Ông luật sư người Việt mà vợ chồng Hùng thuê hộ nói, khi ra phỏng vấn, các nhà chức trách họ sẽ kiểm tra những chứng cứ, để xác minh đây không phải là hôn nhân giả. Có khi họ còn đột xuất đến tận nhà nữa chứ. Nên phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng, với mọi tình huống sẽ xảy ra. Thế đó, phải nói là tôi vô cùng hồi hộp trong những ngày tháng tới, khi một thân một mình nơi đất khách quê người. Nhưng niềm hy vọng, một tương lai tươi sáng của vợ chồng, nên tôi đành phải liều một phen.
Hai vợ chồng Hùng tuy sống ở Mỹ đã lâu nhưng cũng không đăng ký kết hôn. Cả hai cũng hy vọng tìm được mối chạy kết hôn giả với người trong nước để kiếm một món tiền làm vốn. Hai vợ chồng tôi cũng vậy, với mục đích sẽ tìm một chân trời mới ở nước ngoài, nên cứ sống như đôi tình nhân mà thôi. Thậm chí, chúng tôi cố nhịn đẻ con cũng để đeo đuổi mục đích, đã ấp ủ bấy lâu nay. Cả hai ra sức tích cóp. Chờ thời và tìm mối. Và đây là một cơ hội. Tôi làm giấy tờ hôn nhân giả, thành vợ Hùng. Sau đó một thời gian, khi tôi đã được định cư lâu dài hay nhập quốc tịch, sẽ tiến hành ly hôn với Hùng, rồi đón chồng sang. Kế hoạch đại thể là thế. Khi xác định như vậy chúng tôi tính mọi chuyện sẽ phải chờ đợi mất vài năm mới có cơ hội đoàn tụ với nhau tại Mỹ .
Đáng nhẽ, sau khi đi đăng ký kết hôn, tôi phải ở một nhà khác rồi hàng tuần trở về với Hùng, đề phòng có người của Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương đến kiểm tra. Phải thực hiện trong một thời gian dài, chờ cho đến ngày được phỏng vấn, để chờ tiến hành thủ tục được định cư chính thức. Nhưng thật không may, nơi tôi định ở lại quá xa, nên vợ Hùng giữ tôi ở lại cùng nhà cho tiện sinh hoạt. Nhưng trước khi bay về Việt Nam, chồng tôi phải ký thêm một khoản mới trong hợp đồng là phải trả tiền thuê nhà cho vợ chồng Hùng. OK! Mọi chuyện xong cứ thế thực hiện.
Vài ngày sau đó, vào một buổi sáng, vợ chồng Hùng sang phòng tôi chuẩn bị thực hiện một bộ ảnh như trong cam kết. Nghĩa là chụp tôi và Hùng đang âu yếm nhau trên giường. Lẽ dĩ nhiên, theo như vợ Hùng nói là giả vờ thôi, nhưng phải đóng như thật. Vậy là kiểu thứ nhất. Hùng hôn tôi. Mùi thuốc lá khét lẹt xộc lên mũi tôi, khi đôi môi Hùng vừa kề lên má, tôi ọe ra luôn. Cả ba chúng tôi đều không nhịn được cười. Sau đó rồi chuyện chồng hôn vợ cũng xong. Vợ chồng Hùng còn khen tôi hôn đằm lắm. Cứ như thật. Tốt. Nhưng ngay sau đó tôi lao vào toa let nôn cho bằng sạch những gì ăn từ sáng.
Lại một bộ ảnh nữa. Đó là hình ảnh hai vợ chồng đi siêu thị. Cái này thì dễ. Tôi cứ khoác tay Hùng giống y hệt hai vợ chồng vậy. Tất nhiên lại có cảnh, vợ Hùng bắt tôi vờ kiễng chân lên thì thào gì đó với Hùng để tăng thêm độ kết dính. Lẽ dĩ nhiên hôm đó tôi sắm khá nhiều thứ, để ăn cho cả tuần, mà vợ Hùng không hề bỏ ra một đô la nào cả. Nhưng tôi nghĩ, thôi thì mình hy sinh cho một tương lai, cũng cần phải thế. Và ngay chiều hôm đó tôi lại thực hiện một cảnh diễn nữa đó là đi bơi. Giá vé khá đắt, nhưng tôi vẫn nghiến răng mua ba vé vào chỉ để cốt chụp ảnh, với bộ áo tắm khá hở hang. Tôi đỏ mặt chần chừ không biết có nên ôm Hùng tại bể nước, để cho cô ta chụp ảnh không. Nhưng rồi cố là được. Hùng ôm ghì tôi dưới làn nước. Bất ngờ Hùng còn bế bổng tôi lên khỏi mặt nước. Thế là xoẹt, xoẹt, xoẹt... mấy kiểu ảnh liền. Xem ra thế mới đúng là vợ chồng. Tối hôm đó tôi mệt bã người vì phải gồng mình suốt ngày, ăn cũng chả được, mà ngủ thì thấp thỏm.
