1. Vượt qua khỏi cảm giác chuếnh choáng vì độ cao, hai đầu gối bớt run, leo lên những bậc thang dốc đứng của nhà dàn DK 1-14, trời rộng và cao tít tắp trên đầu, đã thấy nụ cười loáng nắng của Thiếu úy Lê Văn Thường chào đón. Thường quê Nông Cống, Thanh Hóa, là y sỹ quân y của nhà giàn, thân thuộc với cuộc sống cheo leo trên mặt biển đến độ, khuôn mặt kịp cháy xém, tóc đã li ti những sợi trắng bạc mặn mòi.
Đặc trưng khó trộn lẫn của quân dân nhà giàn cũng như khắp huyện đảo Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa là nước da đỏ au và mái đầu lấm tấm muối. Cũng như Thường, Thiếu úy Lê Văn Tuấn, Phạm Văn Đồng, Phạm Văn Trung… đều là lính trẻ, thế hệ 8x, mới làm quen với biển và sóng gió, nhưng đã vững chãi, mạnh mẽ như những chàng Mai An Tiêm thuở xa xưa.
Tuấn và Trung thi nhau khoe "vườn" rau xanh um, mát mắt giữa cái chói chang gay gắt của nắng trời. Những hạt giống rau đất liền gửi ra, được ươm trong những hộp xốp vuông vắn, Tuấn và anh em ngày lại ngày nâng niu như những báu vật vô giá. Tựa lưng vào lan can nhà giàn, ngắt một cọng lá mơ đưa lên miệng nhấm nháp, Chuẩn đô đốc, Phó Tư lệnh quân chủng Hải quân Nguyễn Văn Ninh cười thư thái. Cái nghiệt ngã của thiên nhiên đã không làm ngã lòng ngay cả những mầm xanh nhỏ bé nhất.
Ấn phẩm Báo OK9 Cab đã đến tay chiến sĩ trẻ trên nhà giàn DK1.
Hay cười và ít nói, như bản tính riêng của lính nhà giàn DK 1 hơn hai mươi năm qua, âm thầm Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, cống hiến, không để ai biết đến phận sự của chính mình, cả Tuấn, Thường, Trung cứ bẽn lẽn, lúng túng khi "bị" hai ca sỹ trẻ đoàn Ca múa nhạc Hải Đăng bủa vây. Nằm bẹp từ lúc lên tàu vì say sóng, vừa chạm chân tới nhà giàn, cả Linh Ngọc và Mai Đoan đã ôm đàn hát không ngớt.
21 tuổi, lần đầu tiên Linh Ngọc đi cùng đoàn đại biểu UBND tỉnh Khánh Hòa, Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam và nhiều Bộ, ngành ra thăm huyện đảo Trường Sa, nhà giàn DK1, cô gái trẻ cứ miệng cười mà mắt lấp lánh ướt. Ngọc bảo, những trải nghiệm thế này, cả đời người nghệ sỹ mới mong có được một lần. May mắn Linh Ngọc đã được đồng hành cùng bao người khác trong một chuyến đi quá ấn tượng.
Ở nhà giàn DK1-14, kỳ cựu như Thiếu tá, Giàn trưởng Nguyễn Văn Thương, Thiếu tá Vũ Văn Công đều có suýt soát 20 năm lênh đênh trên biển. Thiếu tá Công có 10 năm neo tại khu vực Phúc Tần, trước khi tới Tư Chính. Làm nhiệm vụ ngoài nhà giàn thao thiết nhớ vợ con, nhớ đất liền đã đành, nhưng về tới nhà Thiếu tá Công lập tức nôn nao vì cảm giác thiếu vắng cái không gian khoáng đạt mênh mông của trời biển. Khó khăn vất vả, nhưng đã thành lệ, lính nhà giàn không ai chối từ nhiệm vụ khi được giao, bởi đơn giản, "ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai", Thiếu tá Công cười ngượng ngập. Một trong 7 người đầu tiên lĩnh nhiệm vụ tại các nhà giàn từ ngày thành lập, năm 1989, Thiếu tá Nguyễn Xuân Lý là một kho sử sống về DK 1.
Gần 21 năm ròng rã, Thiếu tá Nguyễn Xuân Lý sống trên nhà giàn nhiều hơn trên đất liền. Thâm trầm và rất ít nói, phải mở lòng lắm giữa boong tàu lồng lộng gió, anh mới chịu hé một chút những ký ức được giữ thật sâu trong lòng mình. "Lần ấy, đất liền gửi ra cho con gà trống. Mỗi tinh mơ, nó cất tiếng gáy, nghe cũng vui tai. Tôi bảo anh em giữ lại để đến Tết hẵng giết thịt làm lễ cúng giao thừa. Ngày ấy anh em phân công nhau mỗi người vào vai đầu bếp một tuần, cứ lần lượt không phân biệt già hay trẻ. Đến buổi đồng chí quân y lĩnh phần việc nấu ăn, sáng dậy mắt nhắm mắt mở thế nào xô vào con gà, làm nó rơi xuống biển. Chưa ai kịp định thần cậu ấy đã lao theo cứu. Không chỉ con gà trống, cả cậu ấy cũng phút chốc, mất hút trong cuồn cuộn lớp sóng trào. Chúng tôi vội vàng quăng dây quăng phao cho cậu ấy, nhưng không kịp. May sao, có anh em trên tàu ứng trực gần đó tới kịp thời, nhưng cũng phải vài tiếng sau khi vật lộn với sóng gió, mới đưa được cậu ấy trở lại nhà.
