1/ Rạng sáng qua, chứng kiến các cầu thủ Ukraina dốc toàn lực quyết đấu với “ông kẹ” Anh trong lượt đấu cuối cùng vòng đấu bảng, đã có những lúc người ta nghĩ một chiến thắng với Ukraina là gần, gần lắm. Đấy là lúc Ukraina dồn ép đối thủ, tạo ra không biết bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu cú đột phá trong khoảng 25 phút đầu tiên. Đấy là lúc Ukraina bất ngờ đánh trung lộ, rồi bất ngờ đưa bóng vào lưới (nhưng không được trọng tài công nhận) trong khoảng 20 phút cuối. Khách quan mà nói, trong tình huống gây tranh cãi ấy, quả bóng từ chân Marko Devic đã nằm trong vạch vôi cầu môn Anh trước khi bị trung vệ John Terry dùng chân phá ra ngoài. Thế nên với Ukraina, việc không có được ít nhất 1 điểm ở trận đấu này quả là điều không may, và HLV trưởng đội bóng này, huyền thoại một thời của ĐT Liên Xô Oleg Blokhin có lý do để mà… cáu giận.
Nhưng ngẫm cho cùng ngay cả khi có được một bàn thắng và một trận hòa thì Ukraina vẫn không thể vượt qua vòng bảng. Và nữa, nếu nhìn vào thế trận dễ thấy rằng Ukraina thi đấu tưng bừng thật đấy, áp đảo thật đấy nhưng họ lại thiếu và yếu hơn hẳn đối phương về trình độ. Chính vì cái thiếu và cái yếu ấy mà trong rất nhiều cú sút ngon ăn, chỉ cần căn chỉnh một cách cẩn thận là quả bóng sẽ có khả năng vào lưới đối phương, nhưng cầu thủ Ukraina lại cuống cuồng sút bóng… lên trời. Và cũng chính bởi cái thiếu và cái yếu như thế mà thủ thành của họ đã để vuột bóng trong một tình huống – một bối cảnh mà anh ta không được phép sai lầm, tạo điều kiện cho Rooney có thể dễ dàng ghi bàn duy nhất.
Sự thực là thế đấy, cái cảm giác rất gần một trận hòa, thậm chí rất gần một trận thắng, đồng nghĩa với việc rất gần vòng tứ kết với Ukraina lại là một khoảng cách… rất xa.
2/ Nhìn Ukraina chơi bóng người ta lại chợt nhớ tới đồng chủ nhà Ba Lan. Đã có những lúc Ba Lan cũng rất gần một chiến thắng, rất gần vòng tứ kết hệt như Ukraina vậy. Đó là lúc Ba Lan áp đảo Hy Lạp trong trận ra quân và đã dễ dàng dẫn trước 1 bàn. Hay đó là lúc Ba Lan áp đảo Cộng hòa Séc trong 45 phút đầu tiên của một trận cầu quyết tử - 45 phút mà ai cũng tưởng Ba Lan đã thắng đến nơi rồi. Nhưng kỳ thực thì trong cả hai lần tưởng như “rất gần” chiến thắng ấy Ba Lan đều tỏ ra non nớt, và chính vì sự non nớt từ kinh nghiệm chiến trường cho tới đẳng cấp chuyên môn mà họ lập tức đánh mất trận địa vào tay đối thủ. Rốt cuộc thì Ba Lan bị loại, dù có những lúc người Ba Lan tin rằng mình đã rất, rất gần vòng tứ kết rồi.
Bóng đá đôi khi vẫn đánh lừa cảm giác của người ta như thế đấy. Cái khoảng cách tưởng là rất gần đôi khi lại là một khoảng cách rất xa. Và Ba Lan “chết”, Ukraina “chết” trong chính cái cái cảm giác giữa rất gần và rất xa như thế…
3/ Nó cũng giống như hành trình của một kẻ đang đi sa mạc và bỗng nhìn thấy trước mắt một ốc đảo xanh. Trong cơn đói khát dữ dội, kẻ lữ hành đã dùng tất cả sức lực của mình để hướng về ốc đảo, và có lúc tưởng như mình chỉ còn cách ốc đảo một bước chân.
Một bước chân thôi, nhưng nó lại là một bước chân mênh mông, một bước chân thăm thẳm…!