Vậy mà, để duy trì cuộc sống tươi đẹp cho con, Tâm đang hàng ngày, hàng giờ phải chịu đọa đày trong một kiếp sống làm dâu, làm vợ mà không bằng kẻ ăn người ở, ngay giữa Thủ đô phồn hoa, giữa thế kỷ XXI - thế kỷ được thế giới khẳng định là "Thế kỷ của quyền năng phụ nữ".
Từ đám cưới lừa gạt
Tâm tên thật là Lài. Cô mới 22 tuổi. Sinh ra ở một tỉnh nghèo, bố mẹ là công nhân nên rất yêu thương, kỳ vọng vào 2 đứa con, con gái lớn (là Lài) và em trai kém Lài 5 tuổi. Bố mẹ đã đặt cho con gái tên loài hoa đẹp và có hương thơm ngọt ngào đến kỳ lạ (hoa Nhài, quê cô gọi là hoa Lài). Cô lớn lên xinh đẹp và cũng mỏng manh như bông hoa ấy.
Tiếc rằng, khi Lài bước vào năm học cuối cấp thì bố bị ung thư. Bao nhiêu tiền trong nhà tiêu hết để chữa chạy và còn phải vay thêm mà vẫn không đủ. Lài quyết định bỏ học, ra thị trấn huyện mở một tiệm may, kiếm tiền phụ mẹ. Nhờ đôi bàn tay khéo léo và vẻ đẹp trời cho, cửa hàng của Lài khá đông khách, đến mức đêm đêm cô không đạp xe về nhà nữa mà ngủ lại cửa hàng để còn tranh thủ làm hàng kịp trả cho khách. Cuộc sống như đang mỉm cười với Lài, xoa dịu bớt nỗi bất hạnh bố bị bệnh hiểm nghèo khiến cô phải vỡ mộng thi vào đại học.
Trong đám khách đến may đo quần áo có một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi là kỹ sư cầu đường, đang phụ trách đội thi công cầu tại quê của Lài. Đó là Hào. Anh ta hơn Lài đến 20 tuổi, nhưng khi Lài chào "chú" thì anh ta chủ động xưng "anh", vì "anh chưa lấy vợ, nên em không được gọi anh là chú, như thế anh già quá, sẽ ế vợ mất".
Hào không tán tỉnh nhiều lời, nhưng chỉ cần giới thiệu là người Hà Nội thì Lài bỗng cảm thấy như quý mến hơn. Một chàng trai ở Thủ đô hoa lệ mà đến quê hương chỉ có cát trắng và nắng nóng rát da của Lài để làm cầu giúp cho người dân quê hương cô không còn phải phụ thuộc vào những chuyến đò lắm oan trái nữa, khiến Lài thêm xúc động.
Thế là lâu rồi thành thân thiết, Lài tâm sự với Hào về việc cô phải bỏ học đi làm lấy tiền chữa bệnh cho bố, Hào đã động viên cô rất nhiều. Rồi có lần Hào đưa cho Lài một phong bì ghi ở ngoài là gửi thăm bố của Lài, cô không chịu nhận thì Hào thuyết phục: "Anh em mình là chỗ thân tình rồi, bố em cũng như bố anh. Ông bị ốm thì mới cần anh thăm hỏi chứ, đây chỉ là một chút nhỏ trong số tiền lương của anh mà thôi, em cầm về cho bố mẹ vui lòng". Rồi dù cho Lài kiên quyết không cầm thì Hào cũng cứ để đấy đi về.
Lài phân vân suốt cả tuần về cái phong bì đó, cô chỉ mong Hào đến để cô trả lại, nhưng bẵng đi mấy tuần Hào không đến. Thế rồi, trong khi Lài mong đỏ cả mắt thì bỗng một buổi tối Hào xuất hiện. Anh cầm một túi ô mai đưa cho Lài: "Anh nghỉ phép nên về Hà Nội thăm bố mẹ. Đây là ô mai Hà Nội. Tặng em!". Lài cảm động rưng rưng chưa kịp cảm ơn thì Hào đã đưa thêm một cái phong bì khác: "Đây là quà anh hỏi thăm bố em. Em nhớ đưa về cho bố vui". Lài kiên quyết không nhận, cô đưa trả lại cả chiếc phong bì lần trước.
