Tiếng hét thất thanh làm ông chủ cửa hàng cát-sét kia phải tắt ngay cái bình ắc quy để nghe ngóng. Các bà đang bán hàng hốt hoảng thu vén cái bị tiền của mình lại. Quả nhiên, một thanh niên trông nét mặt căng thẳng đang chạy ngược về phía cửa chợ. Còn cô gái vừa chạy đuổi theo vừa khóc:
- Cái thằng ấy đấy! Bà con ơi! Nó cướp…
Một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đang xổ ra chắn đường kẻ gian. Tên cướp giật bỗng quay ngoắt trở lại một đoạn rồi lúng túng vấp ngay vào sọt dưa chuột của ông già gần đó và ngã kềnh ra giữa đường. Cô gái vừa kịp tới la ầm ĩ:
- Trả lại ví tiền cho tôi!
- Ví tiền nào?
Anh chàng kia ngồi nhổm dậy sừng sộ hỏi và tỏ vẻ tức giận vì bị nghi oan. Lúc này có hai anh bộ đội vừa ập tới ghì chặt tay lấy anh ta. Một bác già sờ tay khám xét cái túi của anh ta nhưng chẳng thấy gì.
- Rõ ràng nó vừa cướp trên tay tôi mà.
Cô gái tròn xoe mắt ngạc nhiên vì cái ví tiền như không có cánh mà bay vậy. Một anh bộ đội hỏi cô gái:
- Có đúng người này cướp ví của cô không?
- Đúng! Tôi đuổi theo hắn ngay mà.
Người bảo vệ ở cửa chợ bước đến bực tức:
- Thôi, cứ đưa nó về trụ sở OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, tẩn cho một trận, lòi ra hết. Nó tuồn cho đứa nào đó rồi chứ sao, đi!
Cứ thế, nhờ hai anh bộ đội giúp sức, người bảo vệ dẫn tên cướp giật kia về đồn.
Bỏ cái mũ lưỡi trai ra, mọi người mới biết tên cướp giật kia bị trọc đầu. Hình như hắn mới gọt tóc nhẵn thín. Người trực ban tại đồn OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đòi xem giấy tờ, nhưng hắn không hề có một chút gì trong túi, mà chỉ lắp bắp khai:
Tôi tên là… là… Hùng! Tôi vô, vô… vô tình chạm vào cô gái và bị vu oan là ăn cướp, nên hốt... hốt… hoảng bỏ chạy mà thôi, chứ không hề có… có… một xu trong người.
Tuy không có chứng cứ gì nhưng bất ngờ người trực ban cho một nhân viên đến khám kỹ toàn bộ quần áo của kẻ bị tình nghi thì quả nhiên anh ta đã phát hiện có một ví tiền được nhét ở một cái túi chạy dài xuống ống quần. Lúc này, tên Hùng đành cúi mặt và chắp tay van xin được tha tội.
Cái tên Hùng đầu trọc và lắp bắp ấy ngay lập tức bị tống giam. Cô gái được nhận lại tiền đầy đủ vội vàng cảm ơn các đồng chí OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á rồi chạy như bị ma đuổi. Trên sổ giao ban hôm ấy, người trực ban ghi:
- “Nguyễn Văn Hùng cướp ví tiền của một cô gái ngoài chợ. Hắn khai không ở địa chỉ nào hết vì không có gia đình và không có giấy tờ hoặc chứng minh thư trong người. Ví tiền đó được trả lại cô gái. Tạm giam Nguyễn Văn Hùng…”
- Những đặc điểm tên gian đầy chú ý: “Trọc đầu và nói lắp”.
Sáng hôm sau, Trung úy Đạt đọc đi đọc lại những dòng chữ ghi lại một cách đơn giản. Nếu như vậy, đây cũng chỉ là một vụ cướp giật thông thường mà kẻ gian đã bị bắt mà thôi. Nhưng không hiểu sao Đạt lại chú ý đến dòng chữ: Trọc đầu và nói lắp. Nghĩ mãi, hình như anh nhớ lại cách đây hai tuần có nhận được một công lệnh truy nã một tội phạm vượt trại giam từ trên Lạng Sơn, trong khi đang chờ xử án vì tội giết người cướp của. Tên hắn là Bách. Đặc điểm của tên giết người này là: “cơ thể cân đối và nói lắp”.
Vậy cái tên Hùng trọc đầu này có liên quan gì chăng? Sau khi đồng chí trực ban báo cáo rằng, tên cướp giật này tự khai và trong người không có một loại giấy tờ nào. Đạt cho gọi tên Hùng trọc lên, khi kẻ gian vừa xuất hiện ở cửa, Trung úy Đạt đột ngột hỏi:
- Này Bách, mới cạo trọc đầu hồi nào vậy?
- Dạ thưa… thưa anh, em tên là Hùng ạ!
- Thôi đừng vờ vĩnh nữa Bách, ảnh và lệnh truy nã đây này, nhận ra chứ?
Vừa nói, anh Đạt ném ra một tờ lệnh truy nã trên bàn. Tên gian nhanh chân bước đến nhìn tờ giấy có in ảnh trên bàn rồi nói:
- Có thể anh… anh nhầm.
Đạt bỗng bật cười nói:
- Được rồi, tôi hỏi anh chơi tí thôi. Về phòng giam.
Khi quay lạ,i Trung úy Đạt ghi nhanh mấy dòng nhận xét về tên cướp giật này và đặt ra những tình huống kiểm tra để đi tới kết luận chính xác.
Ngay tối hôm đó, phòng giam của tên "Hùng" nghe như có tiếng chuột gặm xà gồ ở góc nào đó. Tên "Hùng" thấy rờn rợn. Lát sau có tiếng gió rít bên cửa sổ, rồi ai đó thì thầm:
- Chờ mở cửa nhé! Rồi leo nhanh lên tường.
