Cả Mỹ và Đức đều đang trải qua chuỗi trận đấu liên tiếp ghi bàn: Với Mỹ, họ ghi tối thiểu 2 bàn/trận ở 6 trận mới đây, còn với Đức, 19/20 trận vừa qua tại World Cup, “Cỗ xe tăng” đều khai hỏa tối thiểu 1 lần. Vì thế, càng có cở sở để tin rằng lần chạm mặt giữa hai đội đêm nay tại Pernambuco sẽ chứng kiến “cơn mưa gôn”.
Cần lưu ý, Mỹ và Đức đều không quá mạnh trong khâu phòng ngự. Đội bóng xứ cờ hoa tuy to cao nhưng chậm chạp và thiếu nhạy bén trong cách đọc tình huống. 15 lần gần nhất đối đầu với các đại diện châu Âu, Mỹ đều để thủng lưới. Ở trận hòa 2-2 với Bồ Đào Nha, trung vệ Cameron dù cao gấp rưỡi Valera nhưng vẫn để tiền đạo này thoải mái đánh đầu gỡ hòa ở phút cuối cùng.
Đức khá hơn chút, song vài năm trở lại đây không sản sinh ra những hậu vệ cánh xuất chúng, ngoại trừ Philipp Lahm. Tuy nhiên, khi Lahm có xu hướng chơi như một tiền vệ thì ở World Cup 2014, HLV Joachim Loew phải liều mình luân chuyển Boateng và Howedes, hai trung vệ không sở hữu tốc độ tốt sang đá biên. Hệ quả là 73% đợt tấn công của Bồ Đào Nha và Ghana đều hướng vào hai cánh của Đức.
Lẽ dĩ nhiên là hai đội bắt buộc phải triển khai lối chơi “lấy công bù thủ”. Khi dẫn trước Ghana và không nhất thiết phải dồn lên tấn công, Đức vẫn duy trì sức ép khủng khiếp lên phần sân đối phương. Mỹ thậm chí chỉ bố trí tối đa 2 cầu thủ kèm Ronaldo suốt 90 phút gặp Bồ Đào Nha.
Với tư tưởng bóng đá tấn công tổng lực, hai đội sẽ cống hiến một trận cầu bùng nổ bàn thắng, dĩ nhiên trừ khi họ chủ hòa vì một lý do ngoài chuyên môn nào đó (?)