Đó là một ngày Hà Nội nắng nhức nhối, Bùi Tiến Hòa trong tâm trạng bất ổn, đau khổ vì tình yêu, rắp tâm xách lưỡi lê xuống thẳng ký túc xá Đại học Ngoại ngữ, và đâm chết người yêu của mình.
Câu chuyện của 12 năm về trước dường như chưa bao giờ thôi ám ảnh trong tâm trí người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tội lỗi, để khi ngồi nói chuyện với chúng tôi trong trại giam Nam Hà, nỗi đau ấy vẫn day dứt khôn nguôi. Đối với Bùi Tiến Hòa, có lẽ đó là nỗi đau cả đời anh ta không thể cứu chuộc được.
Mối tình si với cô hàng xóm
Trong ký ức của cánh sinh viên Đại học Tổng hợp chúng tôi vẫn còn nhớ về một vụ án từng gây chấn động ở ký túc xá Đại học Ngoại ngữ. Ngày đó, ai cũng ghê tởm bộ mặt của tên thủ ác giết hại người yêu, và chắc hẳn không một chút thương cảm dành cho anh ta. Nhưng hôm nay, khi gặp Bùi Tiến Hòa trong trại giam Nam Hà, sau 12 năm, tôi lại có một ấn tượng hoàn toàn khác.
Ánh mắt Hòa lấp lánh khi kể về mối tình đẹp như thơ của mình, mối tình mà anh ta luôn nghĩ rằng sẽ gắn bó cả đời với người mình yêu. Trong một cuộc gặp gỡ tình cờ, Hòa đã có cảm tình với D. ngay từ ánh mắt đầu tiên. "Có thể trong mắt mọi người D. không phải là cô gái xinh đẹp, nhưng trong mắt tôi ngày đó, D. rất xinh, tôi cảm thấy mãn nguyện với tình yêu của mình".
Tiếng sét ái tình đã cuốn Hòa vào một mối tình si mà anh ta nghĩ sẽ gắn bó với nó cả cuộc đời. D. kém Hòa 7 tuổi, đang học lớp 12 ở một trường trung học tại Hòa Bình. Hòa cứ sống trong những ảo mộng về một tình yêu đẹp và tự cho mình là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi may mắn.
Tình yêu kéo dài được một năm, hai người đã thề non hẹn biển sẽ cùng nhau đi tiếp con đường dài phía trước và chắc hẳn sẽ yên ấm trong một cuộc đời giản dị nếu như D. cũng như bao cô gái trẻ ở quê khác, yên phận thủ thường và chấp nhận cuộc sống bó hẹp trong những làng quê nghèo.
Nhưng D. không vậy, cô quyết tâm thi vào đại học, và năm 1998, D. rời vùng quê Hòa Bình xuống Hà Nội học Đại học Phương Đông. Để xóa bớt khoảng cách về học vấn giữa hai người, Hòa cũng thi vào một trường trung cấp dạy nghề, với rất nhiều dự định về một tương lai đẹp với người con gái anh yêu.
Nhưng mối quan hệ của hai người bắt đầu những rạn nứt từ ngày đó. Hòa lờ mờ cảm nhận được những thay đổi trong tình yêu của D.. Nhưng nguyên nhân sâu xa là sự cấm đoán của gia đình. Hòa kể, D. trong một cuộc gặp gỡ đẫm nước mắt đã nói với anh rằng: "Mẹ cấm mối quan hệ của chúng ta, mẹ bảo rằng phải chọn một trong hai, anh hoặc gia đình. Nếu em chọn anh, mẹ em sẽ từ mặt". Và D. đã chọn chữ hiếu, làm tròn bổn phận một đứa con ngoan thay vì đấu tranh cho tình yêu của mình. Tuy nhiên hai người cũng không lập tức mà rời xa nhau được. Nhưng Hòa cũng lờ mờ cảm nhận được sự lạnh nhạt trong quan hệ với D..
Con người thường rơi vào những trạng thái cực đoan, đã yêu thương thì yêu thương hết lòng, nhưng khi cảm thấy mất mát, thì tình yêu đó cũng biến thành lòng thù hận, cay cú. Hòa là người như vậy. Nhưng người Hòa giận nhất vẫn là bà mẹ đang tâm chia rẽ tình yêu của anh ta. Hòa biết, ngày đó, gia đình D. không tin tưởng rằng con gái họ sẽ có một tương lai sáng sủa khi gắn bó cuộc đời với anh ta.