Linh tính báo cho Bách biết có chuyện gì đó nguy hiểm sắp xảy ra. Hắn tự hỏi ai lại đến cứu mình giữa cái trại giam phố huyện hẻo lánh thế này nhỉ? Ở nơi xa xôi vắng vẻ này mình đâu có quen ai, phải nằm im thôi, kẻo lộ hết, đừng có chạy ra. Hắn tự nhủ, mình phải nghĩ mãi mới nảy ra được cái mẹo trốn lệnh truy nã này. Đây là nơi bí ẩn nhất để mình có thể thoát nạn. Hay có thể tay trung úy hôm nay suy tính bày ra mẹo này chăng? Tên Bách mon men đi tới gần cửa sổ và nhìn khe hở thấy một bóng người cao lớn đang khom lưng nghe ngóng bên thềm.
Bỗng nhiên cửa bật mở. Một bóng đen khác nhảy vọt qua bậc tam cấp hô khẽ:
- Chuồn nhanh, nhớ nhảy qua tường!
Tên Bách nép mình vào một góc tối và ngay sau đó lao nhanh ra kéo hai cánh cửa vào rồi đóng chốt lại. Hắn thở hổn hển vì quá nhiều điều bất ngờ đến với mình đêm nay. Dại gì mà ta lại bỏ ra ngoài nhỉ, trong khi ta đã tìm cách vào được đây, cái nơi trốn tránh hợp pháp này. Chờ đợi một thời gian nữa xem sao. Hắn tự nhủ mình bình tĩnh và leo lên giường trùm kín chăn.
Vậy là bài toán thử đầu tiên để thăm dò, Trung úy Đạt chưa kết luận được gì hơn. Anh ghi một loạt tình huống và câu hỏi về tên Hùng trọc và lắp bắp này. Nhưng có một nghi vấn mà anh chưa tự lý giải được là tại sao tên Hùng trọc này không bỏ trốn. Vì nếu hắn là tên Bách đang bị truy nã vì trọng tội kia thì ắt phải tìm cách biến luôn chứ. Anh phân vân với bao giả định và cầm lại tờ lệnh truy nã của OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á tỉnh Lạng Sơn. Có lẽ chẳng giống nhau ở khuôn mặt này, mặc dù anh đã cố soi mắt vào tấm ảnh thiếu ánh sáng. Hơn thế, tên Hùng lại cạo trọc đầu nên càng khó nhận. Việc trùng nhau ở tật nói lắp chưa hẳn là chứng cứ hùng hồn gì? Suy tính hồi lâu, anh chợt bố trí một bài toán tâm lý lần thứ hai thật bất ngờ trong đêm nay.
Phòng giam càng trở nên lạnh hơn vì cơn mưa nhỏ rả rích, gió rít qua khe cửa nghe chừng buốt giá hơn. Bách đang trùm chăn kín đầu bỗng có tiếng gõ cửa sổ khe khẽ nhưng khá dồn dập. Có tiếng hổn hển vọng vào: - Này Bách, họ cho OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á trên Lạng Sơn về kiểm tra đấy. Đêm nay phải trốn ngay!
Lúc này, hắn bỗng rùng mình thật sự, nếu thế thì đây quả là một tai họa. Nếu bị bắt trở lại, chắc chắn mình sẽ chẳng thoát khỏi án tử hình. Nhưng người đến báo cho ta biết là ai nhỉ? Kỳ lạ thay giữa cái nơi khỉ ho cò gáy này, mình có quen ai đâu. Thôi được! Hắn tự nhủ sẽ tìm ra một cách nào đó để tự vượt ra trại giam trong đêm nay. Tiếng người lạ lại lọt qua khe cửa thì thầm giục giã:
- Nhớ đó, sáng mai OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á trên Lạng Sơn sẽ xuống. Một tiếng nữa tôi sẽ quay lại chuẩn bị xe đi thôi. Tôi đang cần một người trợ thủ như anh!
Bách chợt nhận biết điều gì đó thật sự nguy hiểm đến với mình. Hắn im lặng trong chốc lát để nghe ngóng rồi leo lên cửa sổ, với tay lên xà gồ rồi đánh đu lên trên trần nhà. Hắn sờ lên các tấm ngói thăm dò. Trong giây lát hắn đỡ khéo được hai viên ngói. Những hạt mưa xối xuống lạnh buốt sau gáy. Mưa ngày càng nặng hạt, tiếng dế nỉ non từ xa vọng tới nghe não nuột. Bách tự nhủ mình cần phải nhanh chóng ra, đây cũng là một cơ hội, một thời điểm quan trọng để thoát khỏi tay trung úy hôm qua. Anh ta thật cáo già. Trong ít phút, tên Bách đã tụt xuống được dưới mái. Hắn quan sát và ước lượng chiều cao để nhảy vọt luôn qua tường trại giam ra ngoài. Hắn lấy đà đu lên mái nhà thì bất ngờ có tiếng chó sủa ngay dưới chân tường.
Sợ quá hắn rơi tụt từ mái ngói xuống thềm nhà phía sau. Mấy ngọn đèn bật sáng chiếu thẳng vào mặt kẻ bị truy nã. Tiếng Trung úy Đạt rắn đanh:
- Thế nào Bách, cuộc chạy trốn này thú vị đấy chứ?
Một chiếc còng tay được bấm mạnh, tên Bách cúi đầu đi ngược trở lại trại giam. Đây không phải là nơi bí ẩn nhất mà hắn định trốn. Thật là nhầm. Nhận ra điều này, hắn như chết điếng giữa trời mưa