Thăm thẳm ngày xa
Bâng khuâng ngày trở lại
Mây trắng bay thấp thoáng vùng đồi
Bờ rào đá ẩm rêu
Cánh cổng nghiến khép từ chập tối
Ngôi nhà sương khói
Rất xưa ...Quản Bạ đêm mưa
Nghe sông Tráng Kìm lưa thưa
Bát Đại Sơn đầy gió
Thạch Nhũ Đôi trần trụi
Bàn tay tôi nhỏ lắm không đủ ấm cho người ...Em nghiêng hết sang tôi
Rượu Thanh Vân mặn như nước mắt
Râm ran chân tóc
Bỏng tê đầu lưỡi
Bát này để quên ngày gian khổ
Bát này cho nhớ thương biết lối tìm vềQuản Bạ ơi nếu không người tri kỷ
Tôi uống một mình đắng đót tái tê…