Vầng trăng khuyết có thể chiếu sáng một góc trời
''Vầng trăng khuyết'' 2015 diễn ra vào những ngày mùa đông giá lạnh. Nhưng khán phòng đêm 23-12 ở khách sạn Melia, Hà Nội thực sự ấm áp. Ở đó, không có nỗi buồn mà chỉ có niềm tin yêu cuộc sống, niềm vui được tỏa sáng từ những tâm hồn đẹp của 10 cô gái. Ở đó không có sự cường điệu, hay hình thức, mà là những câu chuyện sẻ chia đời thường của các cô gái.
Những câu chuyện về Mẹ, người đã đồng hành với họ trong cả một chặng đường dài, câu chuyện về nỗi đau khổ, những mất mát khi họ đối diện với sự thật, mình là người khuyết tật. Ở đó, còn là khát vọng về tình yêu, khát khao yêu và được yêu; là giấc mơ về một mái ấm gia đình và những đứa con; là ước muốn được cộng đồng sẻ chia và đón nhận họ như những người bình thường…
| 10 cô gái tham gia đêm liên hoan Vẻ đẹp ''Vầng trăng khuyết''. |
Với những cô gái có mặt trong khán phòng đó, điều quan trọng không phải là câu chuyện ai sẽ đội trên đầu chiếc vương miện. Bởi những cô gái ở đây đều là hoa hậu, bởi vẻ đẹp tỏa sáng từ tâm hồn trong sáng, yêu đời, yêu người của họ. Vẻ đẹp ấy sẽ có sức lan tỏa và kết nối cộng đồng, biết sẻ chia hơn với những cảnh đời kém may mắn.
| Nguyễn Thị Thanh Hoa. |
Nguyễn Thị Thanh Hoa, cô gái có gương mặt xinh đẹp, phúc hậu đã đăng quang ngôi vị Hoa hậu ''Vầng trăng khuyết'' 2015. Một chiến thắng hoàn toàn thuyết phục của một cô gái bản lĩnh, tự tin và giàu nghị lực. Nhiều người đặc biệt ấn tượng với phần thi tài năng của Hoa. Hoa đã chọn sở trường của mình là đọc thơ - một bài thơ do chính cô sáng tác. Giọng xứ Nghệ ấm áp, thân thương của Hoa và những chia sẻ của cô đã khiến nhiều người rơi nước mắt. Những vần thơ đầy ẩn ức về khát vọng tình yêu của một cô gái khuyết tật.
Hoa nói: "Tôi cũng có khát vọng như những cô gái bình thường khác. Khát vọng về tình yêu, yêu và được yêu. Nhiều người nghĩ, tình yêu với người khuyết tật đôi khi là một điều xa xỉ. Bởi: "Em những tưởng tình yêu chỉ tình yêu là đủ/Đâu biết rằng phải đẹp phải xinh/Phải đủ đầy về vóc dáng, ngoại hình… Nhưng họ là những cô gái tự trọng, sẵn sàng ra đi khi tình yêu biến thành sự thương hại. Họ có quyền mơ về một mái ấm gia đình, về ngôi nhà yêu thương và những đứa con".
Phần thi tài năng của Hoa đã hoàn toàn thuyết phục Ban giám khảo, bởi Hoa đã chạm tới giấc mơ, khát vọng của những cô gái khuyết tật. Cái khát vọng mà không ít cô gái, vì nó đã đau khổ, đã luôn thấy khuyết thiếu trong đời.
Nguyễn Thị Thanh Hoa nổi bật trong 10 gương mặt ''Vầng trăng khuyết'' còn bởi một bề dày thành tích đáng nể. Hoa bắt đầu sự nghiệp viết lách của mình từ năm học lớp 3, từng được giải thưởng "Nét bút tri ân" do Bộ Ok986 tải ứng dụng và Đào tạo và VTV6 tổ chức. Hoa rời miền quê Thanh Chương, Nghệ An theo gia đình vào TP Hồ Chí Minh, viết báo, kiếm sống bằng nhuận bút và tham gia những dự án cho người khuyết tật. Vì một trận sốt từ nhỏ nên đôi chân của Hoa yếu dần. 20 năm kiên trì với từng bước đi, dù đang còn yếu, nhưng Hoa đã kiên trì luyện tập để không bị phụ thuộc hoàn toàn vào nạng. Niềm vui của Hoa là chia sẻ những nỗi niềm trong những trang viết của mình.
Hoa nói: "Nên xóa bớt rào cản cho những người khuyết tật, bởi có những người 18 tuổi mà không bước chân ra ngoài đường, không có chứng minh thư, những người xung quanh không biết đến sự tồn tại của họ. Như vậy thì không khác gì giết chết cuộc đời họ. Cần chia sẻ và tạo cho họ những cơ hội việc làm hơn là thương cảm và cưu mang họ như những người yếm thế trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến".
| Nguyễn Thị Thanh Hoa được trao vương miện Hoa hậu ''Vầng trăng khuyết''. |
Tôi đã nhìn thấy nghị lực và niềm tin của cô gái trẻ này trong những dự án cô đang thực hiện cùng bạn bè vì cộng đồng của người khuyết tật, vì những ước mơ giản dị của Hoa và thế giới của cô. "Tôi biết mặt trăng tròn thì luôn được đánh giá đẹp hơn, nhưng tôi cũng tin vầng trăng khuyết vẫn có thể chiếu sáng cả một bầu trời…" - Thanh Hoa nói.
