Tôi đang mang bầu đứa con thứ hai. Ông xã bảo, thôi em cứ nghỉ việc ở nhà dưỡng thai đi, việc ở tiệm đã có các dì lo rồi. Có gì anh phụ giúp. Nhưng ông xã cũng bận túi bụi với tiệm máy tính trên quận 3. Hệ thống tiệm tóc của gia đình đến nay đã lên tới 5 địa điểm, ở khắp các quận nội thành. Giờ tôi mà ở nhà, thì có lẽ mọi chuyện sẽ rối tung lên. Mấy đứa em mải chơi, đứa nào cũng thích làm chủ, nhưng lại không có khả năng quản lý và không đứa nào chịu đứa nào. Chỉ có tôi đứng lên, tôi phải đảm nhận mọi vai trò như một người quyết định.
Ngày tôi sinh con gái đầu lòng Bảo Nghi, tôi đi thẳng từ tiệm đến bệnh viện, lên bàn sinh nửa giờ là con cất tiếng khóc chào đời. Ba ngày sau khi sinh, các em chạy qua nhà thăm, đứa nọ kể tội đứa kia. Tôi trào nước mắt, thấy các em vô tâm và thấy số mình sao mà vất vả. Làm ra được miếng ăn mà các em không biết giữ, cứ tính hất chén cơm của nhau. Chồng tôi có lẽ không biết điều này. Vì tôi đã cố giấu. Tôi không muốn anh nhìn vào gia đình tôi với thái độ coi thường.
Tôi gặp anh được một tuần thì ba mẹ anh tới hỏi cưới tôi cho anh. Chúng tôi quen nhau trong một chuyến công tác dài. Hai đứa gặp nhau như một định mệnh. Trước khi quen anh, tôi đã yêu nhiều và đau đớn nhiều.
Mối tình đầu của tôi với một người bạn thời niên thiếu. Cùng trong khu người Hoa, tôi quen người ấy khá lâu, thuộc lòng nhau từng tính nết. Mái tóc hất xéo và vẻ mặt kiêu bạc của người ấy làm tôi yêu thầm lặng khá dài. Anh ta yêu khá nhiều trước đó, yêu suốt ba năm trung học, với tất cả những cô gái đẹp thích anh. Cho đến một ngày anh đổ gục trước mặt tôi. Anh thất tình. Và tôi như một bến đáp mới cho những cuộc săn đuổi ái tình của anh. Tôi yêu anh được ba tháng, chứng kiến anh ngoại tình hai lần, với hai cô gái lạ ở đâu đó, khá xinh đẹp. Tôi bỏ qua một lần, đã nghe anh thề rất ngọt là nếu anh còn ngoại tình lăng nhăng anh sẽ bị trời phạt đụng xe. Đến khi tôi chia tay, anh lại định thề. Và đến giờ anh vẫn sống nhăn, không lấy ai, thi thoảng tôi vẫn gặp khi về thăm mẹ. Anh không bị đụng xe, chỉ là vô duyên không yêu ai được lâu dài và không ai có ý định chọn anh làm chồng.
Những mối tình sau đó hầu như tôi không nhớ nhiều, chỉ thấy là dường như mình không may mắn trong tình yêu cho lắm. Cho đến khi tôi gặp Victor. Victor khi ấy đã ngoài 40, còn tôi mới 18. Victor nhìn thấy tôi trong bar, lẳng lặng đi tới, nói rằng tôi rất giống một nữ diễn viên Đài Loan, hỏi tôi có phải người Hoa không. Tôi nói phải. Anh bắt đầu nói huyên thuyên. Tôi vốn không thích Việt kiều lắm, vì tôi cảm giác họ không tôn trọng phụ nữ, thường có thái độ kênh kiệu và khoe của. Họ nghĩ chỉ cần một mớ tiền thì chúng tôi sẽ đổ gục hết. Nhưng Victor không phải mẫu Ok986 vip Thiên đường trò chơi đó. Anh rất tâm lý và thường xuyên chăm sóc tôi. Được một tháng thì chúng tôi yêu nhau. Yêu được một tuần thì anh về Mỹ. Tình yêu điện thoại!
