Nếu không nắm rõ lý lịch trích ngang của chị thì rất khó để có thể biết được rằng chị từng một thời là “Nữ hoàng điền kinh” của Việt Nam trong giai đoạn những năm 1974 – 1980. Chị từng có hai năm liên tục được bình chọn là vận động viên tiêu biểu nhất của Thể thao Việt Nam (1978-1979); từng được cử đi thi đấu tại các Đại hội Thể thao của thanh niên – sinh viên quốc tế ở các nước Cuba, Liên Xô và Mexico. Chị từng là vận động viên Việt Nam hiếm hoi tham dự Olympic mùa đông năm 1980 tại Matxcơva…
Chị là Trần Thị Soa, sinh năm 1954 tại xã Mỹ Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, chị đã gác bút nghiên theo tiếng gọi của non sông gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong ra tuyến đầu đánh Mỹ. Cô thiếu nữ Trần Thị Soa ngày ấy được tổ chức phiên chế về Tổng đội 40, đơn vị P18 đóng quân trên địa bàn các huyện Can Lộc và Đức Thọ thuộc tỉnh Hà Tĩnh, có nhiệm vụ OK9 đã banh đập Cu Lây và cầu Thọ Tường để ngày ngày thông tuyến cho xe đưa bộ đội cùng vũ khí, khí tài và lương thực vào chiến trường miền Nam.
Những ngày cùng đồng đội tham gia phục vụ trên chiến trường ác liệt ấy, Trần Thị Soa đã được các đồng đội phát hiện ra một khả năng đặc biệt là chạy rất nhanh. Chị kể: nhiều khi đang làm đường cho xe qua mà nhận được báo động có máy bay địch oanh kích, bao giờ chị cũng là người chạy nhanh hơn các bạn trong nhóm và cũng từ đó bạn bè gắn cho chị cái tên Soa “điền kinh” mà ngay chính chị cũng không ngờ được sau này đã vận luôn vào cuộc đời của chị.
Được sự động viên của anh chị em cùng đơn vị, ngay năm đầu tiên vào thanh niên xung phong, Soa đã mạnh dạn đăng ký tham gia thi đấu điền kinh tại đơn vị mình. Giành được giải nhất, Soa lại được đơn vị cử đi thi đấu ở cấp Tổng đội. Đạt thành tích cao, chị lại được cử tham dự nhiều cuộc thi điền kinh trong phạm vi tỉnh Nghệ Tĩnh. Năm 1973, Soa chính thức tham gia vào đấu trường chuyên nghiệp toàn miền Bắc bằng giải chạy việt dã của báo Tiền Phong.
Từ năm 1974, Trần Thị Soa xem như chuyển hẳn về sinh hoạt trong ngành Thể dục thể thao Nghệ Tĩnh. Từ đó, cuộc đời chị gắn bó với những đợt tập huấn dài ngày và tham gia các cuộc thi điền kinh. Giai đoạn từ năm 1974 đến năm 1980 có thể nói là đoạn đời tươi sáng và rực rỡ nhất của chị. Ngày ấy, hễ cứ nhắc đến điền kinh Việt Nam là người ta nhắc đến tên của “Nữ hoàng điền kinh chân đất” Trần Thị Soa.
7 năm liền chị thống lĩnh đường chạy ở các cự ly 800m; 1.500m và 3.000m cấp quốc gia. Cứ lần chạy sau chị lại phá kỷ lục của lần chạy trước. Năm 1980, chị vinh dự được đại diện cho điền kinh Việt Nam thi tài tại đấu trường Olympic mùa đông ở thủ đô Moskva của Liên Xô. Trong chuyến du đấu tầm cỡ này, mặc dù chị chỉ dừng lại ở vòng 2 của cuộc thi nhưng chính lần xuất quân ở xứ sở cây bạch dương và tuyết trắng ấy chị cũng đã phá được kỷ lục quốc gia do chính chị lập được một năm trước đó.
Trở về từ Moskva với cờ hoa và những lời chúc tụng, tượng đài của điền kinh Việt Nam cứ ngỡ rồi cuộc đời mình sẽ thẳng tắp với những lời hứa hẹn sẽ được bố trí công ăn việc làm sau khi giải nghệ với đường đua.
Thế nhưng, khi không còn thi đấu đỉnh cao, cái tên Trần Thị Soa cũng mờ dần trong ký ức của những con người và những lời hứa hẹn. Xếp lại những hào quang trong quá khứ, Trần Thị Soa trở lại đơn vị cũ và vui vẻ nhận nhiệm vụ được giao là nhân viên tạp vụ và dọn vệ sinh. Chị bảo rằng, những ngày ấy đối với chị thật sự nặng nề và buồn bã, từ thái cực của một con người lúc nào cũng được động viên, khen ngợi, lúc nào cũng thấy hình ảnh của mình trên mặt báo khi chinh phục những kỷ lục quốc gia.
Một sớm một chiều bị rơi sang trạng thái của một người lao công lặng lẽ. Không nhà cửa, không bằng cấp, không đồng vốn lận lưng, nhưng chị vẫn dặn lòng mình hãy cố gắng để vượt qua, để hoàn thành nhiệm vụ mà cấp trên giao phó dù ở bất cứ mặt trận nào. Chị chiêm nghiệm thật kỹ triết lý của cuộc đời rằng “còn duyên kẻ đón người đưa, hết duyên đi sớm về trưa một mình” cho nên chị đã rất bằng an với số phận của một nhân viên tạp vụ và sau này là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhổ cỏ, tưới nước để làm đẹp mặt sân vận động thành phố Vinh.