Tối hôm sau, tôi tính giờ đã khá muộn, theo như hẹn với chồng, tôi lên mạng và bật Video chát. Tôi ngượng ngùng kể hết mọi việc, nhưng chồng tôi chỉ cười, lại còn nói đó là những hành động vô cảm thôi mà. Kệ! Miễn là được việc mình. Vả lại hợp đồng đã ghi rõ. Cứ thế mà thực hiện. Mới lại mọi sự việc đều do vợ Hùng đạo diễn cơ mà. Chồng tôi tỏ ra không có lăn tăn gì. Trong lòng tôi cũng thấy đỡ áy náy. Thế là mọi sự lại diễn tiếp.
Mấy hôm sau, vợ chồng Hùng bắt tôi học thuộc hai số điện thoại, một là số di động của Hùng và sau đó là số để bàn ở nhà. Vợ Hùng còn dặn nhớ là máy điện thoại màu ghi sữa, còn dây nối từ nguồn ra là mầu trắng. Còn máy di động của Hùng là màu đỏ. Tôi lấy giấy ra ghi mọi thứ để lúc rảnh xem lại. Nhất là mấy con số ắt phải thuộc làu, vì vợ Hùng nói khi lên phỏng vấn họ hỏi mọi thứ thật tỉ mỉ. Ngay sau đó vợ Hùng còn bắt tôi học những điều rất khó chịu, như chồng cô ta hiện có mấy quần lót, màu gì, cỡ số bao nhiêu, hoặc hay uống rượu với bạn ở đâu. Cô ta dọa, Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K người Mỹ sẽ bằng mọi cách để phát hiện ra nếu đây là một cuộc hôn nhân giả, thì ngay lập tức tôi bị tống khứ về Việt Nam. Nghe thấy hốt thế là tôi ghi chép mọi thứ để tối đến nhẩm cho thuộc.
Đêm đó, khi chát tôi lại đọc hết cho chồng nghe. Nhưng anh cười lăn, cười lộn mà rằng, thì cứ lục tủ quần áo của Hùng mà kiểm tra là nhớ ngay đó, chẳng cần phải học làm gì cho mệt. Thấy anh vui, trong lòng tôi lại tràn ngập một tương lai nên tự nhủ, thôi đã trót thỉ phải trét đến cùng.
Hai hôm sau, tôi lại bị vợ chồng Hùng bắt phải học một điều rất ghê răng, đó là ở bẹn hay ở đùi Hùng có mấy nốt ruồi, thậm chí ở mông anh ta có nốt ruồi màu gì. Đó là phần tôi phải ghi. Còn tôi thì lại phải khai cho Hùng biết, bên trong của tôi cũng có những đặc điểm gì, phải nói hết để nhỡ Hùng cũng bị gọi lên, để phỏng vấn ngược thì sao. Điều đó cũng phải chuẩn bị. Vì đến nước cùng mà họ kiểm tra thật tế nhị cũng phải chịu. Tôi ngượng lắm, đành hẹn nói chuyện với chồng rồi sẽ trả lời sau. Vợ Hùng tỏ ra bực mình vì thái độ chưa hợp tác của tôi. Nhưng rồi mọi chuyện đã giải tỏa, khi chồng tôi đồng ý cho tôi nói những dấu vết gì kín đáo nhất, ở bên trong thân thể tôi. Một nốt ruồi đỏ ở bụng dưới và một vết sẹo rất mờ, dấu vết của một ca phẫu thuật ruột thừa. Vợ Hùng ghi nhớ những gì mà tôi kể ra.