Khi ấy gia đình tôi gặp hoàn cảnh không may. Ba tôi có một hãng nhựa. Nhưng má tôi lại chơi hụi, bà đã nợ tới mức giang hồ đòi xiết. Đến khi đó ba tôi mới buộc phải biết chuyện và buộc phải tính sổ nợ với giang hồ giùm má tôi. Cả công ty và mọi đồ vật có giá trị của gia đình gánh gồng món nợ của má còn chưa hết. Ba tôi ngậm ngùi, cả nhà cùng mở một tiệm hủ tiếu, mì sống lay lắt qua ngày. Tôi buồn muốn khóc. Đúng lúc đó thì Victor gọi điện. Tôi đã òa vỡ, khóc như mưa trong điện thoại. Và anh khuyên tôi nên đi học nghề làm tóc, tạo kiểu dáng, làm móng và trang điểm cô dâu. Anh tài trợ tiền cho tôi học và anh sẽ mở tiệm riêng cho tôi. Tôi như người chết đuối vớ được cọc. Cuộc sống cũng nhẹ nhàng đi ít nhiều. Tôi đi học, phụ giúp ba má để nuôi các em.
Ngày khai trương cửa tiệm trong hẻm nhỏ, tôi mừng rơi nước mắt. Ba má tôi coi Victor như ân nhân. Được ba tháng, tiệm bắt đầu có khách thì có một người đàn bà đẹp theo kiểu thẩm mỹ viện ghé tiệm làm móng. Bà khen tôi có nét vẽ tài hoa. Và bà thích cách tôi uốn tóc cho người ta, nhẹ nhàng thanh thoát mà vẫn sang trọng. Rồi bà hỏi tôi học nghề ở đâu, mở tiệm lâu chưa. Tôi khoe và kể về tình yêu của Victor dành cho mình như niềm hãnh diện không giấu giếm. Và sự hồn nhiên của tôi đã phải trả giá. Tôi đâu biết ba vị khách hôm đó là ba người được gọi đến để hiệp sức cho một vụ đánh ghen. Trời ác với tôi, đã cho tôi sự chở che của Victor, tại sao lại còn bắt tôi chịu trận đòn ghen của vợ anh ấy? Tôi nào biết, tôi nào hay, tôi chỉ hồn nhiên yêu và sống. Tôi đã khóc như mưa bão. Mọi thứ như sụp đổ. Lần đầu tiên tôi nhận ra sự cay đắng trong tình yêu.
Tôi muốn cắt đứt với Victor. Tôi không muốn xảo trá và yêu bằng sự vụng trộm đớn hèn. Tôi, dù nghèo, nhưng không xấu xí và vẫn còn lòng tự trọng. Khi yêu thì tôi nhận. Nhưng không bao giờ tôi xin bố thí của ai. Victor năn nỉ tôi. Tình yêu đó vẫn dùng dằng hơn một năm trời. Cho đến khi tôi gặp chồng tôi.
Lâm Phúc - chồng tôi - là một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi chăm chỉ. Anh căn cơ và như truyền thống người Hoa vùng Phúc Kiến, anh thích có một cô vợ đảm, biết lo toan cho gia đình. Đó là lý do anh thấy tôi là hình mẫu lý tưởng, chứ không phải vì khi đó tôi nổi tiếng, được lên OK9 thể thao xanh chín như một nghệ nhân giàu sáng tạo. Anh không quan tâm đến điều đó. Nhưng đời tôi không bao giờ bớt nợ. Đúng ngày đám hỏi của tôi thì Victor trở về.