"Tại sao anh không chọn một giải pháp điềm tĩnh hơn, đến thưa gửi với ông bà, thể hiện cho ông bà rằng anh có thể yêu thương bao bọc, chở che cho cuộc đời của D.?", chúng tôi hỏi. Hòa cúi xuống, hai mắt ngân ngấn nước: "Ngày đó tôi mới 25 tuổi, tôi còn quá trẻ, ngu ngơ lắm, không đủ bình tâm để suy xét mọi thứ. Có thể gia đình D. nghĩ rằng, tôi nghèo, tương lai chẳng sáng sủa gì mà D. còn đi học. Có thể họ nghĩ đến sự chênh lệch giữa hai chúng tôi chăng?".
Ngày 21/5 của 12 năm về trước, đó là một ngày Hà Nội nắng nhức nhối, Bùi Tiến Hòa rắp tâm mang theo chiếc lưỡi lê mà sau này anh ta khai là lấy được trong thời gian ở quân ngũ xuống Hà Nội với một tâm trạng chán nản, bế tắc không lối thoát trong tình yêu. Anh tìm đến ký túc xá Trường Đại học Ngoại ngữ, nơi người yêu anh đang ở trọ cùng với một người bạn.
Nghe tiếng Hòa gọi, D. ra mở cửa, cô không ngờ khi cánh cửa vừa được mở ra thì người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà cô đã từng yêu thương dùng lưỡi lê đâm thẳng vào người cô, không một lời chào hỏi hay tranh cãi. Sau đó anh ta cũng dùng lưỡi lê đâm vào bụng mình tự tử.
"Khi tôi tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong bệnh viện, hai tay bị khoá chặt trong chiếc còng số 8, xung quanh OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đứng đầy, tôi chợt hiểu ra là mình đã bị bắt. Câu hỏi đầu tiên khi tôi tỉnh dậy là tình trạng sức khoẻ của người yêu, khi nghe tin D. đã mất trên đường đi cấp cứu, tôi thấy đời mình chẳng còn ý nghĩa gì nữa, tôi đã hoảng loạn đập đầu vào tường. Nhưng có lẽ số phận không cho những kẻ như tôi một cái chết nhẹ nhàng như vậy, mà tôi phải sống bằng nỗi dằn vặt suốt cả đời mình".
Sống không nguôi nỗi ân hận
Hoà không thể nói hết nỗi ân hận trong lòng mình. Và cuộc đời sẽ không có nước mắt nếu ai đó chưa bao giờ phải dùng hai chữ "giá như". Với Hòa thì đó là nỗi ám ảnh cả một đời. Những ngày nằm trong phòng tạm giam, và kể cả sau này, những kỷ niệm yêu thương cứ ùa về khiến anh ta không sao ngủ được.
Hoà đã từng nghĩ, cuộc đời mình sẽ gắn bó trọn kiếp với người con gái đó, họ đã từng hẹn ước. Nhưng số phận ác nghiệt đã đưa họ rơi vào tận cùng của bi kịch, khi D muốn làm tròn chữ hiếu với mẹ mà xa lánh Hoà, còn Hoà, vì tuyệt vọng đã đâm chết người mình yêu thương.
Phiên xử phúc thẩm, mẹ D., người đã từng kịch liệt phản đối mối quan hệ của hai người đã nói: "Sau này cháu đi trả án đừng về oán trách cô". Ngày trước Hòa đã từng căm ghét người mẹ ngăn cản tình yêu của anh, không hiểu được tấm chân tình của Hoà, nhưng hôm nay, khi ngồi nói chuyện với chúng tôi sau 12 năm đã thực sự bình tâm, Hoà bảo: "Người mẹ nào mà không thương con. Hiểu được nỗi đau của mẹ D., tôi càng thấy ân hận vì một phút nông nổi đã gây nên tội. Ngày đó mẹ D. cấm chuyện yêu đương giữa chúng tôi cũng chỉ mong con gái bà chuyên tâm vào chuyện học hành”.--PageBreak--
Tháng 11/1998 đến tháng 3/2000, Hoà đã trải qua những tháng ngày lạnh lẽo trong phòng biệt giam ở trại giam Hoả Lò. Đến bây giờ nhớ lại giây phút đó Hòa vẫn thấy rùng mình, bởi sự ám ảnh của những cảm giác. Cuộc sống trong những ngày đó, không chỉ là sự buồn tẻ, mà những người như Hoà luôn sống trong một tâm trạng thắc thỏm, nơm nớp không biết ngày nào mình sẽ "đi".
Hoà nằm chung buồng với một người phạm tội cướp của giết người. Dù sao trong lúc tuyệt vọng cũng có bạn để trò chuyện cho bớt nỗi quạnh hiu, bởi bi kịch lớn nhất trong cuộc đời là khi con người phải đối diện với nỗi cô đơn của chính mình. Những ngày trong phòng biệt giam, đã nhiều lúc Hoà nghĩ đến cái chết, vì anh ta cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa. Nhưng nghĩ đến công sinh thành dưỡng dục của bố mẹ, anh ta lại thấy lòng chùng xuống.
