Thậm chí, nhiều lúc việc đang chờ, tư duy đang hoạt động, tôi vẫn bỏ mặc tất cả để nhép miệng một ca khúc mà quý ông đã trình diễn. Tôi ái mộ quý ông đến mức, cơ quan đòi kỷ luật tôi vì chẳng chịu Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, đồng nghiệp tẩy chay tôi vì cho rằng tôi có vấn đề nghiêm trọng về thần kinh, người yêu bỏ rơi tôi vì bảo tôi đồng tính do luyến ái đơn phương với quý ông…
Thế nên, khi nghe quý ông tuyên bố, quý ông đã ném lý trí vương vãi khắp nơi, tôi vội vã đi tìm một ít lý trí của quý ông như là cách để có thể lưu giữ kỷ niệm về nhau. Vậy mà, ước mơ tầm thường và nhỏ bé ấy đã mau chóng bị tắt ngúm. Chẳng có lý trí nào mang dáng dấp của quý ông cả, mặc cho tôi đã thức trắng hơn một trăm chín mươi ngày đêm, lang thang qua hàng vạn trang web, đọc hàng nghìn bài phỏng vấn, điểm hàng trăm scadal liên quan đến quý ông. Quý ông đang tính lừa tôi chăng, hỡi thần tượng?.
1. Đêm qua, quý ông nâng ly rượu ngang mày, cười chúm chím liếc nhìn cậu ký giả đang chăm chăm ghi chép. Hỏi gì lắm thế cưng, quý ông bảo. Dạ, dạ, chỉ một câu nữa thôi, ký giả đáp lời. Anh cho cưng một bí mật, nhé. Vâng ạ. Anh có thể lên giường với rất nhiều người, nhưng chỉ yêu duy nhất một người. Cưng uống rượu với anh. Ơ, em uống kém lắm ạ…
Sáng, trước sảnh khách sạn sang trọng mà quý ông đang lưu trú, ký giả bước ra đường với bộ mặt của kẻ thua bạc, lẩm bẩm duy chỉ một câu hỏi mà nhà báo Phùng Gia Lộc đã thốt lên vài mươi năm trước: "Cái đêm hôm ấy đêm gì? Cái đêm hôm ấy đêm gì?". Trong căn phòng dành cho VIP, quý ông kéo cao chăn, mỉm cười mãn nguyện, kịp ngoái nhìn tia nắng ban mai vừa rớt xuống mặt bàn trang điểm trước khi khép mắt đắm chìm vào cơn mộng mị tinh khôi.
Trưa, quý ông hốt hoảng khi không thấy cặp nhẫn với hột kim cương to như mắt chuột cống trên tay. Quý ông vội vội vàng vàng thông báo với nhân viên khách sạn. Nhân viên khách sạn báo cáo nơi này, trình bày nơi kia… Rất nhiều câu hỏi được đặt ra, các câu trả lời cũng có tắp tự.
Mọi thứ đều hợp lý như lời của Thánh Kinh, điều gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân chia. Cả một thành phố nháo nhào vì cặp nhẫn hạt xoàn bị mất cắp một cách bí ẩn. Anh thanh niên chạy xe ôm kiệm một hơi thuốc lào sòng sọc để lắng nghe vụ việc. Cô sinh viên thôi cắn hạt bí rang để ngóng chờ tin tức. Lũ nhicolai tóc xanh vàng, tai xỏ khuyên dừng điệu nhảy hip hop để hóng động tĩnh. Cánh nhà báo bu chặt lấy khách sạn săn tin khiến du khách quốc tế nhỡ đăng ký phòng lưu trú tại đây lúng túng vì không thể chen chân lên thang máy… Mọi thứ im lặng trong trật tự và hồi hộp chờ đợi kết quả. Ấy vậy mà, chẳng có thông tin cuối cùng nào được công bố.
Tối, nghệ sĩ quen thân gọi điện thoại. Cười rất sảng khoái, hét vang, chị mới mất cặp nhẫn kim cương trị giá một triệu USD, em đưa tin giúp chị với. Chị nói nhỏ thôi, thiên hạ nghe thấy chị sẽ bị ném đá hội đồng, tôi can.
Ờ, chị quên mất. Mà theo chỗ chị biết thì khách sạn sang trọng nào mà chẳng có đặt máy quay phim để đảm bảo an ninh, em nhỉ.
