"Vượt biên" dễ như đi chợ
Thủ tục "vượt biên" của các con bạc dường như không còn là vấn đề quá khó khăn bởi tất cả thủ tục đều đã có "thư ký" lo liệu. Những người này có nhiệm vụ ghi chéo biển số xe, số lượng khách sang chơi, thủ tục cho khách. Thường thì những "thư ký" này có quan hệ rất tốt. Tất cả những con bạc sang đất Campuchia hầu như không cần giấy tờ tùy thân. Tất cả đều được "thư ký" giải quyết êm thấm.
Theo quan sát của PV tại cửa khẩu Tà Vát, "thượng đế" diễu qua mặt cán bộ biên phòng ngồi trong trạm kiểm soát rất dễ dàng. Tại đây chỉ chỉ là một cây tre được sơn vạch trắng - đỏ, đặt ngang làm barie (nó chỉ có ý nghĩa ngăn những chiếc xe tải vô tình "lạc" vào khu vực này, những chiếc xe 4 chỗ cứ việc lăn bánh, người đi bị nghiễm nhiên đi bên hông).
Khi các "thượng đế" nộp đủ 60.000 đồng/người thì có thể ung dung ngồi trên xe… nghe nhạc Campuchia chuẩn bị "nhập sới". Điều đặc biệt tại đây, dân qua cửa khẩu làm rẫy đều có chứng minh nhân dân biên giới trình diện và làm thủ tục, còn các con bạc qua biên giới đều không cần giấy tờ, thủ tục gì.
Tại cửa khẩu Hoa Lư không ồn ào, lộm nhộm như tại Tà Vát nhưng bản chất thì không hề khác nhau. Các con bạc tập trung thành từng nhóm, lần lượt đi qua cho cán bộ biên phòng "điểm mặt", Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP còn lại là do "thư ký" xử lý.
Một điểm khá đặc biệt nữa là các chủ casino rất biết cách đón đầu nhu cầu của khách. Tại đây luôn sẵn có một hệ thống phục vụ những ai thắng lớn vào ăn chơi, tiệc tùng, em út phục vụ từ A-Z, đáp ứng mọi nhu cầu của "thượng đế"! Sau nhiều ngày xâm nhập thực tế, chúng tôi nhận thấy: Các casino là tổ hợp "đốt tiền" của "thượng đế". Thua hay thắng đều khó đem tiền rời khỏi đất Campuchia.
Điều đặc biệt là các chân rết tại đây khá rộng và Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 rất kín kẽ. Cai sòng là người sắp xếp, tổ chức bộ máy hoạt động. Tại cơ sở có một hệ thống cò mồi dụ dỗ, lôi kéo những tay có máu đỏ đen vào tròng. Các con bạc chỉ cần lên xe, được bao ăn, xe đưa đón, lo thủ tục miễn phí. Mỗi xe đem khách đến cửa khẩu được trả 2 triệu đồng/chuyến. Mỗi đầu xe tối thiểu phải đem được 4 con "mồi" đi sòng.
Theo điều tra của chúng tôi, đường dây của cai sòng "Trường - Thảo" trích mỗi đầu xe từ 200-300 ngàn đồng/ chuyến để lấy tiền trả cho các "thư ký". "Thư ký" nhận "lương" từ cai sòng theo thỏa thuận và theo số đầu khách, đầu xe mỗi ngày. Mỗi sòng có nhóm "thư ký" riêng, từ 2-5 "thư ký"/ sòng, tùy theo sòng lớn nhỏ và theo cách vận hành của đường dây. Một "thư ký" trò chuyện với "anh chị" bảo vệ cho chúng tôi đi điều tra, cho biết: Với số lượng như hiện tại, khoảng 300-400 khách/ sòng/ ngày, mỗi tháng kiếm được khoảng 15 triệu đồng. Điều đặc biệt các "thư ký" đều là phụ nữ còn trẻ, biết ăn nói và "gạ gẫm".
Người Việt nướng tiền Việt trên đất bạn
May mắn chúng tôi được "vượt biên" cùng một tay chơi có số má tại khu vực này. Chễm chệ trên 1 chiếc xe sang trọng từ Phước Long sang, chúng tôi qua cửa khẩu, hạ cánh tại các sòng bạc mà không cần bất cứ một thủ tục, giấy tờ nào. Đi sâu vào khoảng nửa cây số là 3 sòng bạc, được bố trí hình tam giác (cách nhau chừng 200m). Một "con nhang đệ tử" mà tay "bảo kê" chúng tôi sai đi cùng nói: "Trước đây chỉ có 2 sòng gọi là "nhà lá" và "nhà tôn". Nhà lá gần đường biên nhất, cũ nhất, rộng chừng 1.00m2, chủ yếu làm bằng gỗ và lá cọ. Còn "nhà tôn" được dựng khá khang trang, có ghế ngồi cho con bạc, khu máy lạnh riêng cho khách VIP.