Nhưng Hào bỗng ôm chặt Lài vào lòng và thì thầm vào tai cô: "Em không cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho em ư? Anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng anh đã không dám thổ lộ, sợ em chê anh già, sợ em trẻ trung xinh đẹp, em sẽ không nhận lời yêu anh. Bây giờ, anh đã đủ can đảm để nói với em câu này: Hãy nhận lời làm vợ yêu của anh đi, em nhé!". Lài ngạt thở trong vòng tay của Hào. Cô gái mới lớn chưa từng được một người con trai nào cầm tay, huống chi nói lời yêu, và lại là một lời cầu hôn hay như tiểu thuyết, thì cô lại càng chưa từng được nghe. Cô run rẩy, trái tim đập loạn nhịp…
Thế là, không nói nhận lời yêu Hào, nhưng Lài bỗng đã trở thành người yêu, là vợ sắp cưới của Hào. Hào nói với Lài thật nhiều về những dự định: "Anh sẽ cưới em thật linh đình; Sẽ có một đoàn xe đón dâu đưa em từ làng quê này ra Hà Nội; Bố mẹ và chị gái anh cũng rất mong em, ở đó sẽ là một hôn lễ lung linh để em được ra mắt nhà chồng và bạn bè anh, em sẽ là một nàng công chúa đẹp lộng lẫy; Em đừng lo, anh sẽ giúp đỡ tất cả các khoản tiền chữa bệnh của bố; Em có thể đón em trai ra Hà Nội với vợ chồng mình cho em học đại học, nhà anh ở mặt phố lại là phố trung tâm nên đi lại rất thuận tiện, em có thể mở cửa hàng may hoặc làm bất cứ thứ gì em muốn".
Trong khi trái tim non nớt của Lài chưa kịp suy nghĩ gì thì Hào đã lôi tuột cô về ra mắt bố mẹ cô vì "Anh sắp hết thời gian công tác ở đây. Anh phải cưới em sớm để đưa em về Hà Nội luôn". Bố mẹ Lài cũng bất ngờ, nhưng thấy Hào là người có học, lại là sếp quản lý ở OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á quan trọng này và ăn nói dễ nghe, lại hứa hẹn sẽ đem lại cho Lài tất cả những gì tươi đẹp nhất, nên ông bà cũng nghĩ "Con gái như hạt mưa sa", Lài may mắn sa chĩnh gạo ở Thủ đô thì cũng tốt một đời.
Thế là đám cưới chóng vánh diễn ra. Hào rất phóng khoáng chi phí một đám cỗ bàn linh đình cho họ nhà gái, khiến cho bố mẹ Lài cũng mát mặt. Tối hôm cỗ cưới ở nhà gái xong, Hào xin phép đón cô dâu về thị trấn, anh đã thuê phòng khách sạn để 2 vợ chồng được hưởng đêm tân hôn. Lài hạnh phúc ngất ngây.
Chỉ đến ngày đón dâu, không có xe hoa, không có một đoàn xe ô tô hộ tống đón dâu như Hào hứa hẹn, mà Hào mua 2 vé tàu hỏa với "lời thì thầm tình yêu" rằng "Bố mẹ anh già cả rồi, không có ai đủ sức khỏe để đi đón em. Thôi chúng mình đi tàu cho đơn giản, tiền thuê ô tô tiết kiệm để sau này em có một khoản gửi biếu bố chữa bệnh cũng tốt".
Lài hơi bất ngờ nhưng hoàn toàn tin lời đường mật của chồng, cho đến khi cô đặt chân vào cửa nhà Hào…
Đến bị mẹ chồng tước đoạt cả tên khai sinh
Lài mang theo bao nhiêu háo hức và tình cảm dạt dào đến với nhà chồng, một gia đình gia giáo ở giữa Thủ đô có các con giỏi giang thành đạt, theo như Hào kể. Nhưng khi 2 vợ chồng vừa bước từ taxi vào nhà, ngôi nhà mặt phố đúng như Hào kể, OK9 đã banh đã lâu nên hơi cũ kỹ, giữa nhà kê một bộ bàn ghế khảm trai và bên cạnh đó là cái sập gụ, bố mẹ Hào đang ngồi uống nước. Không có trang hoàng, không có khách khứa, không có gì có vẻ đang được chuẩn bị để chờ đón một cô dâu mới. Lài hơi ngỡ ngàng và bối rối. Hào nói với bố mẹ:
- Bố, mẹ! Đây là Lài, vợ con mới cưới.--PageBreak--
Mẹ Hào đặt chén nước xuống bàn:
- Tên gì? Lài à? Tên gì nhà quê thế? Từ nay không gọi là Lài liếc gì nữa, gọi là Tâm. Tên là Tâm, nhớ chưa?
