Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Kim Sinh
Hàng năm, vào ngày giỗ nghiệp tổ cầm ca (Ngày sân khấu Việt Nam), từ đêm 11 tháng 9, nghệ sĩ Kim Sinh đã ôm đàn hát chầu tổ ngay trước bàn thờ sân khấu ông lập từ nhiều năm nay. Bàn thờ được sơn màu đỏ, trang trọng và nghiêm cẩn như niềm thành kính và ngưỡng vọng của chủ nhân đối với thứ nghệ thuât mà ông tôn thờ. Nơi đó, cơm áo gạo tiền không bao giờ chạm tới.
Bạn bè tứ chiếng, tụ bạ gặp gỡ nhau. Phận mình đã già. Mắt mù chân mỏi. Kẻ nhớ. Người quên. Kim Sinh buồn nặng người.
Căn phòng vỏn vẹn chưa đầy 10mét vuông, bừa bộn đồ đạc, ở ngoài đê sông Hồng. Những cơn gió heo may đầu mùa hun hút thổi vào không gian tĩnh lặng, cô quạnh ấy khiến tôi có cảm giác buồn vô hạn. Một đời nghệ sĩ, đắm mình trong những giai điệu nhạc truyền thống, ở tuổi 80, vẫn tha thiết một nỗi, mang trên mình vai gánh nặng di sản của cha ông mà chưa thể trao truyền...
Thế mà, trong căn gác nhỏ heo hút này, rất nhiều đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nước ngoài đã từng ghé chân qua khi muốn tìm hiểu về Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống Việt
Tháng 10/1997, nhận lời mời của hãng Lilly Acoustic Ltd, ông sang Mỹ thu âm CD cùng dàn nhạc. Trong đĩa nhạc này ông độc tấu một số làn điệu dân ca Việt
Thế nhưng nhiều khách nước ngoài ngỡ ngàng khi chứng kiến cảnh sống quá ư bình dị của ông trong căn gác chật hẹp này. Kim Sinh chỉ cười. Nhà tôi có vài cái. Nhưng con cái đông, bán hết lấy tiền nuôi con. Căn gác này tôi cũng đi thuê...
Trong căn phòng trọ bừa bộn, cũ kỹ, thứ gia tài duy nhất có giá trị của ông có lẽ là những cây đàn. Đàn kìm, ghi ta Hawai... bộ gõ... những cây đàn cũ kỹ, sờn vẹt bởi thời gian treo la liệt trên góc tường ẩm mốc. Và có lẽ, đó cũng là những thứ duy nhất còn lại đồng hành của người nghệ sĩ mù qua những biến động của OK9giaitri đăng nhập.
Ánh sáng Kim Sinh
3 tháng mẹ Kim Sinh đã ôm con khóc nấc lên khi biết cậu bị mù. Kim Sinh chỉ nhớ, ông sinh ra ở phố Thể Giao, góc phố ngắn, có một cái đình làng rất rộng. Mẹ bán hàng xén ở chợ Hôm, cứ ngồi ôm cột giường và khóc. Bố Kim Sinh khuyên vợ dứt tình gửi cậu bé mù vào nhà thờ cho các bà sơ nuôi. Mẹ đau đớn: "Nó là con của tôi, dù nó mù lòa tôi cũng sẽ nuôi nó. Ông muốn đi đâu thì đi".
Thế mà ông đi thật. Mẹ bế Kim Sinh về nhà ông ngoại, sống nương tựa vào gia đình ngoại ở ngõ chợ Khâm Thiên. Kim Sinh không có ký ức về người cha. Nhưng có lẽ, đôi khi, những khúc quanh của cuộc sống là lại cơn cớ cho những tài năng hé lộ. Khu ngõ chợ Khâm Thiên, với những đêm ca trù thổn thức đã thấm vào tâm hồn của cậu bé Kim Sinh.
