Tôi còn nhớ, trong bài thi ứng xử tại vòng thi Đình, của cuộc thi “Trạng nguyên tương lai” năm 2012 toàn quốc, được tổ chức tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội) vào tháng 5/2012, em Trịnh Phương Thảo, lớp 7I Trường THCS Ba Đình (Hà Nội) nhận được đề bài: Cho một vòng tròn, em hãy tự vẽ thêm hình và biện luận về hình đó. Thảo đã vẽ thêm một vòng tròn nữa, rồi nối chúng lại thành một chiếc đồng hồ cát. Cô giáo chủ nhiệm của Thảo, các bạn cùng lớp đi cổ vũ và cả mẹ Thảo đều nghĩ Thảo sẽ nói đến thời gian.
Nhưng Thảo đã khiến cho tất cả những ai có mặt tại cuộc thi hôm đó đều bất ngờ, khi em cất lời: Chiếc đồng hồ cát khiến em nghĩ tới sự cho và nhận là một quan hệ nhân quả, đồng hồ cát luôn tạo ra sự cân bằng, công bằng, nhưng cuộc sống thì không phải vậy, tuy nhiên bạn hãy cho thật nhiều, thật nhiều, dám chấp nhận thua thiệt, thì bạn sẽ nhận được thật nhiều điều tuyệt đẹp và hạnh phúc…
Tôi có mặt tại Văn Miếu ngày hôm đó và vô cùng khâm phục Thảo vì em mới học lớp 7, nhưng sao suy nghĩ của em lại “già dặn” và sâu sắc đến vậy, đó là chưa kể sự sáng tạo, óc suy tưởng liên tưởng tuyệt vời của Thảo khi vẽ đồng hồ cát để thuyết minh cho “sự cho và nhận”: “Trong cuộc sống, nếu chúng ta cho đi một quả ngọt, chúng ta có thể nhận lại những quả ngọt khác, còn nếu chúng ta ứng xử tệ bạc, chúng ta có thể nhận được những điều tồi tệ hơn nữa. Vậy thì, để cuộc sống có ý nghĩa hơn, mọi người hãy cho đi thật nhiều bởi trao ban là một cách để nhận lại…”.
Khi Thảo vừa về chỗ ngồi, một thành viên Ban Giám khảo đã nói với chúng tôi rằng, bài luận của em “không thể tuyệt vời” hơn, nó gợi cho chúng ta quá nhiều điều cần suy nghĩ trong quan hệ ứng xử trong cuộc sống, trong khoảnh khắc đó, nó làm mềm lòng người, khiến ta thấy yêu cuộc đời và vị tha bao dung hơn. Chỉ sau đó ít phút, Thảo đã trở thành một “Trạng nguyên tương lai” của học sinh khối 7 toàn quốc.
Và hôm nay, tôi gặp Thảo tại nhà riêng của em nằm sâu trong một con ngõ nhỏ xíu trong làng Ngọc Hà (Hà Nội). Căn nhà nhỏ vốn tĩnh mịch giờ cứ ríu ran tiếng cười, Thảo và mẹ là chị Nguyễn Thị Hiền đang chuẩn bị đồ đạc để ngày mai lên đường sang Singapore dự trại hè - cũng là phần thưởng cho những em đạt danh hiệu “Trạng nguyên tương lai”.
Trong vòng thi Hội (thi chung kết các tỉnh phía Bắc), có một “tình huống bất đắc dĩ” đã xảy ra đối với Thảo. Đó là, Thảo làm bài rất hoàn hảo, nhưng Thảo lại không có tên trong danh sách đi thi Đình (toàn quốc). Lúc đó, Thảo níu tay mẹ, giọng nói đầy nghị lực: “Mẹ ơi, con tin là con làm bài rất tốt. Mẹ lên xin bài Ban giám khảo cho con mang về trường cho các thầy cô chấm”.
Nghe giọng nói của Thảo cứng rắn, tự tin, với linh cảm người mẹ, chị Hiền nghĩ có sự nhầm lẫn gì ở đây. Chị lên trình bày với Ban Giám khảo thì được biết, con chị nộp bài muộn nhất trong số những em đạt điểm cao. Nhưng sự thực thì không phải vậy, Thảo lại là người nộp bài sớm nhất, nên khi các bạn còn hí húi làm bài, Thảo đã được một thành viên của Ban Tổ chức dẫn lên ngồi ở khán đài chờ các thí sinh khác… Và cuối cùng, cũng nhờ sự phân minh nghiêm túc và cầu thị của Ban Tổ chức, Thảo đã được chọn đi thi trạng nguyên toàn quốc.
Trịnh Phương Thảo, cô bé “Trạng nguyên tương lai” với tâm hồn nhạy cảm còn là một lớp trưởng gương mẫu suốt từ năm lớp 1 đến năm lớp 7. Năm lớp 6 Thảo đã từng đạt Bảng nhãn trong cuộc thi “Trạng nguyên”. Điểm tổng kết năm học này của em đạt 9,5, quá xuất sắc.
Ngoài thành tích 7 năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi, Thảo từng đạt giải nhất cuộc thi chữ viết đẹp cấp trường, cấp quận, cấp thành phố. Câu chuyện của cô bé “Trạng nguyên tương lai” Trịnh Phương Thảo đã gợi cho các em, cho cả người lớn về “sự cho và nhận”. Rất nên có nhiều cuộc thi giàu tính Ok986 tải ứng dụng như thế này