Vài năm gần đây, người dân phải chứng kiến không ít những vụ đánh lộn của các học sinh nữ còn rất nhỏ tuổi đang theo học tại các trường phổ thông trung học. Những cuộc đánh lộn không bình thường một chút nào, mà qui mô và tính chất của những vụ đó khiến người ta phải liên tưởng đến một cái gì đó đã ở sát mép các vụ bạo hành, tra tấn có tổ chức của đám tội phạm chuyên nghiệp.
Chẳng hạn, có vụ một tốp nữ sinh bao vây lấy một cô bạn cùng trường dùng tất cả cẳng tay, cẳng chân đánh hội đồng, rồi xé quần, xé áo làm nhục, rồi lại còn dùng kéo cắt tóc để cho bạn không chỉ mặt trầy da xước xấu xí tức thì mà còn mang di chứng của kẻ bị làm nhục. Người Việt nói “cái răng, cái tóc là góc con người”, với con gái mái tóc còn quan trọng hơn ai hết, vì nó mang rất nhiều biểu tượng mềm mại hiền thục của phụ nữ. Vậy mà sau khi dùng số đông đánh bạn lên bờ xuống ruộng, thâm tím mặt mày, lại còn cắt tóc để làm nhục lâu hơn. Thử hỏi đó có còn là tình bạn bè, học trò vô tư trong trắng cắp sách đến trường để cùng nhau mang một dự phóng khao khát lý tưởng cho ngày mai?
Vụ bạo hành đó không chỉ phản ánh chính bản thân nó, mà ngay cả những bạn bè khác có mặt tại đó, có cả những bạn trai sức dài vai rộng đi qua ngay, làm như không hề nhìn thấy. Họ vô cảm chăng? Người đời bảo “anh hùng thấy sự bất bình chẳng tha”, làm trai tráng mà thấy bạn gái chân yếu tay mềm bị đánh hội đồng nhầu nát như tương, vậy mà làm ngơ mũ ni che tai đi qua, liệu đó có còn mang bổn phận liên đới chia sẻ của con người?
Trong luật pháp có điều luật, ai đó làm ngơ không can thiệp khi người khác khi bị hiểm nguy, thì cũng bị liên đới đến trách nhiệm của Oki9 Sòng bạc trực tuyến. Vậy giữa thanh thiên bạch nhật ta làm ngơ bỏ mặc người khác bị nạn, ta có còn là công dân của Oki9 Sòng bạc trực tuyến không? Và khi những học trò trai vào lúc đang tuổi sung sức và yêu lý tưởng cao thượng nhất lại làm ngơ để bạn gái chân yếu tay mềm phải ăn no đòn hội đồng thì có còn lòng dũng cảm và tình thương liên đới của con người?
Còn rất nhiều câu hỏi xung quanh việc nữ sinh bạo hành bạn, chúng ta hãy xem xét và mổ xẻ để thấu hiểu tính nghiêm trọng của nó. Đặc biệt, ngày 9/4 vừa qua, một vụ bạo hành của nữ học sinh được tung lên mạng, đoạn clip này chính xác được ghi vào ngày 2/4 tại lớp 10A9, Trường THPT Đông Thụy Anh, Thái Bình. Nữ sinh Nguyễn Thị Thương ngồi sau bàn học, nữ sinh khác được xác định là Hoàng Thị T., đứng đối diện nắm một chiếc ghế nhựa loại nhỏ, dùng hết sức bình sinh đánh tới tấp vào đầu và mặt Thương. Thương bình tĩnh dùng tay đỡ cách thụ động mà không đánh trả, khuôn mặt gan lỳ theo kiểu sẵn sàng chịu đòn. T. đánh mạnh, Thương đỡ, làm cho chiếc ghế gãy nát.
Không còn gì để đánh, T. đi vòng qua đầu bàn sang phía Thương ngồi dùng tay đánh tới tấp vào đầu, giật tóc làm cho Thương ngã gục xuống dưới gầm bàn… Trong khi T. đánh Thương, có nhiều bạn gái đứng đó không hề có biểu hiện can ngăn nào, nhiều lắm họ chỉ kéo Thương ngồi dậy khi bị ngã gục… Trong khi sự việc diễn ra luôn có một giọng nam phụ họa chửi rủa càm ràm phát ra từ phía máy quay, những từ tục tĩu của dân anh chị mới lớn. Giờ chúng ta hãy thử nhận định.