Lài nghe mà choáng váng tâm can. Hào đỡ lời:
- Vâng. Vợ con tên là Tâm ạ.
Nói xong, Hào kéo Lài đi qua phòng khác, vào một căn phòng sát bên cạnh, đầy mùi ẩm mốc. Hào ấn vợ ngồi xuống giường rồi nói:
- Đây là phòng của anh. Giờ là nơi ở của vợ chồng mình. Bố mẹ già rồi, lẩm cẩm, em đừng để ý. Mẹ thích tên là Tâm thì em cứ chịu khó tên là Tâm, mất gì đâu. Nhà này là một khu chung cư, tầng trên là của gia đình khác, nhà anh chỉ có 3 phòng ở tầng 1 thôi. Phòng bên kia là của bố mẹ anh, phòng khách dùng chung. Từ ngày mai, em sẽ học cách đi chợ, nấu cơm cho bố mẹ và anh. Buổi trưa anh đi làm gần nhà nên sẽ về ăn cơm…
Tai Lài ù đi, hiện thực làm cô choáng quá. Hào đi tắm xong giục vợ đi tắm. Khi Lài vào thì Hào đã ngáy khò khò. Lài không ngủ nổi. Nước mắt chảy ròng ròng, bao nhiêu ý nghĩ và lo lắng ngổn ngang, cho đến lúc mệt quá, cô thiếp đi. Đang ngủ mê mệt thì Hào gọi: "Dậy đi em, đi mua đồ ăn sáng cho cả nhà để anh ăn rồi còn đi làm kẻo muộn giờ". Thế là từ hôm đó, Lài chính thức trở thành con dâu.
Buổi sáng, nhận tiền từ tay mẹ chồng, đi chợ lo 3 bữa ăn cho cả nhà với câu dặn của mẹ chồng: "Mua thừa tiền về phải thanh toán ngay với tôi. Mỗi ngày chi tiêu bao nhiêu ghi vào cuốn sổ này, tôi già rồi, không nhớ được". Lài ứa nước mắt, không dám khóc. Đi chợ về, ăn sáng chưa kịp nuốt xuống, mẹ chồng gọi: "Lau nhà đi. Lau bàn ghế đi, nhà mặt phố bụi nhiều lắm, lau cho kỹ càng".
Rồi lại: "Cơm nước nấu đến đâu rồi? Sao mà chậm như sên thế hả?". Đến bữa ăn thì bà chê mặn, chê nhạt, chê đủ kiểu. Hào không bao giờ bênh vợ một câu, chỉ về nhà ăn xong là ngủ, dậy lại đi làm; tối về tắm rửa, ăn xong, nằm xem ti vi, mặc Lài như một kẻ hầu, làm tất cả mọi việc, không một ai hỏi han, động viên.
Thế nhưng, không thể để bố mẹ lo lắng, Lài vẫn phải gọi điện thoại về quê, rằng "Con sướng lắm ạ". Rồi trong lúc Lài đang chán nản như vậy, cô phát hiện mình đã có thai. Nhưng dù cô ốm nghén, ăn cái gì cũng nôn thốc nôn tháo, mệt mỏi rã rời, nhưng trăm thứ việc không tên trong nhà thì mẹ chồng vẫn bắt cô làm, Hào cũng không đỡ đần. Nhưng cũng may, Hào cũng mừng vì sắp được làm bố nên còn hỏi han, động viên vợ vài câu.
Tuy trong lòng cũng nhiều cay đắng, nhưng Lài vẫn gắng chịu đựng vì bố mẹ Lài biết tin sắp có cháu ngoại thì mừng khôn xiết, ông bà thường động viên con gái, nào là phải vui tươi thì đứa bé mới xinh, nào là gia đình chồng giàu có nên phải ăn uống tẩm bổ tốt để đứa bé ra đời khỏe mạnh…
Bố mẹ không hề biết rằng, Lài làm gì có tiền riêng để mà tẩm bổ, mẹ chồng đưa tiền đi chợ về là phải thanh toán ngay, nhiều khi Lài muốn có chút tiền tiêu vặt, cô hỏi xin chồng thì Hào chỉ đưa chút ít không đáng gì và bảo "Toàn bộ tiền lương anh nộp hết cho mẹ rồi. Vả lại em ăn uống trong nhà này có thiếu gì đâu mà phải tiêu thêm". Vì vậy, nhiều lần Lài muốn có chút tiền gửi về thuốc thang cho bố, nhưng mỗi khi định mở miệng thì cô lại nhớ lời chồng, nên đành im thin thít.