Là những kẻ ngoại đạo, chúng tôi liên tục phải hỏi han lũ lâu la đi cùng bởi những âm thanh ở đây thường là những từ "chuyên ngành". Tại đây có đủ các trò đỏ đen: Xì lat, poker, bầu cua tôm cá, xóc đĩa, lắc xí ngầu, tài xỉu, dragon (rồng) và tiger (cọp)… với phương châm "Khách là thượng đế".
Không chỉ các trò "trí tuệ" (các con bạc thường gọi) mà tại đây có 2 trường gà hoành tráng. Hai trường gà hoạt động khá chuyên nghiệp: "nhà lá" hoạt động thứ 2,4,6 còn "nhà tôn" hoạt động thứ 3,5,7. Riêng chủ nhật cả hai sòng đều hoạt động. Người đứng ra tổ chức trường gà có tên "Trường gà Sơn Hà" - dòng chữ khá lớn được in đậm trên áo của các "biện gà" - người thông báo kèo. Tất cả các khu vực đỏ đen thì trường gà là sôi động nhất. Những âm thanh phát ra làm náo loạn cả một vùng: "Xanh mười ăn tám", "đỏ chín ăn mười…".
Tại các trường gà, như luật bất thành văn, các bên vào độ văng tiền cho các "biện gà" mà không cần ghi chép. Tôi hỏi nhỏ 1 "cận vệ" đi cùng với giọng ngố ngố : "Như thế mà không sợ nhầm lẫn hay bùng chạc gì hả? "Tên này trả lời với thái độ khinh miệt: "Đó là luật, không ai nhầm lẫn của ai. Nếu có chuyện gì xảy ra sẽ có người khác "xử". Con bạc nào kết bên nào, đánh bao nhiêu thì bắt "xanh" hoặc "đỏ" (màu dây buộc vào chân gà).”
Những vệ sĩ to cao, da ngăm đen luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh án ngữ ngay cổng "Nhà mới" (Đây là sòng mới OK9 đã banh đầu tháng 10- 2011, có tên là "TAVAT CASINO). Có lẽ "nhà mới" là khu vực dành cho những đại gia, khách VIP. An ninh tại khu này vô cùng chặt chẽ "con muỗi cũng không lọt" (lời của 1 "bảo kê" đi cùng cho chúng tôi). Những đám vệ sĩ canh gác mặc đồng phục với bộ đàm trên tay, đeo tai nghe, đeo dùi cui điện. Bước vào sảnh lớn là 1 gian nhà chỉnh đốn trang phục, kiểm tra quần áo, đồ đạc khả nghi. Có thể nói tại đây, an ninh hệt như tại các sân bay, không để lọt vũ khí, hung khí, phương tiện quay phim chụp ảnh… Chủ sòng luôn hiểu tâm lý của các "thượng đế" nên ở đây quy định: Khách vào chơi không được đội mũ, không đeo kính màu, không mặc quần áo có kiểu quân phục của OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á và bộ đội Việt Nam. Như vậy sẽ tạo tinh thần thư thái cho các "thượng khách". Với một kẻ lần đầu đến casino như tôi khi mới qua cổng an ninh thì là cả một thế giới hào nhoáng hiện lên trước mắt. Các nhân viên ăn vận rất lịch sự, veston, ghile. Tại các bàn chơi đều có những cô gái trẻ đẹp thường trực nụ cười trên môi làm nhiệm vụ chia bài. Mỗi bàn đền có gắn 1 camera riêng, ghi phát hình trực tiếp, mỗi khi vực đều có camera nhằm kiểm soát toàn bộ sòng. Tại đây có những quầy lễ tân phục vụ ăn uống miễn phí, đủ loại đồ ăn uống sang trọng. Tất thảy mọi thứ diễn ra trước mắt đều rất xa lạ, có chăng chỉ được xem qua những bộ phim truyền hình nước ngoài. Duy chỉ có 1 thứ quen thuộc đó là tiền - tất cả đều chơi bằng tiền Việt Nam. Liên tục là những xấp tiền 100, 200, 500 ngàn đồng được đặt ra tại các cửa.