Thái độ gan lỳ chịu đòn của Thương, khi Thương dùng tay đỡ chiếc ghế, rõ ràng em không yếu hơn kẻ đánh mình. Nhưng em cũng không dám đánh lại để tự vệ, mà cũng chẳng dám chạy đi để thoát khỏi bạo lực phi lý đó. Tại sao? Bất kỳ con vật nào khi bị tấn công mất an toàn cho mình, nó đều bỏ chạy, đó là bản năng. Và bất kỳ con vật nào khi cảm giác có thể thắng thế hoặc ngang bằng đối thủ, nó đều đánh trả, đó cũng là bản năng. Vậy tại sao em Thương không dùng trí khôn nhỏ nhất của bản năng để chạy trốn hay đánh trả?
Rõ ràng ở đây nổi lên một sự bất bình thường. Đó chắc hẳn là một sự cưỡng chế bất thành văn hoặc qui tắc “giang hồ” đang quây lấy em. Nếu em chạy trốn, kẻ muốn đánh sẽ không được thỏa, chúng sẽ “tìm diệt” em thêm và thêm nữa, lần sau đòn đánh sẽ mạnh hơn. Vì thế để bảo vệ đầu và mặt của mình, Thương chỉ lấy tay thụ động đỡ, để không bị đánh thẳng vào mặt và đầu sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường như tổn thương sọ não hay chảy máu mắt. Thương đỡ đòn mà không dám đánh trả dù chỉ một đòn nhẹ, vì sợ rằng, nếu mình đánh trả sẽ làm cho T. và những kẻ đứng sau bảo kê bị chọc giận sẽ càng bùng lên hành động thượng cẳng chân hạ cẳng tay.
Thái độ của Thương cũng là cơn đau xót của chúng ta. Bởi sự gan lỳ chịu đòn của Thương không phải sự dũng cảm, mà đó là cách cam chịu để cho bạn nữ xả đòn cho no theo ý muốn. Nhìn kỹ đó là một sự khuất phục không tự nhiên, cũng là hèn nhát. Trời ơi, đang tuổi học trò, mà các bé gái đã và không dám sống tự nhiên như người ta vẫn ví “tuổi học trò như trang giấy trắng”, chúng phải tính toán cả tình huống chịu đòn, rồi hèn nhát chấp nhận, thử hỏi làm sao còn có thể hình thành nhân cách và chí khí cho tuổi trưởng thành.
Còn Hoàng Thị T., bé đã sấn sổ đến đánh bạn bằng chiếc ghế nhựa, như vậy có thể hiểu là dùng “phương tiện gây án”. Xưa kia, trong một Ok9 cab trò chơi casino phổ biến thuần phác hồn nhiên, ngay cả những phụ nữ đánh nhau bởi những cơn ghen, họ lao vào nhau, đánh đấm, rồi giằng kéo tóc nhau, cao hơn là xé quần xé áo nhau, nhưng phụ nữ chân yếu tay mềm thì làm sao có thể làm cho nhau trọng thương được, vì thế nhân gian vẫn nói trêu “đàn bà đánh nhau ấy mà”.
Trong cuộc sống, khi gặp mâu thuẫn, người ta đấu khẩu, rồi nổi nóng lên không kìm được tâm tính liền xông vào đánh nhau, Ok986 vip Thiên đường trò chơi thì đấm đá, đàn bà thì cấu véo, đó là những xung đột tự nhiên, lên cao trào một cách tự nhiên và cũng giải quyết xì hơi một cách tự nhiên, nó không gây nguy hiểm vong thân hay mất mạng cho con người. Nhưng khi cãi cọ, khi xung đột kẻ này hay kẻ kia liền tìm cách kiếm ngay phương tiện, gậy gộc, dao dựa hay cuốc thuổng, thì cách xung đột không còn tự nhiên nữa mà là cách muốn loại trừ người kia bằng cách hạ nốc ao nhanh nhất.
