Phải nhờ đến sự "gửi gắm" của mấy anh bạn đang công tác tại Đội Cảnh sát Ok987 hiện đang mở đường thủy, tôi mới được anh Nguyễn Hữu Sinh, một người có thâm niên hơn 30 năm đi biển, quê ở xã Vinh Hiền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế, cho theo thuyền anh Sinh, thuyền lớn nhất, trong 50 thuyền của bà con ở đây ra khơi.
Vừa điều khiển con thuyền có mã lực 45CV rẽ sóng ra khơi, anh Sinh vừa cùng tôi tâm sự: Nghề này cơ cực lắm, nhưng vì đây là một nghề mang tính chất "cha truyền con nối" nên cũng không dễ gì mà từ bỏ được. Với lại, mấy chục năm ăn ở cùng sóng nước, giờ làm nghề gì cũng thấy lạ lẫm, cũng thấy không quen... Tôi buột miệng: "Anh Sinh là chủ của chiếc tàu hoành tráng nhất ở đây mà còn than thở, có lẽ những bà con khác còn khó khăn hơn nhiều...?".
Như chạm phải nỗi niềm của lòng mình, anh Sinh nói: Làm sao mà không than thở được, không ra khơi là cuộc sống gia đình mình chống chếnh ngay, mà ra khơi đâu phải bao giờ cũng thu về được nhiều cá. Khu vực Thuận Phước là 50 thuyền đi khơi, đi lộng, chứ nếu tính thêm cả Sơn Trà, Liên Chiểu nữa thì số lượng thuyền làm nghề này cũng lên đến hơn cả trăm. Hải sản bây giờ ngày một cạn kiệt dần, trong khi đó người đi đánh bắt thì ngày một đông thêm, đó là chưa kể đến vấn nạn môi trường biển bị ô nhiễm làm ảnh hưởng đến sự duy trì nòi giống của muôn loài... Tất cả những người làm nghề ở đây, kể cả gia đình tôi, bao giờ ra khơi cũng phải mua nợ dầu, mua nợ Ok 9 được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP, thuốc lá... rồi sau đó bán cá để trả nợ. Ngày nào đánh bắt được còn vui, ngày không đánh bắt được thì buồn lắm, 6 con người trên tàu cả chủ lẫn người làm, không ai nói với ai một lời trên suốt hành trình từ biển khơi vào bờ.
Ngoài thuyền của anh Sinh ra, số thuyền còn lại đa số là thuyền nhỏ, loại dưới 45CV. Những thuyền này mỗi khi ra khơi thường đi 4 người, có thuyền khi ra khơi là cả vợ chồng, con cái như gia đình ông Giáo, gia đình ông Truyền, bà Hoa, gia đình ông Quân, gia đình bà Hồng, ông Thiết... những thuyền đi hai vợ chồng, thường là người vợ có nhiệm vụ cầm lái, còn người chồng thực hiện việc đánh bắt hải sản. Quy trình đánh bắt của họ từ nhiều năm qua như được định sẵn theo kinh nghiệm đã được đúc kết. Từ tháng mười âm lịch năm nay đến tháng Giêng âm lịch năm sau, chủ yếu họ ra khơi để te ruốc. Thời gian còn lại họ đi giã cào (đánh bắt cá nhỏ) dọc theo sông Hàn và khu vực quanh cửa biển hoặc họ đi Mành (đi chụp mực) cách bờ khoảng vài hải lý...
Để tiếp sức cho họ trong mỗi chuyến ra khơi, ngành Thủy sản đã lấy danh sách từng người, rồi cấp phát áo phao, radio cho họ, nhưng thực tế thì hầu như không có ai trong số những người được cấp phát các loại phương tiện này quan tâm đến nó.
Do gia cảnh quá khó khăn, cộng với nợ nần chồng chất sau những chuyến ra khơi không hiệu quả, vợ chồng bà Hồng, ông Thiết cùng hai con nhỏ ngày nào cũng lam lũ với sóng nước trên chiếc thuyền nhỏ là tài sản duy nhất của họ. Nhọc nhằn là thế mà nào cuộc sống có một chút dư dật. Bà Hồng tâm sự với tôi: "Đời tụi em tha phương cầu thực, khổ mấy cũng cam lòng, nhưng con cái của tụi em, do nghèo khó mà phải sớm vật lộn cùng sóng nước, vậy là không được cắp sách đến trường. Tội nghiệp hơn là trường hợp của anh H, ở tổ 37, phường Thuận Phước. Do làm ăn ngày mỗi khó, nợ nần chồng chất, vợ chồng nhiều khi "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt"...
Năm trước, thực hiện Quyết định 289 của Thủ tướng OK9giaitri nền tảng giải trí online, ngành Thủy sản địa phương đã kịp thời hỗ trợ trượt giá cho ngư dân, nhiều người làm nghề đánh bắt hải sản gần bờ ở Thuận Phước cũng đã được trợ vốn. Số tiền ấy, họ đã mang về để trả nợ và OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á trong những ngày mưa bão không thể ra khơi. Ai cũng mừng vì nhận được tiền trượt giá, nhưng họ biết những khoản ấy cũng chỉ giúp cho cuộc sống gia đình trong thời điểm tạm thời. Khát vọng lớn lao nhất của họ là có một cuộc sống bình ổn, không giàu có nhưng đủ ăn.
Nên chăng, ngành Thủy sản địa phương cũng như Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K các cấp, cần phải có những kế hoạch dài hơi hơn, tỷ dụ như việc sẽ tổ chức dạy nghề cho con em của những người mưu sinh trên sóng nước này, rồi tìm cho họ một việc làm ổn định. Được như vậy, chắc chắn rằng cuộc sống của những gia đình làm nghề đánh bắt hải sản dần dần sẽ được cải thiện hơn