", rồi lại tận dụng triệt để công tác sân bãi, trọng tài để ép trắng trợn đối phương thì chuyện thắng - thua cần phải được xem lại. Thực tế thì một số quốc gia trong khu vực như
Tất nhiên, nhìn nhận SEA Games như một cuộc giao lưu thể thao vui vẻ nhưng chúng ta vẫn chú trọng tới những môn thi đấu nằm trong hệ thống Olympic như bóng đá, điền kinh, bơi lội, và coi SEA Games như một trong những cơ hội cọ xát để các VĐV của những môn này có thể tiến xa. Ở SEA Games này, cô bé Nguyễn Ánh Viên đã giật tới 3 HCV bơi lội, phá 2 kỷ lục SEA Games nhưng HLV Đặng Anh Tuấn vẫn không hài lòng vì "Ánh Viên đã thua so với năng lực thật của chính Ánh Viên".
Không lấy HCV SEA Games làm thước đo, nên đoạt vàng SEA Games mà vẫn thua chính mình, hoặc vẫn không chứng tỏ dấu hiệu có thể bứt lên tầm châu lục thì vẫn buồn; ngược lại, mất vàng SEA Games, nhưng mất vì trọng tài, chứ không vì kém cỏi thì vẫn vui - một cách nhìn nhận, tiếp cận vấn đề như thế sẽ giúp thể thao Việt Nam thoát khỏi cảnh "giấc mơ con đè nát cuộc đời con".
Phải rồi, SEA Games bây giờ là "giấc mơ con", nên đừng quá ăn - thua, càu nhàu với nó!
| Chờ lời hứa của Nước chủ nhà của SEA Games 28 Singapore đã cam kết là hai năm tới, SEA Games sẽ chỉ xuất hiện những môn thi đấu đại chúng, chứ không có "những môn khác người - chỉ chủ nhà mới chơi" như các kỳ SEA Games trước đây. Singapore cũng hứa sẽ tổ chức một kỳ SEA Games công bằng, sạch sẽ, thay vì tận dụng ưu thế chủ nhà, trọng tài, sân bãi để gặt huy chương như cách mà nhiều nước chủ nhà vẫn làm. Thực tế thì trước mỗi kỳ SEA Games, chủ nhà nào cũng hứa hẹn và tung ra những mĩ từ tương tự, nhưng khi vào cuộc thì mọi thứ lại không như vậy. Nó cũng giống với việc ở lễ khai mạc các kỳ SEA Games, bao giờ cũng có một đại diện trọng tài, VĐV lên tuyên thệ về tinh thần thi đấu "cao thượng - trung thực" nhưng chỉ sau 1, 2 ngày tranh tài thì lời tuyên thệ ấy sẽ trở thành trò hề kệch cỡm. Thế nên nghe Có lẽ ở "ao làng", mọi niềm tin đều trở nên xa xỉ! (Ngọc Anh) |