Khi cầm lấy phương tiện cũng là cách người ta bắt đầu biểu hiện sự phạm tội bạo hành của mình. T. cũng vậy, T. tiến đến dùng ghế nhựa phang thẳng, phang túi bụi vào mặt vào đầu Thương, không còn là cách “giận mất khôn” do xung đột ngôn ngữ dẫn đến xung đột tay chân, mà T. cầm ngay phương tiện để hạ đối thủ, chiếc ghế đó nếu không bị đỡ, vật cứng đánh vào mắt, vào mũi, vào đầu sẽ gây thương tích. T. không khỏe hơn Thương, nhưng được thoải mái đánh Thương, rõ ràng là do có kẻ chống lưng bảo kê ở phía sau. T. đánh gãy ghế vẫn không thỏa, liền đi vòng ra phía sau đánh tiếp, đánh túi bụi khiến Thương phải ngã gục, điều đó cho thấy T. rất ít cảm xúc trắc ẩn và thương xót, đánh bạn phải đánh cho no, cho chán thì thôi.
Nhưng hành động nghiêm trọng của T. đâu có dừng lại ở đó. Biết kẻ bảo kê cho mình xuống tay đang quay video clip, cho mục đích tung lên mạng, chẳng cần mất lâu thời gian, nhà trường sẽ tìm ra thủ phạm là mình, có thể bị kỷ luật hay đuổi học, vậy mà T. không cần nghĩ đến hậu quả đó, cứ sấn tới ra tay đánh bạn. Trời ơi, một học sinh còn đang cắp sách đến trường, không cần nghĩ đến tương lai của ngày mai, học tiếp hay thôi không cần thiết, thử hỏi học sinh đó liều mạng và vô minh đến mức nào khi không cần theo đuổi con đường chữ nghĩa ở độ tuổi chẳng biết làm gì hơn là đi học?
Tiếp theo, là thái độ ngang tàng của kẻ quay clip nấp sau ống kính. Hắn vừa chửi rủa đệm lời thô tục cho màn bạo lực, vừa như thể là kẻ cầm trịch cho luật giang hồ bất thành văn, cũng vừa như “đạo diễn” cần một trận bạo hành đủ độ dài để cho những hình ảnh quay clip đủ độ no cho thị giác. Hành động ngang tàng của hắn rõ ràng chứng tỏ có những đầu gấu trai tơ đã xâm nhập vào các trường trung học và chúng tự cho mình quyền hành động như những ma cô dẫn gái và hành hạ gái.
Cuối cùng là môi trường im lặng của nhiều nữ sinh ở xung quanh. Nếu sự cam chịu của em Thương làm chúng ta liên tưởng đến sự bảo toàn hèn nhát, thì những nữ sinh đứng xung quanh nhìn bạn bị đánh, không dám ngăn cản hoặc cứu vãn, mà cam chịu như xem kịch mặc cho bạn bị đánh túi bụi, chúng ta sẽ cảm thấy đau đớn hơn nhiều. Những học sinh đó đã học được bài học gì từ chữ nghĩa? Chỉ biết ích kỷ “cháy nhà hàng xóm bình chân như vại” ư? Nền Ok986 tải ứng dụng thế giới có một câu nói: nếu ta chấp nhận để người khác bị xúc phạm một cách phi lý, thì đến ngay chính ta sẽ bị xúc phạm.
Học trò đến trường để làm gì? Để học những đạo lý của cuộc đời, vì “nhân bất học bất tri lý”. Người Trung Hoa có câu “quân tử đấu khẩu, tiểu nhân đấu tay chân”. Khi gặp việc bất bình, là những học trò, những con người của chữ nghĩa, người ta nên phân giải cho nhau nghe thấu tình đạt lý, chớ nên dùng bạo lực đánh nhau tàn khốc, vì đó chỉ là cách cơ bắp vũ phu bất lực đi ngược lại con đường chữ nghĩa mà thôi. Mong các bạn trẻ hãy nhận biết điều đó