Ông ngoại cũng chơi đàn nguyệt, chơi nhị. Phận đời nổi trôi, Kim Sinh theo đám bạn, la cà khi ở Vạn Thái, khi ở phố Lò Lợn, rồi khi theo mấy ông thầy bói ở Vĩnh Hồ để học nghề. Nhưng đâu đó, văng vẳng trong ký ức của ông như từ xa xưa vọng lại vẫn là tiếng đàn, lời ca. Lên 9 tuổi, Kim Sinh xin mẹ sang ngõ Vạn Thái ở Bạch Mai, môt xóm "cô đầu" nổi tiếng thời đó, học đàn.
Rồi tìm đến ông Sinh "răng vàng" ở ngõ Khâm Thiên, học hát văn và làm trong gánh hát Huỳnh Lan Anh. Khi mẹ cho tiền mua đôi giày, cậu đổi lấy chiếc đàn tứ của một cụ đồ Nho ở ngõ chợ Khâm Thiên. Bởi có "biệt khiếu" nên Kim Sinh học và bắt chước rất nhanh. Và cứ thế Kim Sinh học được hết các loại đàn, các điệu hát, theo các gánh hát đi biểu diễn khắp OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao.
Kháng chiến chống Pháp, ông theo gánh hát Phước Trường, Ba Bé, Quan Hoa, những gánh hát nhỏ trong kháng chiến, vừa chơi ghi ta
Kim Sinh nói: "Tôi thích làm cái gì cũng có Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026. Học bất xì hạ vấn, học tinh thần học của mọi người, những "độc chiêu" của mọi người". Ông xin vào gánh hát của bà Nguyễn Thị Hoàn ở Khâm Thiên. Ông bảo, chỉ có ở chỗ đó, mới gặp được nhiều nhân tài. Và những ngón đàn của ông được thổi hồn bởi tâm huyết của nhiều nghệ nhân xưa, mến tài và thương cảm cậu bé mù có tài ham học, điệu ca trù của bà Quách Thị Hồ, Trần Thi Phúc, điệu chèo của ông Năm Ngũ, Trường Thịnh...
Lang bạt kỳ hồ qua các gánh hát thời kháng chiến. Sự trải đời, những vất vả cực nhọc và sự trải nghề đã kết tinh nên một Kim Sinh da diết, thổn thức. Năm 1947, Kim Sinh được về Đài phát thanh Khoái Châu.
Khi nước nhà thống nhất, cũng là lúc tiếng đàn Kim Sinh thăng hoa. Ông theo các gánh hát đi biểu diễn khắp nơi. Vào Sài Gòn, lên Tây Nguyên hát giữa mọi người đang lao động, trên cây đàn ghi ta
Cuộc đời đã lấy đi của Kim Sinh đôi mắt, nhưng lại tặng ông một đôi tai kỳ diệu biết lắng nghe, biết cảm nhận cuộc sống ở những chiều kích khác nhau. Và ở tận cùng niềm đam mê ấy, ông đã sáng tạo nên cái gọi là Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Kim Sinh, thứ Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thuần Việt trên những cây đàn của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mang sắc thái Kim Sinh.
Đêm đêm, ở rạp cải lương Chuông Vàng, tiếng đàn Kim Sinh vang lên thu hút người xem. Ông còn viết nhạc cho nhiều vở cải lương: Người xa lạ, Bạch Viên Tôn Cát. Bạch Xà Nương, Thoại Khanh - Châu Tuấn.
Nhiều học trò tìm đến ông học hát. "Tôi dạy học trò học đúng, sau đó dạy hát đúng tính cách của bài rồi mới phá cách hát đúng tính cách nhân vật". Thế mà, nhiều thế hệ học trò của Kim Sinh đã thành danh. Những Thanh Thanh Hiền, Trang Nhung, Thúy Đạt... Năm 1983, Kim Sinh cùng với thế hệ nghệ sĩ đầu tiên được trao tặng danh hiệu cao quý, Nghệ sĩ ưu tú.