Chỉ cần xem lại đoạn phim quay đêm qua là biết ngay ấy mà. Dạ, thì nghe nói là có xem rồi và đang điều tra. Thì tùy em thôi, em tin thì cứ tin, chỉ có chị là khổ. Mất một lúc cả triệu USD mà có mỗi thằng em là nhà báo, nhờ nó đưa tin nó lại không đưa… Buồn thế. Tôi cúp máy trước khi nghệ sĩ kịp nói lời chào. Bởi tôi sợ quý ông biết chuyện sẽ buồn đến rơi lệ, nước mắt của thần tượng luôn làm tôi xa xót trong lòng.
Mà đây có phải lần đầu tiên quý ông mất đồ đâu. Cũng lâu lâu trước đó, khi Ok9 cab cá cược Thể thao còn nhấp nhổm ở mức 6 triệu đồng một lượng, quý ông đã mất một loạt nhẫn kim cương trị giá xấp xỉ cả trăm lượng vàng. Hồi ấy, quý ông cũng dự tính trình báo. Cuối cùng, chẳng đâu vào đâu, chỉ sót lại mỗi cái đơn kiện đòi phục hồi tổn hại tinh thần của người mà quý ông xếp vào dạng… nghi can chính.
Thương quý ông lắm cơ. Người đâu mà đểnh đoảng nghệ sĩ thế không biết. Cái gì cũng quên, cái gì cũng không nhớ…
2. Lúc nhan sắc của tôi đang ở thời kỳ đỉnh cao trong làng giải trí, má thắm môi hồng, vai thon chân thẳng, tay dài mắt biếc, giọng hát cao vút như sơn ca, ngực thơm như trầm hương… quý ông lại nhào vào đòi vơ về làm của riêng. Hú hồn là trước chuyện kinh thiên động địa ấy, nhan sắc chỉ mỉm cười, không đồng ý.
Bởi nhan sắc hiểu, nhan sắc đôi khi không dành cho việc để ngắm nhìn. Quý ông thử lên Google mà tìm xem, biết bao nhiêu cặp vợ chồng đã ly hôn vì những vấn đề chỉ xuất hiện trong phòng ngủ. Người bình thường đã thế, người đẹp lại càng khác đi.
Không lẽ, quý ông mang nhan sắc của tôi về để rồi đêm đêm lay vai gọi dậy rủ nhau ngồi chơi… oẳn tù tì ăn… hạt xoàn à(?!). Không có được nhan sắc, quý ông giận dỗi tất cả những phụ nữ khác, quý ông chỉ chăm chăm vào việc giăng bẫy giới truyền thông.
Khổ cho truyền thông nước mình lắm í. Quý ông bảo mỗi ngày quý ông phải nghĩ ra một trò để nhà báo luôn ngồi dưới ghế sofa nhà của quý ông mà nghếch cổ lên chờ quý ông trả lời cho vài câu hỏi trộm. Ngày nào quý ông cũng có trò lạ để cho OK9 thể thao xanh chín mỏi cổ chờ cả.
Có ông hoàng từng đòi rao bán căn nhà ở đường Sương Nguyệt Anh với giá vài triệu USD để làm từ thiện, cũng cùng kiểu đốp chát từa tựa quý ông. Vừa rồi, lên một cơn hứng tình làm trò phòng the trước mắt hàng triệu người nên bị phản ứng dữ dội, ông hoàng khóc tấm tức trước máy tính nhà mình, nhìn vừa buồn cười vừa tồi tội.
Quý ông nói đại khái rằng, quý ông có người tình rất bí mật. Mà ngộ lắm nha, người tình của quý ông ở vương quốc kia kìa, xa ơi là xa. Nhưng người ta sẵn sàng hy sinh tất cả để quý ông được vui lòng. Người ta mang trong mình giọt máu của quý ông mà người ta không biết, chỉ có quý ông mới biết thôi.
Quý ông giỏi lắm nha, người ta có thai, người ta còn chưa cặn kẽ, quý ông nằm trong phòng ngủ, đưa tay bấm một quẻ độn, liếc mắt nhìn gió trăng, ngẩng đầu xem khí tượng, môi niệm chú, xõa tóc hút gió, lầm rầm khấn vái là… biết ngay người ta mang giọt máu của mình. Quý ông tài thế, ai mà không ngưỡng mộ?.
Quý ông bảo đám cưới của quý ông sẽ là đám cưới lớn nhất nước, có truyền hình trực tiếp nữa cơ, mà không lớn thì là làm sao(?!). Ờ, ờ… không có cái trò mang một lúc vài mươi chiếc xe hơi xịn, bóng lộn, thay hồ nước giữa quảng trường trung tâm bằng nước hoa, rượu rót tràn… thủ đô như đám cưới con ông hoàng gì gì đấy ở Ả Rập đâu, nhé. Cũng không có chuyện, ba ngày tiệc nhỏ ở khách sạn New World, năm ngày tiệc to ở Sheraton đâu. Mấy cái trò ấy vừa phung phí, vừa xa hoa lại phồn thực, chẳng có lãng mạn gì cả.
