Lặng lẽ, ít xuất hiện, vội vã đến rồi đi trong các cuộc vinh danh của thế hệ cầu thủ đàn em, Văn Quyến như cái bóng cố thu hết mình, cố giấu mình nhưng vẫn lộ tướng một ngôi sao cố níu kéo chút huy hoàng cuối cùng. Dù muốn hay không, mỗi lần Quyến xuất hiện, những ai từng cuồng nhiệt cổ vũ Quyến, gặp lại cậu béo lúc này, tự dưng bản thân cũng thấy ngại ngùng, cay cay mũi như là thương hại.
Từ án treo giò đến 2011, Phạm Văn Quyến được giảm án xuống giữa mùa 2009. Một năm trở lại với sân cỏ đôi chân của Quyến "béo" vẫn gặp nhiều trắc trở. Quyến thường xuyên và miệt mài trên ghế dự bị bởi không tranh nổi suất với hai ngoại binh, lùi về đá hộ công thì Quyến không qua mặt được các cầu thủ đàn em. Cứ thế hành trình tìm lại chính mình của Phạm Văn Quyến ngày nào thật khó khăn dù chiếc áo số 10 vẫn là của riêng Quyến. Chiếc áo mà lò Sông Lam Nghệ An từ những năm 2002 đến nay chưa ai lấy được của Quyến…
Trong khi Quốc Anh, Phước Vĩnh, Hải Lâm, Bật Hiếu, Văn Trương đã và đang trở lại với phong độ tốt thì Quyến "béo" vẫn khổ sở khi đi tìm lại chính mình.
Chân dung một quái kiệt
Tôi còn nhớ những ngày Quyến mới lên U-23 Việt Nam rồi là số 10 không thể thiếu của ông Alfred Riedl đến độ ông thầy người Áo này chấp nhận "thua" đám học trò làm mất mặt đội để chịu tiếng xấu tại JVC Cup 2003 (giải đấu trước SEA Games và có cầu thủ của đội bị treo giò vì bán độ trong khi cả dây các cầu thủ Sông Lam thì bình yên vì là những trụ cột của đội). Ngày ấy đã là một thằng "béo" bất cần đời phì phèo thuốc lá nhưng lại rất tơ. Tơ đến độ đàn anh nói gì là gật ngay mà chẳng suy tính phải, trái, hơn, thiệt. Cái thời mà Quyến được HLV "đặc cách" lơ đi cho tập ít, chạy ít thế nhưng bóng đến chân thì kiểu gì cũng có trò thú vị.
Thầy Nguyễn Văn Thịnh là người thầy đầu tiên của Quyến từ thời còn đá U-14 rồi lên U-16 Việt
Để minh chứng cho nhận xét của người thầy hiểu Quyến hơn ai hết, có lẽ người hâm mộ còn nhớ những bàn thắng khó mà Quyến ghi được trong trận U-23 Việt Nam thắng U-23 Malaysia tại bán kết SEA Games 22 năm 2003 trên sân Mỹ Đình. Trong những bàn thắng khó ấy có một bàn thắng mà ông HLV Riedl vỗ tay bôm bốp thán phục vì đôi chân quái kiệt của học trò mình xử lý giữa ba hậu vệ đối phương cao to quây chặt lấy Quyến. Lạ thật khi Quyến lại quyết định đi vào chỗ chặt nhất tức xộc thẳng vào khe hẹp giữ hai trung vệ lại còn xỏ háng đối thủ để sau đó thì có cả khoảng không gian rộng lớn cho việc đưa trái bóng vào lưới thật nhẹ nhàng.
Ngay cả giám đốc điều hành Nguyễn Hồng Thanh cùng từng buông ra nhận xét: "Quyến xử lý trái bóng trong chân đúng là chơi bóng chứ không phải đá bóng vì chỉ có Quyến mới dám xử lý những tình huống mà không ai nghĩ tới. Quyến dám đi xộc vào những chỗ khó nhất và kín nhất để biến nơi được canh phòng kỹ nhất và cẩn mật lại là nơi dễ mở khoá nhất".