Hạnh phúc là được sống như những người bình thường
10 cô gái khuyết tật được chọn từ hơn 70 hồ sơ từ khắp các tỉnh, thành đã gửi đến tham dự cuộc thi này. Mỗi người một số phận. Mỗi người một câu chuyện đời thương tâm. Nhìn vào danh sách và ảnh thí sinh, người ta sẽ quên đi những ám ảnh về những chân tay teo tóp, gầy héo, mà chỉ đọng lại ở đó những nụ cười, niềm vui sống lạc quan, yêu người, yêu cuộc đời. Và hơn thế, đó là khát vọng muốn làm một điều gì đó có ích cho cộng đồng.
Hoàng Thị Thi, một cô gái ngồi trên xe lăn từ năm 15 tuổi vì viêm tủy đã chia sẻ những quan niệm về hạnh phúc thật giản dị và xúc động: "Mọi người quan niệm thế nào là hạnh phúc, vì có nhà đẹp, có xe hơi, vì được ăn mặc đẹp. Còn hạnh phúc của tôi, từ ngày lớp 10 là hàng ngày được đến trường ở một làng quê nghèo.
Tôi từng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài và đau đớn khi phát hiện ra mình đã bị liệt. Hoảng sợ, hoang mang. 1 năm, 2 năm trôi qua, tôi sống trong đau khổ, không chấp nhận hoàn cảnh của mình. Hạnh phúc với tôi là được bước đi trên chính đôi chân của mình. Sau 6 năm đi học đại học, làm quen với bạn bè, dù đôi chân của tôi không bao giờ lành lại, nhưng tôi đang bước từng bước trên đôi chân của chính mình bằng niềm tin.
Hạnh phúc với một cô gái khiếm thị là được nhìn thấy mặt trời, với một người khiếm thính là được nghe tiếng chim hót. Và hạnh phúc của những người khuyết tật là muốn có một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP để làm không phải vì từ thiện mà vì năng lực. Hạnh phúc thật giản dị, ở ngay quanh mình, một mái ấm, những đứa con và người yêu thương".
Câu chuyện của Thi, khát vọng đời thường của cô gái bé nhỏ đó, cũng như câu chuyện của 10 thí sinh trong đêm chung kết đã chạm tới trái tim người xem. Không vì lòng trắc ẩn, hay sự thương cảm, mà vì vẻ đẹp tâm hồn của những cô gái đã chinh phục chúng ta. Họ đã thể hiện tài năng, sự duyên dáng của mình không chỉ trong những bộ trang phục mà từ chính vẻ đẹp tỏa sáng từ tâm hồn họ.
Trương Thị Thương, cô gái nhiễm chất độc màu da cam sinh ra ở mảnh đất Quảng Trị khắc nghiệt. Thương bé nhỏ, lọt thỏm trong chiếc xe lăn. Cô gái này đã đoạt giải Thân thiện, bởi nụ cười luôn nở trên gương mặt trẻ thơ ấy. Thương chỉ nặng 20kg thôi, bệnh xương thủy tinh hành hạ nhiều lần gãy chân, gãy tay nhưng nhà nghèo, cha mẹ không biết, nên Thương đã lẳng lặng vượt qua nỗi đau ấy.
Mẹ hàng ngày vác Thương lội bộ qua mấy kilômét để đến trường, có khi mưa bão ập đến, bị cành cây rơi vào người, cả 2 tay Thương đều bị gãy. Nhưng Thương vẫn quyết tâm đến trường, dù ngồi không vững, phải buộc vào ghế. Tôi đặc biệt ấn tượng với cô gái này, vì nụ cười luôn nở trên môi, bởi Thương nói, tôi còn may mắn hơn nhiều người phải nằm một chỗ, không biết gì. Có lần Thương đi làm chứng mình thư. Có người hỏi: "Cháu cần làm chứng minh thư làm gì".
Thương tự tin: "Cháu là một công dân bình thường, nên cần chứng minh thư". Cô bé tí hon này cũng là ca sĩ dành nhiều giải thưởng trong các cuộc thi của người khuyết tật. Trong đêm liên hoan này, Thương đã hát một bài hát về mẹ, người đã luôn ở bên em, dìu Thương đi từng bước qua những tháng ngày gian khó.
Và còn nhiều câu chuyện xúc động về các cô gái đẹp của chúng ta. Họ đã sống và yêu thương cuộc đời như thế, bởi cuối cùng, họ cũng chỉ có một ước mơ, thật giản dị thôi, được sống như một người bình thường.
| Nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Thanh, người đã đồng hành cùng 10 thí sinh trong một chặng đường dài. Anh đã đến từng gia đình, lắng nghe câu chuyện của họ và ghi lại cuộc sống thường ngày của các cô gái bằng một bộ ảnh chân thực, sinh động. Điều đó đã cho tôi một góc nhìn mới về các vấn đề liên quan đến họ. Được gặp gỡ, lắng nghe những trái tim khỏe mạnh trong những cơ thể không trọn vẹn của họ thể hiện những ước mơ sôi sục về tương lai, về những cống hiến cho gia đình, Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, đặc biệt cho những người khuyết tật của họ, tôi học được bài học sâu sắc về giá trị sống. Những vầng trăng khuyết của chúng ta không chỉ là những người đã vượt qua nỗi bất hạnh của bản thân mà họ cống hiến theo cách của mình cho một Ok9 cab trò chơi casino phổ biến tốt đẹp hơn, trong đó có người khuyết tật. Với họ, trợ cấp không quan trọng bằng sự công bằng và bình đẳng, hạ tầng phù hợp và cơ hội hòa nhập, nghề nghiệp và việc làm, hôn nhân gia đình…". |