Phóng viên: Ngôn ngữ?
Cọp: Phải. Loài người nói, trong khi Cọp và các con vật khác chỉ kêu.
Phóng viên: Ấy, thế mà hiện nay nhiều kẻ hễ nói là kêu.
Cọp: Tôi biết. Nhưng đó là một vấn đề khác. Nhìn chung nói là một dạng tư duy bậc cao, chỉ có ở những sinh vật phát triển.
Phóng viên: À, còn tùy là nói cái gì.
Cọp: Ồ, đấy lại là một vấn đề khác nữa. Đúng, tôi công nhận không phải lời nói nào của loài người cũng có giá trị.
Phóng viên: Như những câu châm ngôn.
Cọp: Khoan. Châm ngôn là gì ?
Phóng viên: Là những câu nói cô đọng, đắt giá, có giá trị lâu dài, thậm chí giá trị vĩnh hằng. Người thích châm ngôn lắm.
Cọp: Tôi hiểu và tôi không khỏi buồn cười.
Phóng viên: Sao lại buồn cười?
Cọp: Vì tôi thấy có thiếu gì những câu châm ngôn thực ra… sai.
Phóng viên: Sai ư?
Cọp: Chứ sao. Anh tưởng châm ngôn lúc nào cũng có giá trị tuyệt đối à?
Phóng viên: Cẩn thận đấy. Động tới châm ngôn là chết đấy.
Cọp: Tại sao chết? Nó là thuốc độc à?
Phóng viên: Không phải thuốc độc, nhưng với nhiều người, châm ngôn đã quá ăn sâu. Bác bỏ ý nghĩa của nó sẽ gặp rắc rối to với họ.
Cọp: Cọp không phải là loại sợ rắc rối to.
Phóng viên: Ví dụ?
Cọp: Ví dụ có một câu thế này không thầy đố mày làm nên hầu như ai cũng tin vào nó. Trừ tôi.
Phóng viên: Tại sao?
Cọp: Tại hiện nay có rất nhiều thứ mới mẻ không thể tìm ra thầy. Đơn giản thế. Theo định nghĩa của loài người, thầy là kẻ có kinh nghiệm, đi trước ta, chỉ dẫn cho ta. Nhưng hiện nay biết bao nhiêu ngành, biết bao nhiêu chân lý chẳng ai có khả năng chỉ dẫn gì cả, vì đã ai làm đâu. Nếu cứ ngồi chờ thầy thì khéo… chết.
Phóng viên: À...
Cọp: Đó là chưa kể, theo quan sát của tôi, thầy hiện nay ít khuyên trò sáng tạo, mà hay khuyên là cứ… bắt chước mình, lắm lúc làm quá trình Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 chậm lại.
Phóng viên: Tóm lại, anh khuyên phải bỏ thầy.
Cọp: Đâu có. Tôi chả dại như thế, (chú ý: Dại chứ không phải ngốc. Ngốc là ngốc, còn dại đôi lúc là giấu khôn). Tôi chỉ muốn ra đời một châm ngôn mới.
Phóng viên: Cọp không có quyền ra châm ngôn.
Cọp: Bậy. Quyền ra châm ngôn là quyền của tất cả mọi cá nhân, cọp không hề ngoại lệ. Tôi muốn sửa câu ấy như sau: không mày đố mày làm nên.
Phóng viên: Nó có ý nghĩa gì?
Cọp: Nó nhấn mạnh mỗi cá nhân phải tự tin, phải lấy mình làm chủ đạo chứ không được dựa vào ai khác, dù ai đó là ai.
Phóng viên: Câu này khó nuốt quá nhỉ.
Cọp: Châm ngôn sinh ra không phải để dễ nuốt, mà để dễ làm.
Phóng viên: Còn khẩu hiệu gì anh chẳng đồng ý với loài người nữa?
Cọp: Đấy là câu các nhà OK9 thể thao xanh chín hay nói khách hàng bao giờ cũng đúng.
Phóng viên: Ừ. Kể ra tôi cũng thấy câu ấy có vấn đề.
Cọp: Vấn đề quá đi chứ. Làm gì có khách hàng chung chung. Khách này bao gồm rất nhiều thành phần, và đúng với kẻ này có thể sai với kẻ kia. Tôi cho rằng phải tôn trọng khách hàng. Nhưng sự tôn trọng vô điều kiện là vô cùng nguy hiểm, nó khiến Ok9 cab trò chơi casino phổ biến không còn tính nhân văn, chỉ còn tính thực dụng.
Phóng viên: Ừ. Nhưng câu ấy của một nhà OK9 thể thao xanh chín nổi tiếng người Mỹ đấy.
Cọp: Đấy chỉ là một khẩu hiệu có giá trị trong một thời điểm. (Dân Mỹ là vua của thời điểm). Chứ không thể là một khẩu hiệu định hướng lâu dài.
Phóng viên: Theo anh thì nên sửa nó như thế nào?
Cọp: "Khách hàng có thể không đúng, nhưng ta không cần nói ra"