Đám cưới của quý ông phải diễn ra ở một bãi biển có đầy nến và hoa, được truyền hình trực tiếp để người hâm mộ có thể dõi theo từng ánh nhìn, từng bước chân, từng cái chạm môi, từng lần chạm tay giữa quý ông… và một người nào đó không rõ giới tính trong vai diễn cô dâu trên bãi biển.
Hôm rồi, có xem truyền hình trực tiếp lễ cưới được ví như là đám cưới thế kỷ giữa hoàng tử nước Anh William và cô dâu xinh đẹp Kate Middleton thấy thiệt là hấp dẫn. Không xem thì thôi, chứ xem rồi chỉ mong quý ông sớm tái diễn cảnh đó để người hâm mộ thỏa lòng mong đợi.
Muốn vậy, ngay từ bây giờ quý ông cần phải liên lạc để hỏi xem thủ tục truyền hình trực tiếp một đám cưới riêng cần những điều kiện gì, chứ từ đó đến giờ, tôi nhớ là đâu có đài truyền hình nào ở nước ta… rảnh đến mức đi truyền hình trực tiếp một cái đám cưới của một gã suốt ngày cứ phát ngôn những câu đại loại cứ như mình là bố của thiên hạ.
Tuyên bố xong lại hếch mặt lên như thể, thấy mình nói hay chưa, thấy mình đúc kết chính xác chưa, thấy mình thông minh chưa, thấy mình đanh đá chưa, mình nhấn mạnh, mình không chỉ đanh đá đâu, mình còn hơn cả đanh đá…
Lúc mà quý ông gây ra ầm ĩ với nữ ca sĩ hát boléro siêu dở, thì con nuôi của nữ ca sĩ ấy vô tình bị giang hồ túm đánh cho một trận phải nhập viện. Nghe đâu là cuộc truy sát này liên quan đến quý ông hay sao à. Nên không phải tốn sức giới thiệu, chỉ cần nhìn hành động là biết ngay quý ông rất là... đanh đá.
3.Màu trắng trong thuật phong thủy rất được chú trọng, nó biểu tượng cho mệnh Kim. Được xem là màu bắt nguồn cho sự khởi Ok9 cool link đăng nhậpơi mới và kết thúc trọn vẹn. Còn với quý ông, quý ông thích màu trắng là vì nó sạch sẽ. Thế nên, chẳng tội gì mà quý ông không bắt người khác phải làm theo nếu muốn nhào vào cuộc chơi với quý ông. Mà thói đời buồn chán lắm, người có danh như cây có bóng, quý ông vừa đưa luật, hàng nghìn người đã xung phong giơ tay tán thành.
Vậy là cả đoàn người rồng rồng rắn rắn khoác lên mình thứ quần áo trắng từ cổ cho đến chân để quý ông vừa lòng. Một sự sạch sẽ theo ý của quý ông đã xuất hiện trong khán phòng đêm hôm ấy, thường vẫn nghe nói, thiếu cái gì thì luôn thích thứ ấy, kiểu như phàm phu nhón chân nói chuyện khí phách, trưởng giả vung tay học thói làm sang.
Quý ông bảo là quý ông biết quý ông rất toàn năng, người ta ganh tị ghen ghét với quý ông nên người ta đặt điều nói xấu quý ông này nọ. Nhưng quý ông không cần những con người xấu xa ấy. Quý ông chỉ cần mình nổi tiếng cho đến khi… nằm xuống mà thôi.
Chắc quý ông sợ quý ông không giữ được danh tiếng của mình cho đến khi tay sát người, chân duỗi thẳng, mắt khép chặt, mũi ngưng thở, tóc chải ngược, tai nghe kèn… nên giờ quý ông cứ quay mặt vào tường, ngồi kiết già, mơ hướng Tây, chịu một sự khổ hạnh của suy tư để tìm ra những phát ngôn kệch cỡm như cái áo của vị hoàng đế ở trần trong truyện cổ của danh sĩ Andersen ở xứ sở lúa mì.
Tình thiệt thì không phải người ta không biết quý ông đang nói lăng nhăng đâu, người ta không phản ứng chỉ là bởi, người ta thích nhìn vào phía bên trong của bộ quần áo vô hình đang khoác lên người hoàng đế.
Có vậy thôi mà, thế nên để không phải mang tiếng… khoe hàng, quý ông cần cố gắng làm hết sức để nhặt lại lý trí về trước khi quá muộn.
Bởi, xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức!