Đất trời đã ban tặng cho đất Việt ta, không những một giang sơn gấm vóc mà có bốn mùa kỳ diệu trong năm: mùa xuân xốn xang lay động, mùa hè cháy bỏng sôi nổi, mùa thu dịu dàng đẹp lung linh huyền ảo, và mùa đông thâm trầm sâu lắng.
Hà Nội đã vào giữa thu, đang cùng cả nước và cả những người con ở xa Tổ quốc đang háo hức đón chào Thăng Long - Hà Nội tròn nghìn năm tuổi.
Hà Nội mùa này chưa ngớt những cơn mưa, những mẹt cốm Vòng với lá sen xanh mướt đã thấp thoáng ở đầu chợ Hôm, chợ Hàng Bè, nhưng những giai điệu mùa thu Hà Nội thì đang reo lên như lay động tâm hồn những người yêu Hà Nội và mê đắm mùa thu. Hà Nội mùa thu - mùa thu Hà Nội, mùa của yêu đương hẹn hò, mùa của những ngày cách mạng mùa thu, là mùa của những nhạc sĩ đã viết bằng những giai điệu bất hủ, lịch sử của mùa thu Hà Nội.
Mùa thu Hà Nội. Ảnh: DMTHN
… Nhớ những ngày khi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao còn đắm chìm trong kiếp nô lệ của thực dân, mùa thu sao mà buồn thế, hắt hiu thế "ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi, trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi" (Đặng Thế Phong) và ngày thu cũng dài lê thê, những nhạc sĩ lãng tử trốn vào mùa thu, trốn vào những hoài niệm, trốn vào những người đẹp mùa thu "Tóc em dài như gió mùa thu" (Thế Duy), "Ôi tiếng thu trầm ngâm lưu luyến người nghệ sĩ chiều nay cô đơn" (Vũ An - Văn Nhân) và khi mùa thu sắp đi qua vẫn còn cố níu giữ "em ra đi mùa thu mùa thu không còn nữa sương mờ giăng âm u" (Phạm Trọng Cầu) "lại một mùa thu rồi, không có em, lá rơi trong chiều" (Trần Huân).
Nhưng không phải chỉ có thế, còn có một mùa thu đang ấp ủ những ước mơ cho một ngày thu rực rỡ, mùa thu cách mạng sẽ làm thay đổi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, giành độc lập cho non sông. Từ chiến khu cách mạng các đoàn quân áo chàm pha màu gió đang tiến về Hà Nội "khi mùa thu từ chiến khu quân ta tiến về Thủ đô, lá cờ cách mạng quấn gió rung thời cơ" (Đỗ Nhuận), "dân quân cách mạng bùng mùa thu, sao vươn bóng cờ bay trên chiến khu…" (Văn Cao).
Và ngày thu cách mạng ấy đã đến "một ngày thu non sông chiến khu về, đường vang tiếng hát cuốn dòng người. Đoàn quân Việt
Trời thu Hà Nội những ngày cách mạng ấy sao lại đẹp và chói chang đến thế, lòng người như được đất trời cùng vui vỡ òa trong niềm hạnh phúc của cuộc đời mới độc lập tự do "gió vút lên ngọn cờ trên kỳ đài phơi phới, gió vút lên đây bao nguồn sống mới dạt dào, tôi về đây lắng nghe bao tiếng gọi của mùa thu cách mạng mùa vang sao" (Bùi Công Kỳ - Vũ Hoàng Định) "Em ơi có một mùa thu… là mùa thu sáng tươi trong nắng Ba Đình là mùa thu Bác Hồ tuyên ngôn dựng nước…" (Đoàn Bổng).
Nhưng thực dân Pháp và các thế lực phản động không cho chúng ta được hưởng một mùa thu thanh bình thu chiến thắng. Lầm lì từ phía Bắc Quốc dân đảng tiến vào, tiếng súng xâm lăng đang nổ từ phía Nam, những nhạc sĩ, chiến sĩ giữa những ngày thu lịch sử đã theo các đoàn quân đi gìn giữ nền độc lập cho Tổ quốc đã viết nên bản anh hùng ca thôi thúc lòng người "Đoàn Vệ quốc quân một lần ra đi, toàn thắng vinh quang ghi ngày trở về, ra đi ra đi bảo tồn sông núi, ra đi ra đi thà chết chớ lui". (Phan Huỳnh Điểu), "Mùa thu rồi ngày hai ba, ta đi theo tiếng ca sơn hà nguy biến, rền vang khắp trời lời hoan hô, dân quân
Để gìn giữ độc lập cho Tổ quốc, hàng vạn những chàng trai cô gái từ giã thu thanh bình, từ giã Hà Nội đi kháng chiến, người trên đường Nam tiến chi viện cho Nam Bộ, người về lại chiến khu chuẩn bị cho cuộc kháng chiến trường kỳ, người ở lại âm thầm với nhiều nhiệm vụ trong lòng địch, ra đi ta hẹn ngày trở về Thủ đô, trong lòng mang theo bao căm hờn lũ giặc xâm lăng "…Thu nay xơ xác lũy tre làng quê, thấy không giặc chiếm nhà thờ, bắn nát bờ bến đốt nhà với xác thuyền đắm chân bờ đê, Hồng Hà ơi…" (Đỗ Nhuận).
Thế rồi chín năm trường kỳ làm nên biết bao chiến công oanh liệt hiển hách, ngày chiến thắng đã đến, ta lại trở về Thủ đô thân yêu. Cả Hà Nội bừng lên trong mùa thu đầy nắng đầy hoa "năm cửa ô đón mừng đoàn quân tiến về, như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào chảy dòng sương sớm long lanh" (Văn Cao).
