Ông là Phạm Công Lộc - cựu HLV trưởng Cao su.Đồng Tháp. Mùa giải năm ngoái khi nhận danh hiệu HLV xuất sắc nhất trong tháng, ông đã từng nói một câu nổi tiếng rằng: “Tôi thành công vì tôi được cầu thủ thương”. Bây giờ thì ông đã bỏ “miệt vườn” Đồng Tháp về nơi đô hội Sài Thành, và ngồi lên ghế HLV trưởng của một đội bóng phức tạp nhất Sài thành. Không biết là ở đó, ai còn “thương” ông?
Nói tới chuyện HLV thành công vì được học trò thương hẳn sẽ có người cho là một cách nói khiêm tốn. Nhưng sự thật là thế - không khiêm tốn một tí tẹo nào. Sự thật là, trong cái vòng quay V.League đầy rẫy “mưu ma chước quỷ” không ít ông HLV tài năng đã phải lầm lũi ra đi vì không được lòng các học trò. Sự thật là sau khi đã bị chính những họ trò ruột của mình “đánh hội đồng”, một ông thầy V.League đã phải thốt lên một câu bất hủ: “Ở đây, ghế HLV có 4 chân thì các cầu thủ nắm tới 3 chân rồi”.
Thế nên khi ông Lộc nói ông thành công vì cầu thủ Đồng Tháp thương ông thì đấy chắc chắn là một câu nói rất “trúng” vấn đề. Có một sự thật là ở bóng đá Đồng Tháp suốt những năm qua, cứ sau một mùa giải là ông Lộc lại phải đối diện với tình trạng… chảy máu con người. Nhưng lạ là nhân vật này đi thì ngay lập tức ông lại giới thiệu được những nhân vật khác, có khả năng thay thế hoàn hảo. Thế nên dù ở một địa phương xa xôi hẻo lảnh, dù là một “thế giới bóng đá” nghèo khó ít tiền đặt trong sự so sánh với hàng loạt đại gia trong làng nhưng Đồng Tháp của ông những năm qua bao giờ cũng… bon bon trụ hạng.
Người ta bảo cầu thủ Đồng Tháp lành. Cuộc sống ở Đồng Tháp cũng là một cuộc sống ít cạm bẫy. Và trên tất cả, ngoại trừ những ngoại binh, gần như tất cả các cầu thủ nội Đồng Tháp đều là người Đồng Tháp đúng nghĩa. Đấy là tất cả những yếu tố, những điều kiện khiến cho ông Lộc trong tư cách HLV trưởng đã được các cầu thủ rất mực tin yêu.
V.League 2012, không biết là ở đất Sài Gòn, có những ai thương người Đồng Tháp?
Nhưng bây giờ thì ông Lộc về nắm Navibank Sài Gòn – cái đội bóng mà chỉ cần nhìn sơ qua là người ta cũng biết nó khác và khác dữ dội so với Đồng Tháp của ông như thế nào. Cái đội bóng mà cầu thủ mỗi người đến từ một phương, và đều đến sau những bản hợp đồng tiền tỷ. Cái đội bóng mà một năm về trước, một HLV vừa giỏi nghề vừa mềm tính như ông Mai Đức Chung cũng đã khó trên khó dưới trong việc qui tụ lòng quân. Về một đội bóng như thế, với ông Lộc là một thử thách lớn nhất và khó nhằn nhất trong cuộc đời làm tướng.
Thế thì ông đã và đang thực hiện những đường binh chính yếu nào? Ông Lộc trước tiên thực hiện chính sách “Đồng Tháp hóa” Navibank Sài Gòn khi quyết định mang những cầu thủ người Đồng Tháp hoặc đã từng thi đấu cho Đồng Tháp như Tấn Trường, Việt Cường, Anienkan… về bóng đá Sài Gòn. Ông Lộc sau đó tính đến việc kết hợp những con người cũ với những con người mới và liên tục bơm vào những cái đầu cũ - mới một tư tưởng duy nhất: Đội bóng của chúng ta là một. Nhưng những vết nứt đầu tiên vẫn cứ xảy ra. Nó xảy ra không chỉ trong sự tương phản giữa nhóm người cũ với nhóm người mới, và trong chính tư tưởng cầm quân của ông với tư tưởng của những người đã bỏ tiền ra thuê ông.
Sau trận siêu cúp QG mới đây - một trận đấu mà Naivibank Sài Gòn của ông gần như chỉ biết phòng ngự bị động, để rồi sau đó đã thua tan nát trên chấm phạt đền thì những vết nứt kia lại lộ ra một cách rõ ràng hơn. Dĩ nhiên ở đời này, mọi sự khởi đầu đều phải đối diện với rất nhiều chông gai, nhưng có lẽ cái “gai” ở Naivibank Sài Gòn mà ông Lộc đang đối diện lại là một cái “gai” không dễ gì bẻ gãy.
V.League 2012, trong rất nhiều sự chờ đợi, chắc chắn là người ta sẽ nóng lòng chờ đợi số phận của một ông thầy Đồng Tháp trên đất Sài Gòn