Victor đến tiệm, nhân viên của tôi nói, hôm nay tôi nghỉ để làm đám hỏi. Anh đi taxi qua nhà tôi. Cuộc gặp cay đắng giữa chồng tôi và Victor khiến tôi như muốn độn thổ. Tôi không giấu Lâm Phúc chuyện tình yêu của tôi trước đây. Trước tôi anh cũng đã có vài mối tình và đó là lý do chúng tôi thông cảm được với nhau. Nhưng Lâm Phúc không biết rằng tôi vẫn chưa chính thức nói lời chia tay Victor. Tôi cảm thấy có lỗi với anh ghê gớm. Tôi không yêu Lâm Phúc nhiều bằng tình yêu dành cho Victor. Nhưng tôi tin tưởng anh và tôi nhìn thấy ở anh hình bóng một người chồng vững chãi, rất Ok986 vip Thiên đường trò chơi, và đầy bao dung. Tôi tin tình yêu sẽ đầy đặn hơn khi sống chung. Anh không ghen tuông và cũng không chỉ trích những lầm lẫn của tôi trong quá khứ. Và tôi đã không ngần ngại khi nhận lời lấy anh chỉ sau một tuần quen biết.--PageBreak--
Lâm Phúc lặng lẽ nghe Victor nói. Và anh bảo: "Giờ anh cần bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả. Nhưng anh hãy để cô ấy được sống tử tế. Vì bây giờ cô ấy đã là vợ tôi. Anh cũng nên chăm sóc vợ mình thì hơn là những cuộc tình như thế này". Victor cười khẩy: "Không phải chuyện tiền. Mà tôi không chấp nhận cuộc hôn nhân của hai người. Mẫn đã yêu tôi và vẫn đang yêu tôi". Tôi khóc, gần như cầu xin Victor tha cho tôi để tôi được yên. Phúc đã có một cuộc nói chuyện kín sau đó. Và mãi về sau tôi mới biết, anh đã thuyết phục Victor đồng ý với mức giá 500 triệu đồng. Đó là số tiền Victor nuôi tôi ăn học và mở tiệm cho tôi. Phúc nói, đây là lần duy nhất và cuối cùng anh chấp nhận chuyện đó, coi như giải quyết những tồn đọng của quá khứ. Tôi đã ôm lấy Phúc và khóc suốt đêm tân hôn vì không ngờ, qua quá nhiều cay đắng tôi vẫn còn có được anh, có được hạnh phúc nhường này. Tôi hứa với anh, tôi sẽ không bao giờ có tà ý hay phản bội anh. Vì anh đã sinh ra tôi thêm một lần nữa.
Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của vợ chồng tôi rất thuận lợi. Khi bé Bảo Nghi ra đời, họ hàng nội ngoại đều trông đợi. Chúng tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cho đến lúc này, tôi đang mang bầu bé thứ hai và chờ ngày sinh nở. Tôi không ngờ lại xảy ra chuyện. Dường như hạnh phúc của tôi lại tiếp tục phải chịu thử thách. Một cô em của tôi, con bé mất nết, đã nghe lời dụ dỗ của Victor làm chuyện mà tôi thấy không thể khóc. Tim tôi như muốn vỡ ra và tôi ngồi run lên trong phòng. Bảo Nghi nói, mẹ sao vậy mẹ. Tôi không thể ôm được con. Vì giận và vì sợ hãi.
Mẹ chồng gọi tôi vào phòng, từ tốn. Bà nói rằng em gái tôi đã kể hết mọi chuyện. Và nó nói, Victor yêu cầu tôi trả lại toàn bộ cửa hàng và sang tên cho em gái tôi. Mẹ chồng tôi hỏi, như vậy là sao con? Tại sao lại như vậy? Nhà này rất tốt với con, mà sao con lại làm những chuyện tày trời như vậy? Phúc đã không có bất cứ giấy tờ nào trong lần trả tiền trước. Và vì thế, quá khứ tiếp tục đòi nợ tôi. Tôi đã trả, mà sao trả hoài không hết?