Trước khi xâm nhập vào casino tại đây chúng tôi chắc mẩm phải học dăm ba câu tiếng Anh, vài câu tiếng Khmer phòng trường hợp thoát thân. Tuy nhiên tại đây tuyệt nhiên toàn người Việt Nam sang chơi, không hề có bất cứ tiếng Campuchia nào. Đa số con bạc đều toát lên vẻ nhiều tiền, ai đấy vàng đeo đầy mình, đầu tóc bóng mượt, chốc lại thả cả tập tiền mệnh giá 500 ngàn. Tuy vậy, vẫn có những người khá lam lũ, ăn vận nhếch nhác, tay cầm những đồng tiền mệnh giá nhỏ hơn.
Nắng đã bắt đầu nhạt dần, những âm thanh tại Tà Vát Casino dần một thưa thớt. Niềm vui, nỗi buồn bắt đầu hiện lên khuôn mặt của các con bạc. Tại một góc ở quầy lễ tân, tôi lân la bắt chuyện một phụ nữ trạc tuổi 60. Với cái vẻ thất thần, tái nhợt cô này chia sẻ: "Tôi là người huyện Bù Gia Mập, hôm nay đen quá thua hết rồi. Hôm trước ăn được hơn hai chục (hai chục triệu - PV), hôm qua thua ba chục, hôm nay thua bốn chục. Vậy là tháng này thua cả thảy 8 chục". Chúng tôi cố tỏ vẻ thương cảm: Sao cô không bỏ cho khỏe? Cô buông lời não nề: "Ăn vào máu rồi, bỏ sao?". Nói chưa dứt lời người phụ nữ đứng lên nói với lại chúng tôi một câu: "Dì về đây. Kẻo ổng đi tìm". Người đàn bà lam lũ trót dính vào kiếp đỏ đen đó tất tả ra về.
Trong hàng ngàn những thanh âm, những gương mặt, người đàn bà đó luôn ám ảnh tôi suốt chặng đường "vượt biên". Không hiểu sẽ còn bao nhiêu người nông dân lam lũ, bao nhiêu con bạc đốt thân xác nơi đất khách quê người?
Cơ quan chức năng đang ở đâu?
Điều tra theo đường dây "Trường - Thảo" thì số tiền chung chi hằng ngày khiến nhiều người không khỏi bàng hoàng, và công thức điều hành đường dây khá phức tạp. Đầu mỗi tháng (khoảng từ ngày 8-10), cai sòng hợp đồng với chủ sòng về việc "bao khách" cho các sòng. Do được quản lý theo "luật rừng", các hợp đồng cũng chỉ là giao kèo bằng lời, chưa bao giờ được lập thành văn bản. Ngoài tiền chi cho lưu linh, thư ký, chủ các sòng còn phải chi một khoản cố định cho cai sòng, gọi là "tiền đường" - tiền lo lót để đưa các con bạc qua cửa khẩu. "Tiền đường" phải đưa từ đầu tháng ngay sau khi hợp đồng, để cai sòng lo lót, dẫn khách qua chơi.
Ở Tà Vát, hiện sòng nhá lá chung "tiền đường" 360 triệu đồng/tháng nhưng được ưu tiên trả hằng ngày chứ không phải từ đầu tháng, mỗi ngày 12 triệu đồng. Sòng nhà tôn và sòng nhà mới "tiền đường" 400 triệu đồng/ tháng. Riêng sòng ở Hoa Lư, "tiền đường" 500 triệu đồng/ tháng.
Một điều đã trở thành "luật bất thành văn" ở các sòng bạc ở bên kia biên giới Lộc Ninh: Chủ sòng muốn có khách chơi, lưu linh muốn đưa khách qua sòng, đều phải qua tay cai sòng. Mỗi khi gặp vướng mắc gì, cai sòng chỉ cần thông báo "tạm đóng cửa", lập tức không "thượng đế" nào có thể qua sòng bạc được. Đây là điều bí ẩn nhưng không khó nhận ra nếu nắm bắt được "luật rừng" và các mối quan hệ của cai sòng.
Mỗi sòng, đặc biệt là TAVAT CASINO và CASINO HENG HENG được OK9 đã banh khang trang, hiện đại, hệ thống nhân viên dày đặc… được Ok9 cool link đăng nhập hàng chục tỷ đồng. Nếu như không có khách, chắc chắn các sòng bạc này sẽ phá sản. Khách của các sòng bạc chỉ là người Việt Nam, chơi bằng tiền đồng Việt Nam. Đương nhiên chủ các sòng bạc buộc phải móc nối với hệ thống chân rết ở Việt Nam, người Việt Nam. Ở trong nước, đánh bạc là phạm pháp, vì thế các chân rết chỉ còn cách chung chi để đưa khách qua Campuchia.
Có thể nói, hiện tượng này là điều ai cũng có thể dễ dàng nhận ra. Phải chẳng cơ quan chức năng tại đây đã cố tình làm ngơ hay còn vấn đề "tế nhị" gì khác?