Tôi nói, có chuyện gì vậy bố? Cha tôi nói, mày phải xem lại cách ăn ở, ngày hôm qua thằng bạn trai của mày tới đây, tao không chào nó, nó gằm ghè đập cả chiếc điện thoại vào vai tao, đau điếng. Mày không nghĩ đến mày, thì mày cũng phải thương bố mày. Tôi bật cười. Chuyện nhỏ thế mà cũng ầm ĩ.
Cha tôi đúng là một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khó chịu. Nhưng tôi thấy có điều gì đó bất thường, hình như cha tôi đang bị kích động mạnh. Ông ít khi bị như vậy. Và từ lâu ông đã coi như không có tôi trong nhà. Ông Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của mình và cố gắng tránh mặt khi tôi có bạn tới. Tôi thấy như vậy cũng không sao. Trong sâu thẳm tâm hồn tôi, tôi biết mình vẫn còn thương cha, nhưng tôi không thể nào sống chung trong tình trạng cả hai người với hai thái cực. Cha tôi quá bảo thủ và thường xuyên trách mắng tôi rất nặng nề.
Tôi tự thấy mình cũng không đến nỗi nào. Điều làm tôi buồn nhất là hình như cha tôi đã không hiểu được điều tôi mong muốn. Ông muốn tôi phải sống một cuộc đời khác với chính mình. Ngôi nhà này của mẹ tôi để lại. Trước khi mất, mẹ tôi gọi cha tôi về và nói, chia cho tôi một nửa, nửa còn lại dành cho cha. Cha tôi bỏ mẹ con tôi đã lâu, đi theo người đàn bà khác, hai người đang sống như một cặp vợ chồng cách nhà tôi ba chục cây số. Nghe đâu cũng chẳng ra gì. Mẹ tôi nói, không phải mẹ không giận cha tôi, nhưng vì mẹ thương ông, dù sao đi nữa ông cũng đã một lần cứu mạng bà và việc cha tôi bỏ đi với người khác vì mẹ tôi không sinh được cho ông một đứa con trai. Mẹ nói với cha tôi trước khi chết, ông hãy cố gắng lo cho con và đừng bao giờ đem căn nhà này đi bán. Tôi nói với mẹ, mẹ yên tâm, có con ở đây đừng ai đụng được tới ngôi nhà.
Mẹ tôi mất một tuần, cha tôi dắt theo thằng nhóc con về ở cùng. Mẹ nó kiên quyết ở lại căn nhà tồi tàn trong hẻm trước đây. Lý do là về đây thì mất cái nghề bán bún mắm. Gánh bún mắm xưa kia nuôi cả gia đình. Giờ cha tôi về đây, cũng nuôi được em tôi, vì tầng dưới có cho thuê làm cửa hàng, mỗi tháng tôi và cha tôi chia nhau mỗi người một ngàn đô la. Tôi không ghét thằng bé, nhưng tôi cũng không thiết tha với đứa em vô thừa nhận đó. Nói tóm lại, tôi cố gắng không đụng tới chuyện của người khác. Tôi sống cuộc đời mình.
Nhưng cha tôi thì khác, ông muốn tôi phải trở thành một cô gái ngoan hiền với đủ những đức tính của mẹ tôi. Đã có lần tôi căm hận tới mức, tôi gào lên: Ông biến đi, ông nghĩ ông là ai? Ông bỏ rơi mẹ con tôi bao nhiêu năm, giờ còn rước theo của nợ này về đây để hành hạ tôi nữa hả? Em trai tôi nghe được, bỏ về ở với mẹ. Tôi cảm thấy mình hơi quá đáng, có gọi điện xin lỗi nó. Nó nghe, không nói, cúp máy, và vẫn không về.
Cha tôi buồn quá, ngồi thẫn thờ trong phòng nhiều ngày. Nhưng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, bạn bè, mọi thứ kéo tôi đi khiến tôi quên mất nỗi buồn của ông. Lâu lâu, cha tôi về bên nhà kia một tuần. Ông gọi điện nhờ tôi cho con chim sáo ăn và uống nước vào mỗi sáng. Tôi ậm ừ, có khi quên. Và rồi chẳng biết vì sao con chim sáo chết.
