7h tối, hơn chục đứa trẻ cả nam lẫn nữ mặc đồng phục học sinh tụ tập tại khu vực Hồ Con Rùa (quận 3, TP Hồ Chí Minh) chờ "lệnh" xuất phát từ 2 gã thanh niên mặt mày bặm trợn và người phụ nữ khi dáng phốp pháp, giọng nói dữ dằn. Sau vài câu căn dặn, đe nẹt và phân chia địa bàn của đám người nọ, bọn trẻ túa ra các ngả đường, quần đảo khắp khu vực trung tâm quận 1, nơi có công viên 30-4, quảng trường Bưu điện thành phố vốn tập trung nhiều cặp tình nhân thường ghé tình tự đặng nài ép các chàng trai mua hoa tặng người yêu.
Lặng lẽ nhìn bọn trẻ lầm lũi kiếm tìm "khách" dưới ánh đèn đường vàng vọt, ông Nguyễn Thà, một cán bộ hưu trí nhà ở phường Đa Kao, quận 1, trĩu giọng: "Một đêm tụi nhóc bị bọn chăn dắt buộc phải bán 30 cành hồng với giá mỗi cành dao động từ 10 - 50 ngàn đồng tùy độ sang của khách. Bình quân mỗi trẻ mang về cho bọn kia từ 300.000 - 500.000 đồng sau đêm trường mưu sinh, có khi hơn nữa đấy".
8h tối, chúng tôi theo chân 2 đứa trẻ bán hoa tên Bụi và Soạt, mà theo chia sẻ của ông Thà là "chị em ruột", lúc hai đứa đang quần đảo tại khu vực Công viên 30-4. Con bé Soạt khoảng 14 tuổi và thằng cu Bụi mới vượt ngưỡng tuổi 12 nhưng theo bỏ nhỏ của những người buôn gánh bán bưng thì 2 đứa như nhiều đứa trẻ bán hoa ở nơi đây, có thâm niên mưu sinh trong đêm với nghề bán kẹo xi-gum và bán hoa "ít nhất bằng phân nửa độ tuổi của chúng". Chừng như phải gánh chịu nhiều hậu quả của những tháng ngày lấy đêm làm ngày, ăn uống kham khổ nên dù ở độ tuổi thiếu nhi mà 2 đứa trẻ mặt già chát, dáng hom hem.
Lúc này 8h tối, 2 đứa trẻ kiên trì đeo bám một cặp tình nhân đang nép mình dưới bóng tối bên hông công viên tâm tình. "Chú, mua giùm con đi!" - con bé Soạt mở màn, tiếp đó là màn đeo bám nhằng nhì của thằng em tên Bụi...
Sương đêm mỗi lúc một lạnh. Theo bước chân bé bỏng, nhỏ nhoi của lũ trẻ bán hoa trong đêm, chúng tôi không ít lần nhói lòng khi bắt gặp con bé tên Mai, 13 tuổi, dáng phổng phao, gương mặt xinh xắn giọng ỡm ờ, cử chỉ lả lơi mời mấy vị khách mày râu mua hoa và bị một trong những vị khách ấy sỗ sàng bẹo má. Người phụ nữ bán thuốc lá ở góc đường Hàn Thuyên -
10h tối, chúng tôi gặp chị Huỳnh Kiều - thành viên Đoàn y bác sỹ tình nguyện Niềm Tin lúc chị cùng những người đồng chí hướng nỗ lực tiếp cận những đứa trẻ bán hoa để lên kế hoạch giúp đỡ. Chị Kiều cho biết, do sợ bị "ăn đòn" từ những kẻ chăn dắt nên bọn trẻ tỏ ra dè dặt, cẩn trọng khi tiếp xúc với người lạ. "Tôi hỏi thăm thì em nào cũng phản ứng mạnh rằng "không mua thì thôi, hỏi làm gì". Sau đó các em xóa bỏ dần hoài nghi và tỉ tê tâm sự. Qua đó tôi mới biết phần lớn các em bán hoa ở khu vực trung tâm chẳng hề có máu mủ, ruột thịt gì với những kẻ tiếng là cha mẹ của chúng. Bởi có cha mẹ nào đoạn đành vắt sức con không thương tiếc, ép buộc con trẻ phải bươn chải giữa đêm lạnh đến 1 - 2h sáng, hôm nào bán ế là chúng chửi bới, đánh đập con cái nhẫn tâm".
Anh Q.V., giữ xe ở gần quán cà phê Ngõ Thời Gian, bộc bạch: "Thấy bọn trẻ mặc đồng phục học sinh đi bán hoa, không ít khách động lòng trắc ẩn mua hoa, cho tiền bọn trẻ với suy nghĩ ủng hộ để các cháu có điều kiện đến trường. Nhưng họ nào biết bọn trẻ chẳng được học hành gì cả".
Chẳng rõ có phải tất cả những đứa trẻ bán hoa có đúng là bị bọn xấu chăn dắt, bị biến thành "nô lệ, lao động khổ sai" nhưng điều mà ai cũng thấy rõ là các em đã và đang phải bán tuổi thơ giữa đêm trường nhiều cạm bẫy với bao nhọc nhằn, bao mối nguy trong sự thờ ơ từ những kẻ tiếng là cha mẹ của các em. Lúc này hơn 12h đêm, giữa lúc bao bạn bè đồng trang phải lứa đang ngon giấc trong vòng tay ấm êm của mẹ cha thì chúng tôi vẫn thấy những đứa trẻ bán hoa lầm lũi tìm khách dưới ánh đèn đường vàng vọt!