Phóng viên: Cháu xin nói thật nhé, rùa có rất nhiều trên OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, và rùa lớn, cao tuổi như cụ cũng không quá hiếm. Vậy cụ danh tiếng do đâu?
Cụ Rùa: Nhà báo nói đúng. Tôi không đứng đầu về thành tích, tuổi tác cũng như độ quý hiếm. Nhưng tôi may mắn trở thành huyền thoại. Mà huyền thoại, chắc nhà báo cũng biết, luôn luôn cần được giữ gìn.
Phóng viên: Dạ. Nhưng cháu… thế này cụ ạ: huyền thoại do con người tạo ra chứ không có sẵn.
Cụ Rùa: Ý nhà báo là sao?
Phóng viên: Ý cháu là hòn vọng phu sẽ mãi mãi chỉ như hòn đá nếu như dân gian không tìm cho nó một câu chuyện. Và Rùa cũng sẽ như là rùa nếu không có sự tích Hồ Gươm.
Cụ Rùa: Chính xác. Nhưng nhà báo ạ, cuộc sống cần có huyền thoại, có thể nói huyền thoại là loại thuốc tốt, là giấc mơ khiến chúng ta có niềm tin để tốt đẹp hơn lên. Ai phản đối nào?
Phóng viên: Cháu không hề phản đối. Thậm chí, cháu nghĩ càng có lắm huyền thoại càng hay. Nhưng cháu xin phép trở lại vấn đề của cụ. Tuy cụ là sinh vật sống lâu nhất trên thế giới, nhiều chuyên gia nói hôm nay cụ đã gần ngàn tuổi, nhưng… cụ không vĩnh viễn.
Cụ Rùa: Tôi hiểu. Sẽ có lúc tôi đi. Và xin nói rõ: tôi thanh thản. Cuộc đời tôi đã trải qua đủ thứ rồi.
Phóng viên: Cụ thanh thản, nhưng chúng cháu thì không. Hà Nội sẽ ra sao khi Hồ Gươm không có cụ?
Cụ Rùa: Hà Nội vẫn là Hà Nội thôi. Nghĩa là vẫn thâm trầm, vẫn sâu sắc, và vẫn… kẹt xe!
Phóng viên: Cụ ơi, ta không bàn tới kẹt xe ở đây, vì ta đang nói về biểu tượng.
Cụ Rùa: Khuyết điểm của nhà báo, cũng như của rất nhiều người, theo tôi thấy, là cần huyền thoại, nhưng chỉ biết tìm ở những cái có sẵn.
Phóng viên: Dạ!
Cụ Rùa: Để tôi nói tiếp, khi cái có sẵn là một thực tế sống, như tôi chẳng hạn, mất đi thì mọi người trở nên chới với.
Phóng viên: Vậy phải làm sao, thưa cụ?
Cụ Rùa: Đầu tiên, phải suy nghĩ một cách triết học: cuộc sống mới đòi hỏi những huyền thoại mới. Huyền thoại, cũng như bất cứ thứ gì trên đời, cũng phải là thay đổi liên tục. Không có huyền thoại vĩnh cửu.
Phóng viên: Vâng. Cụ dạy rất phải.
Cụ Rùa: Khuyết điểm lớn nhất của mọi người là cứ cố tìm kiếm một huyền thoại có sẵn, mà không dám nghĩ ra.
Phóng viên: Cháu chưa hiểu ý cụ?
Cụ Rùa: Ví dụ như vừa qua ồn ào chuyện đi tìm vài thứ quốc, trong đó có quốc phục. Hầu như ai cũng cố lục lại trong tâm trí một bộ trang phục truyền thống nào đó, và ai cũng thấy nhiều điểm không vừa lòng. Thế tại sao không nghĩ ra bộ mới nhỉ?
Phóng viên: Nghĩ ra?
Cụ Rùa: Ừ. Nếu quá khứ không đáp ứng thì hiện tại ta sáng tác. Vài trăm năm nữa, hiện tại hôm nay sẽ thành quá khứ chứ có mất đi đâu. Đã nhìn lịch sử, đã định OK9 đã banh huyền thoại, thì phải trang bị tầm nhìn xa, phải biết vượt lên hiện thực, tôi nói như vậy có gì sai không?
Phóng viên: Dạ không. Nhưng cụ ơi, do cụ thọ cả ngàn năm, nên cụ không sốt ruột. Chúng cháu sống quá ít, nên vội vàng, cụ cũng hiểu cho.
Cụ Rùa: Tôi hiểu chứ. Nhưng do vậy, loài người mới có chữ "nâng tầm" chứ không phải loài Rùa. Hãy mạnh dạn OK9 đã banh, sáng tạo ra cái biểu tượng ngay từ hôm nay, chứ không phải chỉ lục tìm trong truyền thống. Đấy là lời căn dặn của tôi.
Phóng viên: Xin hỏi cụ một câu riêng tư: Tại sao vừa rồi khó bắt cụ thế ? Bao nhiêu con người thả lưới vẫn không được?
Cụ Rùa: Về nguyên tắc, động vào huyền thoại bao giờ cũng khó. Phải công phu, tôn kính và thận trọng. Huyền thoại không thích chữa trị. Đấy là thứ con người cần hiểu.
Phóng viên: Dạ. Cháu hiểu!
Cụ Rùa: Ta thông cảm với các anh, nhưng sẽ có chừng mực. Huyền thoại nào cũng cần giữ một chút kiêu kỳ. Đấy là nguyên tắc để nó tồn tại.
Phóng viên: Dạ!