Nhưng có lẽ trong lúc tuyệt vọng nhất thì khát vọng sống lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lá đơn xin ân giảm gửi cho Chủ tịch nước mang theo niềm hy vọng mong manh được ân xá của Hòa. Và những ngày tháng chờ đợi dài lê thê đó, hai thằng trong buồng giam không biết làm gì cho qua ngày, nên nghĩ ra những trò chơi đặc biệt để giết thời gian.
Mỗi ngày qua đi, khi cánh cửa buồng giam hé mở là đám tử tù như Hòa biết rằng mình vẫn còn được sống thêm một ngày. Mỗi ngày, đứa này phải có trách nhiệm kể một câu chuyện cho đứa kia nghe, chuyện gì cũng được, miễn là ngày này sang ngày khác, câu chuyện ấy cứ móc nối vào nhau, giống như "Nghìn lẻ một đêm". Đứa nào không kể được tiếp tức là bị thua, dù người thắng cuộc cũng chả có phần thưởng gì. Phần thưởng lớn nhất là một ngày trôi đi nhanh hơn.
Chán trò kể chuyện, hai thằng quay sang chơi cờ mồm với nhau, mà nếu không thích chơi với nhau thì chơi với thằng... hàng xóm buồng bên cạnh. Kẻ nào vào đây cũng học được trò đánh cờ mồm. Ai mới biết đánh thì dùng ruột bút bi quấn giấy vẽ quân cờ. Nhưng chỉ một tháng học đánh cờ mồm là thông thạo.
Đơn xin ân xá của Hòa được Chủ tịch nước phê chuẩn, Hòa còn nhớ như in cái ngày 8/3/2000 khi “ban” Đình đọc lệnh ân xá, cả khu biệt giam chỉ có mỗi mình Hòa. Không thể kể hết những cảm xúc của Hòa lúc đó, dù án chung thân cũng không biết ngày nào sẽ trở về nhưng ít nhất Hòa còn có cơ hội được gặp lại người thân, bố mẹ.
Bố mẹ Hòa đã gầy yếu lắm rồi, ông bố buồn sầu vì con nên đã lâm bệnh chết cách đây 5 năm, chỉ còn bà mẹ già năm nay đã ngoài 80, lưng còng sát đất mang theo bao nỗi đau về đứa con tội lỗi. Chừng một năm rưỡi sống trong phòng biệt giam, chứng kiến khoảng 30 cuộc "ra đi" Hòa đã thấm thía lắm cái giá phải trả của tội lỗi.
Lâu lắm rồi Hòa không còn phải nghe những âm thanh, chứng kiến những cảnh tượng mà chỉ có những kẻ đã từng sống trong khu biệt giam mới hiểu. Với họ thì cuộc sống giống như cõi âm vậy, ngày ngủ đêm thức. Hòa vẫn còn nhớ và sợ nhất những tiếng mở cửa lạch cạch lúc gần sáng. Lại một người ra đi.
Và sau nữa là những tiếng chào vĩnh biệt hay những tiếng đập phá gào thét của những kẻ trong cơn cùng quẫn. Có những kẻ bình tâm trước cuộc ra đi nên sẽ chọn cách sống lặng lẽ, nhưng không ít kẻ hoảng loạn, đập phá, gào thét, chửi cán bộ, chửi cuộc đời.
Đã 12 năm rồi, Hòa không còn phải trải qua những cảm giác đó nữa. Trở về với bản tính hiền lành, chân chất của mình, Hòa đang được cán bộ trại giam Nam Hà đánh giá là phạm nhân cải tạo tốt và hy vọng ngày trở về sẽ đến gần.
Nhưng thỉnh thoảng trong những giấc mơ mệt nhoài, Hòa vẫn mơ thấy D.. Nhất là những ngày gần ngày giỗ của D.. Đó là những ngày nặng nề nhất trong cuộc đời của kẻ từng yêu say đắm và từng rồ dại đến nỗi mang tội giết người vì yêu, lúc đó Hòa sẽ không làm được việc gì, thậm chí động đến cái gì cũng hỏng. "Bọn tôi có rất nhiều bức ảnh chung nhưng chắc gia đình mang đi đốt hết rồi. Sau này tôi chỉ có một ước nguyện được đi lại hương khói cho D. nhưng không biết gia đình D. có cho phép…".
Ước nguyện thành tâm đó của Hòa chưa chắc đã được gia đình D. đồng ý, nhưng thiết nghĩ, có lẽ đó là một việc làm thành tâm cuối cùng Hòa có thể làm với hy vọng cứu chuộc tội lỗi của mình trong phần đời còn lại với người con gái mà anh ta đã từng yêu thương