Những ngày cha tôi vắng nhà, cuối tuần tôi tổ chức tiệc tùng với một đám bạn. Chúng kéo đến tưng bừng và tôi cảm thấy mình hoàn toàn tự do. Nhậu nhẹt ca hát xong thì cả đám bạ đâu ngủ đó, có khi còn chạy qua phòng cha tôi ngủ. Tôi hơi áy náy vì làm phiền tới ông, nhưng rồi khi ông về thấy ông lặng lẽ dọn đồ thì tôi lại thấy không sao nữa. Tôi chấp nhận chuyện đó và quên đi rằng, tôi dường như đang chiếm hữu tuyệt đối trong ngôi nhà này.
Khi mọi chuyện nguôi ngoai, tôi thấy cha tôi lại dắt cậu em 14 tuổi quay về. Thằng em nhìn tôi có vẻ e ngại. Tôi chủ động làm thân với nó vì cảm thấy mình cũng hơi quá đà. Tôi nói với cha tôi, thôi từ nay để tôi lo cho Tú (tên cậu em) đi học, bởi tôi có quen với nhiều bạn làm thầy giáo. Tôi có một cô bạn rất giỏi dạy Anh ngữ. Tôi còn cao hứng nói, nếu Tú giỏi, tôi có thể tìm được học bổng cho nó đi du học. Tất nhiên là phải giỏi, tôi nhấn mạnh. Cha tôi cảm thấy ấm áp vì tôi đã bắt đầu biết lo toan cho em. Nhưng ông không biết, chẳng qua tôi muốn không còn cảm giác mắc lỗi khi mình đã nặng lời tới mức nó phải bỏ về ở với mẹ nó. Tôi không có được tình yêu bao la của một người chị. Tôi ích kỷ và làm gì cũng chỉ muốn tốt cho mình mà thôi.
…Quay lại câu chuyện của cha tôi. Đột nhiên cha tôi nói cần phải xem lại để có thể sống chung. Dường như có điều gì đó lớn hơn chuyện bạn trai tôi đập vào vai ông. Tôi nói với cha tôi, có chuyện gì vậy bố? Bố không nói thì con chẳng biết được. Có chuyện gì vậy bố? Cha tôi quay lại nhìn tôi, nói mệt nhọc: Mày thực sự muốn nghe à? Mày có biết, bạn trai mày đang làm gì với em mày không? Tôi giật mình. Có chuyện gì vậy bố? Nó đang lôi kéo thằng Tú vào con đường nghiện ngập, mày biết không? Sao mày không giết bố mày trước khi lôi bạn trai mày về đây hại đời em mày?
Tôi run người, hỏi cha tôi: Nhưng chuyện là như thế nào hả bố? Cha tôi chậm rãi kể: Hôm qua khi ông về nhà thì thấy cậu con trai đang lử đử trong toilet. Còn bạn trai tôi thì hoảng hốt khi thấy cha tôi xuất hiện đột ngột ở nhà. Và ông chợt giật mình khi thấy những mẩu giấy bạc vứt trên sàn toilet. Tú mê mệt trong cơn say mà không hề biết mình đã mắc chứng bệnh gì. Khi Tú tỉnh dậy, cha tôi đã hỏi Tú đã làm gì, thì Tú nói, bạn trai tôi tới chơi và mời thử thuốc mới. Anh ấy nói là thuốc này đặc biệt, hít vào có cảm giác rất phê và sẽ nhớ mãi, nên con thử - Tú nói… Rồi cha tôi quay lại nhìn tôi thật nghiêm khắc: Mày thực sự muốn trả thù bố phải không? Bố đã đối xử không phải với hai mẹ con, nhưng mẹ mày còn tha thứ được cho bố mà mày đối xử với bố thế sao? Mày muốn em mày phải thân tàn ma dại mày mới hả hê phải không? Tôi chết lặng. Có lẽ tôi đã sai lầm khi chọn bạn.
Cha tôi đưa Tú về ở với mẹ nó. Còn tôi, tôi thấy mình đã quá vô tình để rồi một ngày, tôi trở thành kẻ ác…