2. Những vòng hoa tết cài tỉ mẩn mang theo từ đất liền, được bà Nguyễn Thị Thanh Hòa - Ủy viên Trung ương Đảng - Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, ông Võ Lâm Phi - Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa và Chuẩn đô đốc - Phó Tư lệnh quân chủng Hải quân Nguyễn Văn Ninh cùng nhiều thành viên trong đoàn công tác ra thăm, tặng quà quân dân huyện đảo Trường Sa, nhà giàn DK 1 thả xuống biển, tưởng nhớ anh linh các liệt sỹ đã nằm lại mãi mãi tại vùng biển thềm lục địa phía Nam.
Hơn 2 thập niên, nhiều cán bộ chiến sỹ của nhà giàn DK 1 đã ra đi vĩnh viễn vì bão tố, phong ba. Trận bão ác liệt những năm 1990, 1996, 1999 và 2000 làm đổ một số nhà giàn, khiến những người lính đuối sức trong cơn cuồng nộ của thiên nhiên. Nhưng giữa thời khắc mong manh giữa sự sống và cái chết, lính nhà giàn vẫn tỉnh táo để nhường cho nhau cái phao cứu sinh, miếng lương khô cuối cùng và mặc thân xác mình xuôi theo sóng biển. Thượng úy Nguyễn Hữu Quảng - Phó Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá Nhà giàn DK1-3 Phúc Tần đã nhận về mình sự hy sinh như thế trong cơn bão tàn phá cuối mùa ngày 5/12/1990.
Trong cơn bão số 8 năm 1999, Đại úy Vũ Quang Chương - Chỉ huy trưởng nhà giàn 2A/DK1/6 Phúc Nguyên, đã bình tĩnh chỉ huy bộ đội rời nhà xuống tàu về đất liền an toàn, còn mình và đồng đội Nguyễn Văn An ở lại thu cất tài liệu, cuốn lá cờ Tổ quốc vào người rồi ở lại mãi mãi giữa lòng biển sâu. Liệt sỹ Nguyễn Văn An ra đi, khi chưa kịp biết ở nhà, vợ anh vừa sinh con đứa con bé bỏng.
Thả hoa tưởng niệm các liệt sỹ hy sinh tại vùng biển thềm lục địa phía Nam.
Mặc cho sóng biển thét gào, quăng quật, Chuẩn úy Lê Đức Hồng đã cố gắng đến cùng để giữ vững thông tin liên lạc với đất liền và kịp gửi lời chào "Vĩnh biệt đất liền" rồi mới đuối sức, xuôi tay nhắm mắt. Thượng úy Phạm Tảo, Đại úy Nguyễn Văn Tư, Trung úy Lê Tiến Cường, Thượng úy Ngô Sỹ Nga, chiến sỹ Hoàng Văn Cúc, Nguyễn Đức Hanh... đều đã bỏ thân mình giữa biển khi tuổi đời còn rất trẻ. Các anh nằm lại, để hôm nay, những đồng đội trên nhà giàn DK 1 vẫn tiếp tục trụ vững, và khẳng định với thế giới rằng, ở vị trí này, tọa độ này, là thềm lục địa của Việt Nam, một phần máu thịt, vùng lãnh hải không thể xâm phạm của Tổ quốc Việt Nam.
Thiếu tá Nguyễn Xuân Lý lưu vào tâm trí mình từng cái tên của đồng đội đã hy sinh. Trong cái buổi sáng trong vắt cả màu trời màu biển, những nén hương trầm được đốt lên, quay quắt trên boong tàu HQ 936, lan tỏa ra mênh mang khắp một vùng trời nước, Thiếu tá Nguyễn Xuân Lý vẫn thâm trầm, lặng lẽ. Rồi buổi tối, trong ánh hoàng hôn chậm buông trên biển, anh mới thong thả cất lời: Dẫu khó khăn gian khổ đến nhường nào, anh và đồng đội của anh cũng không bao giờ e ngại, những người lính nhà giàn DK1 vẫn chưa một phút giây nào lơ là, mất cảnh giác, dù luôn đơn thương độc mã giữa những khối bê tông heo hút giữa biển khơi. Và Tuấn, Trung, Thường, Đồng, những chành lính trẻ tuổi đôi mươi của DK1 cũng đã tự mình tiếp nối được tinh thần ấy