Ông Thanh từng dẫn chứng bàn thắng Quyến ghi vào lưới Trung Quốc trong trận U-16 Việt Nam thắng U-16 Trung Quốc đến 3-2 trên sân Chi Lăng năm 2000: "Khi Quyến sút quả phạt quyết định trên sân ai cũng nghĩ Quyến sẽ chọn góc xa nơi thủ môn cảnh giác nhất thì ngược lại Quyến lại chơi quả sút sệt vào góc gần ngay chỗ thủ môn vừa rời chân để bắt bài…".
Nói về những bàn thắng của Quyến có lẽ không thể tả hết được bởi mỗi bàn thắng là một tác phẩm từ cái đầu và đôi chân quái kiệt. Thế nhưng bây giờ thì những tuyệt tác ấy lại rất xa lạ với Quyến.
Trốn chạy…
Trận chung kết lượt về AFF Cup trên sân Mỹ Đình giữa Việt Nam và Thái Lan, Quyến từ Vinh ra Hà Nội, nhận vé của người bạn thân nhưng Quyến đến sân Mỹ Đình, chần chừ rồi đi luôn chứ không vào xem. Cái sân Mỹ Đình với Quyến nhiều kỷ niệm đầy ắp và ở đấy Quyến cũng từng chơi nhiều trận chung kết. Thế nhưng ở vào thời điểm còn đang bị treo giò, Quyến không đủ can đảm để bước vào khoảng không gian lớn mà Quyến từng được tung hô ca ngợi, nhất là lại vào xem các đồng đội mình đá trận chung kết định mệnh.
Ở Nghệ An, trong khi các cầu thủ Sông Lam nhiều người vi vu ôtô thì Quyến vẫn xe máy đi đi về về. Có lần bạn bè thấy Quyến chạm tay vào chiếc Sport hai cửa đời mới của Huy Hoàng rồi lại giật mình và biến đi rất nhanh như trốn chạy.
Cũng ở đấy, một chiều hè năm 2008, sân Vinh nắng như thiêu, đặc kín khán giả vì ai cũng muốn xem Công Vinh nhận Quả bóng vàng. Khi Công Vinh bước ra nhận và giơ cao quả bóng vàng trước tiếng vỗ tay reo hò của khán giả thì Quyến đang ngồi trầm ngâm ở quán cà phê quen thuộc gần đấy.--PageBreak--
Quyến từng được trao biết bao danh hiệu cao quý nên hình ảnh ấy với anh quá quen thuộc. Thế nhưng Quyến không thể nhìn một cầu thủ đàn em từng dự bị suốt khi không có cửa tranh suất với mình lại đăng quang ở cái sân Vinh quen thuộc.
Quyến thừa biết buổi lễ ấy và đã cố tình nán lại thật lâu ở quán cà phê với bạn bè để chờ hình ảnh Vinh nhận Quả bóng vàng qua đi rồi mới chịu vào sân. Danh hiệu ấy 5 năm trước ở tuổi 19 Quyến từng lên ngôi một cách thuyết phục với số phiếu gần như tuyệt đối.
Đêm 28/12/2008 lịch sử khi cả nước mừng chiếc cúp vàng Đông Nam Á thì Quyến ngồi xem tivi ở một góc khuất trong quán cà phê Hà Nội với chiếc vé tầng 2 khán đài A sân Mỹ Đình mà các đồng đội cũ vẫn trân trọng để dành cho Quyến. Cái cảm giác của một khán giả bất đắc dĩ trong khi lẽ ra mình phải là những diễn viên chính ở sân khấu Mỹ Đình với Quyến thật khó khăn.
Đêm đấy Quyến bắt xe ôm đến cổng khách sạn La Thành chia vui ngôi vô địch lịch sử với anh em trong khoảnh khắc ngắn rồi vội vã đi.
Vâng, hình như Quyến ý thức rằng, ở đó không có chỗ cho mình…
Làm lại thật gian truân
Quyến từng tâm sự trong những tháng ngày theo đội Sông Lam Nghệ An tập với chế độ thấp chờ được giảm án để trở lại sân cỏ: "Tôi lớn lên ở lò Sông Lam, tôi thành danh ở đấy và ngã cũng ở đấy thì tôi phải đứng lên cũng từ chỗ đấy…". Quyến nói rất thật lòng và thật tình với nỗi niềm của một cầu thủ khát khao được trở lại sân cỏ và hàng ngày vẫn theo đội ra sân tập.
