1. Leandro là ai? Câu hỏi ấy có vẻ như thừa đối với bất cứ khán giả V.League nào, dẫu là khán giả không thường xuyên chăng nữa. Bởi những cụm từ mà người ta nói về Leandro, đại loại như "King Leandro" (tạm dịch là "vua Leandro"), rồi nào là "cái chân trái ma thuật", "cái đầu thông minh", "khả năng dẫn dắt trận đấu tuyệt vời"… đã xuất hiện nhiều tới mức bội thực trên mặt báo, cũng như trong những câu chuyện của giới CĐV.
Mà vấn đề là, người ta không nói sai. Vấn đề là Leandro - cựu tuyển thủ ĐT Olympic Brazil xứng đáng là cầu thủ ngoại hay nhất V.League kể từ khi giải đấu này khai sinh cho đến bây giờ.
Thế nên mới có chuyện Leandro được hưởng những đặc cách mà ngoài anh ra, có lẽ không ai được hưởng. Chẳng hạn như trong màu áo Hải Phòng trước đây, người ta buộc phải làm quen với thực tế là Leandro có quyền quát tháo đồng đội một khi họ xử lý bóng không đúng những gì anh ta muốn.
Rồi khi Hải Phòng tậu về Anienka - một quái kiệt khác ở khu trung tuyến, thì giữa Leandro với Anienka đã có xô xát, nhưng sau xô xát, người ta cũng phải vui mừng (hoặc ít ra là cố tỏ ra vui mừng) với một thực tế: Không có bất cứ mức kỷ luật nào cho một cầu thủ được tôn sùng là "vua".
2.Với cái tư thế ngạo nghễ vốn có, đầu mùa giải năm nay Leandro cũng đã bước vào cánh cửa của ngôi nhà bóng đá Bình Dương với ánh mắt kỳ vọng của rất nhiều thành viên trong ngôi nhà đó. BLĐ Bình Dương kỳ vọng có "ông vua" này, đội bóng sẽ được nâng tầm, và những rắc rối nội bộ vốn đã trở thành một căn bệnh mạn tính ở đây cũng sẽ được giải quyết tốt.
Các cầu thủ Bình Dương kỳ vọng rằng, được chơi bóng bên cạnh một người như Leandro, kỹ năng nghề nghiệp của mình, không ít thì nhiều cũng sẽ được cải thiện.
Nhưng giữa sự kỳ vọng với những gì diễn ra trong thực tế đôi khi lại rất khác nhau. Thế nên 4 vòng đầu tiên chọn Leandro làm "ông chủ" là 4 vòng mà Bình Dương liên tục rơi vào cảnh nấc - cụt.
Đầu tiên là những nấc - cụt ở phương diện chuyên môn khi mà Leandro chơi giẫm chân Lee Nguyễn - cũng là một ngôi sao lớn ở V.League. Tiếp nữa là những nấc - cụt ở phương diện sinh hoạt khi sự quát tháo và tính cách kẻ cả của Leandro bắt đầu làm người ta không thể không khó chịu.
Vì những điều như thế, nên sau trận đấu ở vòng 4, trận đấu mà Leandro đã phải nhận thẻ đỏ sau pha đánh nguội Quang Sang của Navibank Sài Gòn thì BLĐ Bình Dương đã làm một việc mà không ai nghĩ họ dám làm: Phê bình và phạt tiền Leandro một cách rất thẳng thắn.
Với một người như Leandro vấn đề tiền phạt - đương nhiên không phải chuyện lớn. Nhưng danh dự và niềm kiêu hãnh cá nhân bị xâm phạm - nó đương nhiên cũng không phải là chuyện nhỏ.
3. Hai trận đấu liên tục Leandro phải ngồi trên khán đài, kỳ lạ thay lại là hai trận đấu Bình Dương liên tục giành chiến thắng. Đấy cũng lại là những trận đấu mà Lee Nguyễn - người được cho là "đối thủ cạnh tranh" của Leandro đã liên tục tỏa sáng, với đỉnh cao là cú sút phạt thần sầu từ cự ly 40m, đưa thẳng quả bóng vào góc lưới thủ môn Thanh Hóa.
Khi trao đổi với báo giới, hơn một cầu thủ Bình Dương thậm chí đã nói huỵch toẹt: "Không có Leandro, chúng tôi dễ đá hơn". Còn một tờ báo có lượng phát hành kỷ lục trong giới OK9 thể thao xanh chín thể thao ở Việt Nam thì giật dòng tít lớn: "Không Leandro, đời vẫn đẹp!".
Thật ra thì chẳng cần phải đợi tới lúc những đồng đội và những tờ báo "tố" thẳng vấn đề như vậy. Với bản chất "quái" đã trở thành bản ngã, Leandro thừa hiểu điều gì đang diễn ra. Và vì hiểu, nên chắc chắn anh cũng biết rằng giai đoạn "trăng mật" với đội bóng coi như đã hết, và một chặng đường chông gai đang ở trước mắt mình.
Dường như, chính ở những lúc như thế này, người ta mới cần Leandro chứng tỏ phẩm chất và tài năng của mình hơn bất cứ lúc nào. Vì phải chứng tỏ được như thế, anh mới đích thực là "vua" - như cái cách mà người ta vẫn hay nói quá về anh!