Mùa World Cup 2010 này, chúng ta đã ở thập kỷ đầu của thế kỷ XXI, nhưng những nhận định này chắc chắn vẫn còn nguyên giá trị. Không khí tưng bừng cuồng nhiệt của một trận đấu bóng đá, nơi hàng triệu con tim của khán giả vui buồn theo bước chân của các cầu thủ được ví von như một bài thơ đẹp mà tất cả mọi người có mặt trong không gian ấy đều góp phần sáng tạo nên. Để ca ngợi vẻ đẹp của bóng đá, nhà thơ Nguyễn Duy từng viết rằng, đó là nơi "thực chất vinh quang không thể dối lừa".
Cũng giống như một nhận định khác của nhà văn P.Lanschikov: "Bóng đá tôn vinh chiến thắng của cá nhân, nếu đó là cá nhân chân chính và nếu đó là bóng đá chân chính. Bóng đá - đó là trò chơi hấp dẫn nhất của thời chúng ta, nó dùng các quy ước và nguyên tắc để ngăn không cho mọi thứ tinh thần thực dụng lan vào mình". Tuy nhiên, vẻ đẹp của bóng đá còn nằm ở chỗ nó sẵn sàng vượt qua các nguyên tắc để tạo nên những bất ngờ, khi các "cá nhân chói sáng biết vượt qua mọi quy ước do các nguyên tắc chặt chẽ đề ra, tức là biết chiến thắng các quy ước".
Với những triết lý ấy, bóng đá từ lâu đã bước qua ranh giới là một môn thể thao thuần túy. Nó là biểu tượng của cái đẹp, của lòng trung thực, của trí tuệ, tài năng, sức tưởng tượng và cả sự lãng mạn. Thật dễ dàng nhận ra, bóng đá và thi ca có những điểm tương đồng. Nhà thơ Cao Xuân Thái từng ca tụng: "Các anh đá, không hẳn là như vậy/ Các anh kiến tạo những- đường- thơ". Yêu bóng đá từ trong máu, nhà thơ Bùi Chí Vinh từng trả lời phỏng vấn, rằng anh "chết mê chết mệt" cái đẹp, cái hào hoa toát lên từ những vũ điệu hớp hồn của những ngôi sao chân chính. Đã từng viết nhật ký Euro bằng thơ, thi sĩ quả quyết anh sẽ tiếp tục viết nhật ký World Cup bằng thơ để thỏa mãn một một tình yêu cháy bỏng: "Yêu bóng đá như là yêu em/ Như là yêu mồ hôi, yêu thức ăn, yêu văn học".
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều kể lại kỷ niệm ông được xem một trận đấu World Cup tại Mỹ năm 1994 tại sân vận động Foxboro cùng với các nhà thơ Phạm Tiến Duật, Trần Đăng Khoa, Tô Nhuận Vỹ. "Khi bước vào trong sân tôi thực sự choáng vì không khí nóng bỏng của sân. Đến lúc đó tôi mới cảm nhận hết sức mạnh khủng khiếp của bóng đá mà không hiểu hết lý do vì sao. Nhà thơ Phạm Tiến Duật say đắm trong thế giới các nữ cổ động viên. Ông cầm tay cô nọ, khoác vai cô kia, hôn má cô nọ. Vui quá. Vui chết đi được...
Trong lúc Phạm Tiến Duật ghé sát máy ghi âm và say sưa nói như một bình luận viên bóng đá chuyên nghiệp thì Tô Nhuận Vỹ với chiếc áo phông dài gần quá gối nắm tay các cổ động viên nước khác nhảy như lên đồng". Cũng theo lời kể của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều thì nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa lại có vẻ hờ hững với bóng đá. Ông thích xem các cổ động viên cuồng nhiệt hơn là say sưa với những đường bóng. Về kỷ niệm đáng nhớ này, Trần Đăng Khoa đã từng viết rất hóm hỉnh trong cuốn sách "Đảo chìm" nổi tiếng. Mặc dù không hâm mộ bóng đá đến mức sẵn sàng mua vé rời nước Mỹ về Việt Nam xem bóng đá qua tivi như Tô Nhuận Vỹ, nhưng nhà thơ Trần Đăng Khoa thừa nhận ông không thể không quan tâm đến bóng đá, ở một góc độ nào đó. Thỉnh thoảng ông vẫn thường chơi cá độ vui vẻ với bạn bè về tỉ số của các trận đấu. Và lạ là ông rất hay thắng cược, cho dù ông chẳng hiểu gì về trình độ chuyên môn của từng đội. Ông nghiệm ra rằng, bóng đá luôn ẩn chứa trong nó những bất ngờ. Có những anh dùng trí thông minh, khả năng phân tích siêu phàm vẫn có thể sai khi đoán kết quả của một trận đấu. Trong bóng đá, quy luật "chiến thắng thuộc về kẻ mạnh" không phải lúc nào cũng đúng. Nó thực sự có điều gì đó rất huyền bí.
Mỗi mùa bóng đá tới, chúng ta không chỉ được đọc thơ viết về bóng đá, mà còn được chứng kiến các thi sĩ bình luận bóng đá trên truyền hình, trên báo viết. Đó là Thanh Thảo, Anh Ngọc, Nguyễn Duy, Nguyễn Thụy Kha, Trần Ninh Hồ... Trong lúc không ít người hâm mộ bóng đá khó chịu về sự non kém, thiếu hiểu biết của một số bình luận viên bóng đá trên truyền hình, thì những bài bình luận của các nhà thơ, với ngôn ngữ đầy ắp màu sắc của thi ca, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, đã thổi vào những ngày tháng "ăn, ngủ bóng đá" của họ một nguồn cảm hứng hoàn toàn mới