Tôi cũng vậy đều ghi ra giấy, Hùng có hai nốt ruồi ở bẹn. Một nốt to. Một nốt nhỏ. Tôi rất sợ mình sao nhãng, nhỡ quên nên thỉnh thoảng lại lôi tờ giấy ra đọc từng chi tiết, cho khỏi lẫn...Ngày mỗi ngày tôi càng lo lắng chờ đợi đến buổi phỏng vấn đầu tiên. Nhất là cách đây hai ngày ông luật sư đến gặp vợ chồng Hùng. Họ nói chuyện gì không rõ. Tôi không được nghe nên hồi hộp chờ đợi. Sau đó ông luật sư gọi tôi đến gần nói, mọi sự tốt đẹp, hãy chờ thêm một thời gian. Ông bắt tay tôi thật chặt như một sự hứa hẹn, rồi ra về rất nhanh.
Tối đến, tôi lên mạng nói chuyện với chồng, mọi sự đã chuẩn bị xong, nhưng luật sư chưa có lịch đưa đi phỏng vấn. Đành chờ vậy. Niềm hy vọng còn ở phía trước. Chồng tôi nói chắc chắn mọi việc sẽ tốt đẹp. Vợ chồng Hùng cũng đang trông mong vào số tiền lớn còn lại, cũng sẽ tận tình, nên cứ yên tâm. Tôi vừa đóng máy, thì bất ngờ cánh cửa bật mở, Hùng xuất hiện. với bộ dạng say khướt. Tôi vội vã đứng dậy định chạy ra ngoài thì bị Hùng nắm tay kéo lại. Hắn lè nhè, đòi tôi cởi quần ra để kiểm tra nốt ruồi đỏ dưới bụng tôi có thật không. Tôi hét to lên để cho vợ hắn nghe thấy, nhưng không gian thật vắng lặng, y như có ma vậy. Tôi co tay rất mạnh và cố vùng ra khỏi cửa, nhưng không được. Hùng lấy hết sức đẩy tôi ngã lên giường. Hắn lao đến cố kéo quần tôi. Không còn cách nào khác, tôi co chân đạp thẳng vào mặt hắn, rồi hét lên rất to.
Không ngờ, ngay lúc đó vợ Hùng xuất hiện, với một nụ cười khả ố. Hùng tỏ ra bối rối, ôm mặt kêu đau, rồi chạy ra ngoài. Tôi đứng phắt dậy, vội nói không hiểu câu chuyện gì đã xảy ra, và không có điều gì đáng tiếc cả. Nhưng vợ Hùng lại càng tỏ ra lạnh lùng. Không hề bực mình, cũng chẳng có thái độ ghen tuông, mà còn nói mọi thứ đã đổ vỡ vì hành động quyến rũ của tôi. Càng nói, tôi càng không thể giải thích vì sao cửa mở, vì sao lại chờ cuộc hẹn hò khuya khoắt, mà cô ta cứ suy diễn đến tận cùng. Hùng đã trốn biệt không quay trở lại ngay từ đêm đó. Tôi thấy nghẹn họng không nói thêm được câu nào nữa.
Vậy là ngay hôm sau, vợ Hùng nói hợp đồng hôn nhân đã bị chính tôi phá vỡ, với những vi phạm đã ghi trong thỏa thuận giữa hai bên. Cô ta còn nhấn mạnh, nếu bên A, là tôi vi phạm hợp đồng, sẽ không được lấy lại số tiền đã đặt cọc trước. Tôi cố cãi không có hậu quả gì xấu xảy ra, thì sao không tiếp tục hợp đồng. Ngay lập tức, cô ta lại đe tôi, nếu còn ương bướng, không tự nguyện trở lại Việt Nam, thì cô ta sẽ báo cho cảnh sát biết. Lúc đó, tôi chắc là bị trục xuất, vì tội làm hôn nhân giả, với mục đích định cư bất hợp pháp...
Tôi thật sự bàng hoàng, vì những gì đã xảy ra, một cái kết thật ghê tởm trong kịch bản này. Một sự lừa đảo hay một sự dại dột cho một tương lai hôn nhân mà vợ chồng tôi cố theo đuổi nơi đất khách quê người. Có lẽ cả hai. Hơn nữa, khi về quê hương, tôi còn một món nợ cần phải giải quyết, đó là việc phải ly hôn với Hùng. Mà nghìn trùng xa cách đến thế, vợ chồng tôi muốn kết hôn lại phải làm thủ tục ly hôn với Hùng, chắc lại phải mất một khoản tiền nữa mới xong. Tôi ra sân bay với tâm trạng thật cay đắng