Lòng người rung lên với những cảm xúc tự hào đẹp biết bao trong ngày vui ấy "không thể nói trời không trong hơn, và mắt em xanh khác ngày thường, khi đoàn quân kéo về mùa thu ấy, nhịp trống rung 36 phố phường" (Tạ Hữu Yên - Nguyễn Thành), "đưa em về Hà Nội mùa thu xưa rợp bóng cờ sao Tháng Tám, mùa thu bay cao tiếng hát còn ấm mãi lời Bác Hồ nói, núi sông âm vang Ba Đình" (Phạm Trọng Cầu), "Hà Nội giải phóng rồi, muôn tiếng người hát vang niềm vui chuyển khắp đó đây nắng thu hừng sáng" (Phan Huỳnh Điểu).
Từ đây Hà Nội bước vào những tháng năm OK9 đã banh, Hà Nội ngày càng đẹp hơn, mùa thu xanh hơn, hơn cả sự thâm trầm lãng mạn của thu Hà Nội gợi lên bao tác phẩm ngợi ca, suy tư vẻ đẹp trầm tích của Hà Nội, với những cung bậc khác nhau các nhạc sĩ viết về Hà Nội, về người Hà Nội: Như một ráng chiều Hồ Tây, một phố nhỏ, ngõ nhỏ nhà tôi ở đó.
Ta hãy xem Trịnh Công Sơn vẽ Hà Nội bằng giai điệu hình ảnh không khác gì tranh Phái "Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ mái ngói thơm nâu". "Hồ Tây chiều thu lao xao tiếng lá, Hồ Tây chiều thu lao xao sóng biếc, Hồ Tây chiều thu lao xao dáng liễu, đàn ai thoảng trôi tơ vương tiếng lòng, Hồ Tây chiều thu ai đợi ai…" (Đoàn Bổng).
Nói về Hà Nội thu, không thể không kể đến, nhớ đến những người con của Hà Nội, những lữ khách ghé thăm Thủ đô đã đến để khi ra đi lòng không khỏi bâng khuâng tiếc nuối, một cảnh đẹp bình dị cổ kính, sâu lắng: Như Hồ Tây, Hồ Gươm, phố Cổ… "mêng mang hồ sương thu tan trong gió, bát ngát trăng ngân một khoảng trời" (Phó Đức Phương), "Tôi yêu Hà Nội những sớm mùa thu, soi gương mặt hồ xanh biếc trời mây" (Hoàng Vân), "Mùa thu Hà Nội bồi hồi trong mắt ai, mùa thu ấm vòng tay, Hồ Gươm hùng thiêng vọng mãi tình yêu Hà Nội (Ngọc Đại), "Mùa thu đi qua từng phố nhỏ, ơi Hồ Gươm như một bài thơ" (Nguyễn Đức Toàn).
Mùa thu đã đến, mùa thu đang đi, mùa của những ngày kỷ niệm và mùa của tiếng trống khai trường, ta lại gặp lại những người bạn cũ và những người bạn mới làm bối rối cả mùa thu: "Mùa thu không đến tự bao giờ mùa thu trống khai trường dẫn lối, tiếng hát học trò làm mùa thu bối rối" (Hàn Ngọc Bích), "gặp nhau dưới trời thu Hà Nội khăn quàng đỏ rực trong nắng vàng tươi" (Phạm Tuyên).
Đấy! Mùa thu Hà Nội đẹp đến thế đấy, bởi: "Bồi hồi thu trong tôi ngàn năm Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội, lời xưa ru tôi, ru tôi vào đời, gặp lại ngàn xưa trên lối cũ" (Trương Ngọc Ninh).
Mùa thu Hà Nội đẹp kỳ lạ có những người nhạc sĩ tuổi đã phong sương mà say thu Hà Nội đến chuếnh choáng, lang thang đi tìm nhạc hứng đến nỗi không nhớ nổi một con người, không nhớ nổi một mùa nào chỉ thấy đẹp quá và anh tự hỏi trong bâng khuâng "Có phải em mùa thu Hà Nội? Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ, từ độ người đi thương nhớ âm thầm, có phải em mùa thu Hà Nội, tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm, có phải em mùa thu?" (Trương Quang Lộc - Tô Như Châu). Lại có nhạc sĩ muốn giữ mùa thu lại hết sức vô lý đến đáng yêu "Thu chậm lại cho tôi nhờ em tới em có về Hà Nội với thu không?" (Thuận Yến - Hoàng Gia Cương).
Nghe những bài ca, những giai điệu thu Hà Nội mà các nhạc sĩ đã viết, giai điệu và ca từ rất đẹp, như một dòng chảy ngọt ngào. Phải nói rằng những bài ca viết về Hà Nội đều rất hay rất đẹp, nhất là những bài viết về mùa thu Hà Nội, đó là tình yêu với Hà Nội, với nghìn năm Thăng Long, với mùa thu sâu lắng đã hằn sâu trong trái tim các nhạc sĩ, ta hãy nghe Vũ Thanh hát về Hà Nội thu "Em nghe chăng trong lắng sâu nơi hồng trái tim mình, Hà Nội mùa thu, ơi xao xuyến trong lòng ta, như bâng khuâng nghe gió đưa vang vọng giữa Ba Đình, lời Người thu năm ấy, màu cờ thu năm ấy vẫn ngắt xanh xanh trời mây".
Những giai điệu thu Hà Nội - Hà Nội giai điệu thu vẫn còn vang mãi bởi nó đã là một phần của tâm hồn Thăng Long Hà Nội, của người Hà Nội. Cảm ơn mùa thu, cảm ơn các nhạc sĩ, các nghệ sĩ đã viết nên, đã hát lên những bài ca bất hủ về Hà Nội mùa thu - mùa thu Hà Nội