Rồi Quyến trở lại sân cỏ sau khi được lãnh đạo đội Sông Lam bảo lãnh xin giảm được hai năm. Giữa mùa 2009 Quyến trở lại một cách khó khăn nhưng đầy nỗ lực. Trở lại rồi thì cũng có lúc Quyến "lạc lòng" không cưỡng lại nổi đồng tiền của bóng đá chuyên nghiệp. Khi mà Huy Hoàng chỉ một cái gật đầu chịu ở lại Sông Lam phục vụ thì có đất và có tiền tỷ lót tay, khi Công Vinh chấp nhận đặt bút vào bản hợp đồng mới về Hà Nội T&T thì có liền 8 tỷ và nhà cửa xe hơi…
Ngay những cầu thủ trẻ hồi xưa chạy theo Quyến học lỏm những bí kíp giờ cũng là những đôi chân bạc tỷ. Thế là có lần Quyến lên gõ cửa lãnh đạo đội bóng và xin đi hoặc ở lại thì cũng phải lương cao, phải lót tay dù sức đóng góp chưa nhiều còn ơn thì chưa thể trả. Vụ lùm xùm ấy làm Quyến bị trách móc khá nhiều cho dù cuối cùng thì Quyến vẫn ở lại nhưng phía Sông Lam thì rõ ràng không vui với yêu sách.
Nửa mùa 2009 dưới thời HLV Nguyễn Văn Thịnh, Quyến trở lại khó khăn nhưng vẫn ghi bàn đều đặn. Đôi chân ấy vẫn khéo dù chưa thể trở lại như thời hoàng kim. Nửa mùa mà những nhà chuyên môn đã nhắc đến khả năng trở lại đội tuyển của Quyến trong một ngày không xa nếu cứ chơi bóng đầy đam mê và phấn đấu không mỏi mệt.
Sang mùa 2010, Quyến ít ra sân hơn dưới thời cặp bài trùng Nguyễn Hồng Thanh - Nguyễn Hữu Thắng dù HLV Hữu Thắng luôn coi Quyến như một thằng em. Quyến ngồi miết trên ghế dự bị đến độ chán và không thèm phấn đấu. Quyến buồn bã làm chút men rồi đi chơi khuya về muộn. Thậm chí là có lúc bỏ đội mà không biết đi đâu để rồi hôm sau bị phát hiện và bị kỷ luật…
Thằng "béo" không có đà trượt tiếp sau nửa mùa 2009 với thầy Thịnh và bắt đầu thả lỏng, dễ dãi với mình hay nói đúng hơn là chán nản.
Đôi chân thường xuyên ra sân ở ghế dự bị giờ nặng nề hơn và cái đầu cũng mất dần chất quái như ngày nào. Quyến thèm trở lại đội tuyển lắm nhưng có HLV nào mà lại lấy một cầu thủ ngồi dự bị không ra dự bị rồi hiếm hoi ra sân lại "xách xe không". Trận thắng Hoà Phát Hà Nội, HLV Hữu Thắng tạo cơ hội cho Quyến ra sân ở hiệp hai và có dịp trổ tài trước ông thầy Calisto nhưng nỗ lực của Quyến có lúc lại không được đồng đội hỗ trợ. Quyến vẫy tay xin bóng cầu thủ đàn em Trọng Hoàng nhưng vô vọng và nhiều lần mím môi lững thững chạy về lo hỗ trợ phòng thủ.
Bây giờ có lẽ Quyến mới thấm việc làm lại khó như thế nào, đặc biệt là khi ở đội đã có mâm, có bát, còn mình thì có lúc bị quên lãng.
Với Quyến, đứng lên từ chỗ đã ngã còn khó hơn cả bắt đầu khi chưa có gì.
Chiếc áo số 10 quen thuộc, cái tên P.V.Quyến ở lưng áo cũng rất quen, thế nhưng để tìm lại sự hào hoa, tinh tuý của một Văn Quyến từng được xem là quái kiệt của bóng đá Việt Nam thì thật lạ lẫm…
Quyến vẫn vất vả với hành trình đi tìm lại chính mình và trước áp lực của đồng tiền chuyên nghiệp mà Quyến phải làm quen với sự chen chúc, tranh giành để tìm một suất đá chính…
Bao giờ mới thấy lại một Quyến bay bổng giữa Mỹ Đình cùng cánh tay dang rộng như ôm cả bầu trời?