Tôi hỏi chị đã làm cái Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhổ cỏ ấy bao lâu? Chị bảo rằng chị nhổ cỏ ở sân Vinh nhiều năm lắm, đủ thời gian để chứng kiến khoảng vài thế hệ cầu thủ của Đội Bóng Sông Lam từ ngày chập chững vào đời lập thân với nghề quần đùi áo số cho đến lúc trưởng thành; đủ thời gian để chứng kiến những khúc thăng trầm với biết bao nụ cười và nước mắt của một đời cầu thủ. Chị nói, chị nhổ cỏ kiếm cơm cho đến tận lúc được giải quyết về hưu theo chế độ.
Năm 1980, chị lập gia đình với một anh lái xe quê ở Diễn Châu cũng có hoàn cảnh nghèo như chị. Sau ngày cưới, anh chị đã dựng tạm một căn lều gần sân vận động Vinh để OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á qua ngày với quyết tâm sẽ lao động cật lực để cải thiện OK9giaitri đăng nhập của mình, nuôi dưỡng con cái. Nhưng oái oăm thay, sự nghiệt ngã của cuộc đời vẫn cứ bám lấy số phận của những con người dưới mái nhà nghèo túng như chị. Khi đứa con trai đầu của chị được 7 tuổi thì cháu bị ốm một trận thập tử nhất sinh.
Điều trị nhầm thuốc, nên từ đó cháu bị co cơ, thân hình cứ gầy mòn co rút lại chỉ còn da bọc xương, quằn quại trong vô thức. Con mắc bệnh, anh Muôn chồng chị cũng phải bỏ dở Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lái xe để ở nhà chăm sóc con. Từ đó, gánh nặng mưu sinh lại dồn hết lên đôi vai gầy guộc của chị. Ngoài Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhổ cỏ ở sân vận động thành phố Vinh, lúc rảnh rang chị phải chạy vạy khắp nơi để buôn bán và làm thuê những việc gì có thể, để lo cho cuộc sống của 3 đứa con cùng người chồng thất nghiệp ở nhà.
Khó khăn, vất vả đã từng ngày làm cho con người chị cứng cáp hơn, nghị lực hơn trong cuộc mưu sinh. Chị kể, gia cảnh khó nghèo quá nên vợ chồng hứa với nhau rằng sẽ nỗ lực gom góp từng viên gạch để xây nên ngôi nhà. Vậy là suốt hai năm trời đằng đẵng, anh chị cùng hai người con lành lặn nhặt nhạnh từng viên gạch rơi vãi trên đường, quanh các OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á OK9 đã banh. Cho đến một ngày số gạch bên mỏm đất nhà chị nằm khuất sau khu tập thể của Đội Bóng đá Sông Lam Nghệ An đã được vài nghìn viên. Thế rồi chồng xây, vợ phụ chẳng bấy lâu anh chị đã có được một căn nhà cấp bốn 2 gian để che mưa tránh nắng.
Xây xong ngôi nhà, sức lực của chị dường như cạn kiệt, nhưng rồi chị phải gượng đứng lên để Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, để mưu sinh khi đứa con lớn tật nguyền vẫn hàng ngày cần thang thuốc, hai đứa còn lại đang tuổi ăn tuổi lớn. Nhiều năm công tác trong ngành Thể thao, dù lắm thăng trầm nhưng dường như máu nghề nghiệp đã ăn sâu vào trong tâm khảm chị.
Chị hướng cho đứa con gái duy nhất và con út đi theo con đường của mẹ. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, con gái chị chọn thi vào Khoa Điền kinh của Trường Cao đẳng Thể dục thể thao Đà Nẵng, sau khi ra trường được nhận về dạy tại Trường Nghiệp vụ Thể thao Nghệ An. Hiện nay, con gái chị đã vững vàng là một cô giáo và học xong chương trình đại học chuyên ngành.
Anh con út tốt nghiệp chuyên ngành bắn súng, về công tác ở Nghệ An, nhưng do môn bắn súng ở địa phương này không được xem là bộ môn mũi nhọn nên dần dà các xạ thủ cũng tan đàn xẻ nghé. Con mất việc, chị lại chạy vạy kiếm tiền đắp đổi để cho con chị đi học lái xe. Nhờ có người quen giúp đỡ, nay con chị đã có công ăn việc làm ổn định ở Cảng Bến Thủy.
Những tưởng đời chị từ đây sẽ thảnh thơi hơn, ai ngờ chẳng bao lâu sau, con trai cả của chị lại trở bệnh và qua đời. Vậy là thêm một lần trong đời trái tim của chị lại trĩu nặng đớn đau…
Chia tay chúng tôi, chị bảo rằng lúc còn trẻ chị chỉ biết một điều duy nhất là cống hiến cho môn điền kinh xứ Nghệ, cho ngành Thể thao Việt Nam. Nay tuổi chị đã xế chiều, được tạo công ăn việc làm để đảm bảo cuộc sống, chị vẫn phải luôn phấn đấu để vẫn giữ lấy những tình cảm tốt đẹp của những con người đã cảm thông đến gia cảnh ngặt nghèo của chị…