1/ Cái tin ĐT Việt Nam thua Hồng Kông – Trung Quốc 0-1 (lượt trận thứ hai, vòng loại Asian Cup 2015) bằng một bàn thua oan nghiệt ở phút thứ 87 khiến nhiều người sốc. Sốc vì chưa bao giờ thầy trò Hoàng Văn Phúc tự tin vào một chiến thắng đến như thế. Và sốc vì suốt 90 phút trận đấu, dù chưa đạt 100% phong độ, nhưng ĐTVN vẫn cầm bóng nhiều hơn, và có nhiều cơ hội đối mặt hơn, thế mà…
Những người có mặt trên sân Hồng Kông kể rằng, khi tiếng còi kết trận vang lên, quyền HLV trưởng Hoàng Văn Phúc cùng “cánh tay phải” Lê Tuấn Long đã đứng thẫn thờ với một gương mặt như “mất của”. Có lẽ chính ông Phúc cũng không tin là quân mình lại thua một bàn thua nghiệt ở phút thứ 87, và thua trong một trận đấu mà hàng hệ thống tấn công bỏ lỡ nhiều cơ hội ghi bàn đến thế. Hai trận thua sau 2 trận ra quân (trận trước thua UAE 0-1 trên sân Mỹ Đình), cơ hội đi tiếp của ĐTVN tại sân chơi châu Á coi như kết thúc, và sự kết thúc chóng vánh ấy chắc hẳn khiến nhiều người tiếc nuối.
Nhưng hãy bình tĩnh mổ xẻ một cái thua, và nhìn lại mục tiêu chiến lược của ĐTVN tại sân chơi này. Ngay từ đầu, VFF đã xác định rằng một ĐTVN trong quá trình trẻ hoá đá vòng loại Asian Cup để học hỏi, và tích luỹ kinh nghiệm, chứ không phải để ăn thua tới cùng. Cái kinh nghiệm mà với nó các cầu thủ trong độ tuổi dự SEA Games 27 cuối năm nay sẽ trưởng thành hơn, và sẽ giúp ĐT U.23 QG có thể đấu SEA Games một cách vững vàng, bản lĩnh hơn.
Thế thì rõ ràng trận thua tức tưởi Hồng Kông đã giúp cho các cầu thủ trẻ của chúng ta học được những bài học lớn. Đó là bài học về việc tận dụng cơ hội, bài học về việc phải giữ vững sự tập trung trong mọi thời điểm của trận đấu, và quan trọng nhất là bài học về việc phải biết tận dụng sự ưu việt về “lượng” để tạo ra một trận đấu có lợi về “chất”.
Nhìn nhận như thế sẽ thấy, trận thua Hồng Kông dẫu tiếc thật, nhưng lại là cái tiếc cần thiết, giúp những đôi chân tuổi 20 trưởng thành hơn và sẽ chín hơn trong sân chơi chiến lược tại SEA Games 27.
2/ Bên cạnh trận đấu Việt Nam - Hồng Kông, một thông tin bóng đá hết sức đáng chú ý lúc này chính là những trận đấu tưng bừng của đội U.17 HA.GL JMG tại giải Sanix Cup 2013 trên đất Nhật. Những trận đấu mà các cầu thủ trẻ Việt Nam thắng hàng loạt đối thủ cùng trang lứa đến từ Trung Quốc, Australia, và thắng bằng một thế trận tấn công ấn tượng. Có lẽ lâu lắm rồi, BĐVN mới lại có những chuỗi chiến thắng ngọt ngào, ấn tượng, giàu cảm xúc đến như thế. Và có lẽ cũng vì thế mà đây đó đã có những lời ngợi khen, dễ khiến các cầu thủ tuổi 17…lên mây.
Hơn ai hết ông bầu Đoàn Nguyên Đức – “cha đẻ” của lứa cầu thủ được rèn giũa bài bản này hiểu được tính 2 mặt của sự…lên mây. Thế nên ông nhắn OK9 thể thao xanh chín hãy ứng xử điềm đạm, bình tĩnh với những chiến thắng. Và ông còn “rào trước” rằng lứa cầu thủ này cần được kiểm chứng thêm 2 năm nữa để xem các em có đủ trình độ “xuất ngoại” ở trời Âu như toan tính và tham vọng của mình hay không.
Từ chuỗi chiến thắng ấn tượng của U.17 HA.GL và từ những lời dặn dò cảnh báo của bầu Đức chợt nhớ lại xuất phát điểm của bóng đá trẻ Việt Nam, khi những đội trẻ U.16, U.19 của chúng ta từng có những trận đấu tưng bừng trước những đội bóng được đánh giá trội hơn mình. Nhưng lạ ở chỗ, sau cái xuất phát điểm màu hồng ấy, cứ lên đến U.21, U.23, rồi ĐTQG thì các cầu thủ lại bị thui chột và sau đó chết dần chết mòn bằng cách này hay cách khác.
Dĩ nhiên trong sự chết dần chết mòn ấy có những nguyên nhân “rất khách quan” như việc có nhiều tài năng trẻ thực sự chỉ “trẻ” nhờ…một công nghệ ăn gian tuổi từng ám ảnh nền bóng đá trong hàng thập kỷ kéo dài, nhưng lại có những nguyên nhân “rất chủ quan” đến từ môi trường đào tạo, môi trường hành nghề, và cả “môi trường dư luận” – nơi mà rất nhiều tài năng trẻ vẫn hay ảo tưởng về giá trị của mình vì “bị” đẩy… lên mây.
3/ Khi ĐTVN thất bại trên đất Hồng Kông trong một trận đấu mà ai cũng nghĩ là chúng ta sẽ thắng, đã có rất nhiều ý kiến chỉ trích ĐT (dù trước đó chính những người này đã khen ĐT hết lời). Và khi lứa U.17 của HA.GL bước đầu gặt được những chiến công đầu tiên tại một giải đấu mang nặng tính giao hữu, giao lưu trên đất Nhật lại tức thì xuất hiện những lời khen ngợi có phần thái quá.
Để nền bóng đá thực sự cất cánh, hơn khi nào hết, chúng ta phải đặt mỗi sự thắng – thua nhất thời vào cả một chiến lược phát triển đường dài, để tỉnh táo, điềm tĩnh với mỗi sự thắng – thua nhất thời như vậy!