Sau khi Lài sinh con, một bé gái kháu khỉnh khiến Hào cũng vui hơn, nhưng nỗi khổ của Lài thì vẫn y như cũ. Cô không bao giờ được chồng đưa cho một đồng để tiêu, thậm chí tiền mua bỉm, mua sữa cho con… tất tật đều phải ngửa tay xin mẹ chồng rỉ cho từng chút từng chút, kèm theo là lời nói chẳng lọt tai nổi: "Tiêu gì lắm thế. Đã ăn bám, không làm ra tiền thì đừng phá hoại". Lài đau đớn tận tâm can. Cô đã từng làm ra tiền, đã từng tự hào là mình có thể giúp bố chữa bệnh, vậy mà bây giờ bị gọi là kẻ - ăn - bám.
Cô quyết định nói với chồng, rằng anh đã hứa là giúp em tiền thuốc thang cho bố, vậy mà em ra đây gần 2 năm rồi, anh chưa gửi cho bố mẹ em đồng nào. Hào xị mặt: "Khi cưới em, anh đã đưa 20 triệu, làm mâm cỗ còn thu lời lãi bao nhiêu nữa, anh không tính. Thế em còn muốn gì?". Nước mắt trào ra, Lài nức nở: "Trời, làm cỗ cưới ở quê em chỉ có lỗ, làm gì có lãi. 20 triệu đó đã trang trải gần hết cho đám cưới. Bố em bệnh nặng không có tiền thuốc, mẹ con em cũng không có đồng nào để chi tiêu, nuôi con nhỏ tốn đủ thứ, sao anh không biết?". "Anh chịu. Anh không có tiền. Mà bố mẹ em gả chồng cho con hay là bán con, hả?". "Anh lừa gạt em! Thôi được, từ mai em sẽ đi làm". "Cô không đi đâu hết. Ai Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nhà, ai trông con?"…
Mặc cho Hào phản đối, Lài ôm con đi kiếm việc làm. Cô được một chủ cửa hàng may thấy cô có tay nghề khá, nên nhận vào phụ việc, cô chủ cũng đồng ý cho Lài tạm thời đưa con đến cho nằm trong nôi vừa làm vừa trông con. Nhưng Lài chưa kịp mừng, tối hôm đó, cô đã nhận mấy cái tát của mẹ chồng: "Nhà này làm gì có loại con dâu dám cãi lại. Ai cho phép cô đi làm? Cô đã xin tôi chưa?". Lài uất ức quá, cô chạy vào phòng, vơ quần áo cho vào va li, cô sẽ ôm con về với bố mẹ.
Trong lúc giật vội quần áo trong tủ, bất ngờ cô nhìn thấy một tấm ảnh rơi ra. Lài xuýt ngất khi nhìn thấy đó là ảnh cưới của Hào với một cô dâu khác. Đây là gì? Hào có vợ rồi ư? Chả trách Lài về nhà chồng không hề có một nghi lễ cưới hỏi nào? Người vợ này Hào đã ly hôn chưa? Chị ấy ở đâu, sao không bao giờ xuất hiện? Thảo nào mẹ chồng cấm Lài tuyệt đối không được qua nhà hàng xóm chơi… Bao nhiêu câu hỏi xoáy trong đầu Lài, cô không đi nữa, cô chờ chồng về hỏi cho ra lẽ.
Cô không phải chờ lâu, mẹ chồng đã gọi điện cho Hào về. Nhìn thấy Lài, Hào quát ngay: "Cô muốn bỏ đi à? Sung sướng không muốn lại muốn khổ nhục. Cô đi thì để con lại cho tôi. Không ai cho cô đưa con đi, đừng có nằm mơ". Mẹ chồng đế vào: "Vợ cũ của thằng Hào, tưởng là con ông giám đốc nên không chịu nghe lời, tôi cũng mở cửa cho mà biến rồi đấy. Cô có cần đi học kinh nghiệm không?"…n
Phóng sự dài kỳ của Ái Dương