Những mối tình Kim Sinh
Thế nhưng đời nghệ sĩ Kim Sinh đào hoa lạ lùng. Mối tình đầu của Kim Sinh bắt đầu từ khi ông 19 tuổi, chủ gánh hát Ba Bé níu giữ chân ông bằng cách hứa gả con gái. Bởi Kim Sinh làm được đủ trò, hút khách, kiếm nhiều tiền. Chồng 19, vợ 14 tuổi. Thế mà Kim Sinh gắn bó với người phụ nữ đó gần nửa cuộc đời, có với bà đến 6 người con.
Kim Sinh sang gánh hát Minh Châu, có nhiều đào đẹp, bà Vương theo ông xuống tận Hải Phòng vì sợ mất chồng. Nhưng đời nghệ sĩ đào hoa. Tiếng đàn và tiếng hát của Kim Sinh đã làm bao trái tim phụ nữ thổn thức, tìm đến ông, xin được làm vợ Kim Sinh. Hồi đó, những năm 1971-1972, có bà Bích Hợp, mê đàn và thương Kim Sinh, đã chủ động "tấn công". Hàng ngày, bà nhẫn nại lấy chiếc xe đạp duy nhất bố mẹ cho đèo Kim Sinh đi khắp Hà Nội.
Rồi cũng chính bà cầm tay Kim Sinh ký vào sổ đăng ký kết hôn mặc cho gia đình ra sức cản trở. "Mày bỏ đi theo nó mày viết giấy từ gia đình đi". Bà Hợp sụt sùi: "Con không bỏ gia đình nhưng con đi với anh Sinh". Hai vợ chồng dắt nhau về 46 Hàng Bồ. Không tiền bạc, nhà cửa. Toàn bộ quần áo đẹp Kim Sinh bán hết lấy tiền gửi về quê cho vợ đầu nuôi con. Chỉ có tiếng đàn, đã giúp ông tồn tại qua những tháng ngày gian khó.
Nhiều người thương cảm cho thân phận Kim Sinh đã viết tặng ông những câu thơ như thế này: Em nghe tiếng ca đọng ao bèo/Đây đó nhà ai mái rạ nghèo/Tiếng đàn thổn thức thân côi cút/Rặng liễu nhà em sướt mướt theo. Kim Sinh kể: "Hồi đó, khi tôi đã lấy vợ hai, vẫn có rất nhiều người phụ nữ muốn chen chân vào hạnh phúc giữa tôi và bà Hợp. Nhưng tôi luôn tâm niệm phải giữ trọn vẹn với bà ấy".
Thế nhưng, gia đình cũng không níu giữ được bước chân của tâm hồn nghệ sĩ lang thang. Cuộc hôn nhân thứ hai tan vỡ. Năm 1983, Kim Sinh về quê lấy vợ và có cuộc sống ổn định cho đến bây giờ. Ông tâm sự: "Tôi là người hỏng mắt, không có cơ hội được nhìn thấy mọi người. Thế nên, tôi luôn biết yêu quý và trân trọng bản thân mình. Giữ cho mình không bị sa ngã vào những chốn làng chơi".
Giờ thì lưng Kim Sinh đã còng, ngón Ok986 vip Thiên đường trò chơi đã run run. Hình như ông đang dần đi vào quên lãng bởi sự ồn ã, xô bồ của OK9giaitri đăng nhập. Tôi chợt giật mình, nhớ đến câu nói của NSND Đào Mộng Long: Có thể đến một lúc nào đó, chúng ta muốn tìm hiểu về nhạc cụ truyền thống lại phải qua Nhật, qua Mỹ để tìm lại Kim Sinh.
| "Tất cả những giá trị cổ truyền, còn hay mất, đúng hướng hay không là do các nghệ nhân dân gian lưu giữ. Chúng ta không biết quý trong họ mà chỉ lo đi làm hồ sơ UNESCO. Mọi người đang muốn nuôi cây xanh trong phòng nhiệt đới. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống đang bị mai một. Làm thế nào để "cấy" vào giới trẻ cái chất Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, chỉ người dân Việt mới có. Tôi thấy không ai lo điều đó cả mà chỉ lo cải cách, lo phong trào... Tâm tư mình thật buồn". |