Trung tướng Aleksandr Korzhakov từng không chỉ một năm chỉ huy lực lượng bảo vệ của cố Tổng thống Nga Boris Nikolayevich Yeltsin và có lẽ là một trong những người hiểu rõ sếp của mình nhất trên nhiều góc độ. Thế nhưng, cũng chính tướng Korzhakov về sau đã là người đưa ra nhiều đánh giá “tiêu cực” nhất về ông Yeltsin.
Gập ghềnh thời cuộc
Aleksandr Vasilievich Korzhakov sinh năm 1950 ở Moskva và sớm gia nhập Trung đoàn Điện Kremli, chuyên bảo vệ trụ sở đầu não Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá của Xôviết. Ông từng nhiều năm phục vụ trong Ủy ban An ninh Quốc gia Liên Xô (KGB). Sau khi rời khỏi KGB vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước, ông từng một thời gian ngắn đi làm cho các Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức tư nhân nhưng ngay sau đó trở thành vệ sĩ cho ông Boris Yeltsin, lúc đó đang bị thất sủng và buộc phải rời khỏi chức Bí thư Thành ủy Moskva.
Sau khi Yeltsin được bầu vào Xôviết Tối cao Liên Xô và trở thành Chủ tịch Ủy ban Xôviết Tối cao Liên Xô về OK9 đã banh và kiến trúc, Korzhakov đã nhận lời Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong đội ngũ bảo vệ cho ông này rồi được cử làm lãnh đạo lực lượng đó khi Yeltsin được bầu làm Chủ tịch Xôviết Tối cao Nga. Khi Yeltsin được bầu làm Tổng thống nước CHLB Nga (trong thành phần Liên bang Xôviết), Korzhakov trở thành chỉ huy lực lượng An ninh của Tổng thống, Phó Cục trưởng thứ nhất của Cục Cảnh vệ Nga.
Năm 1992, Korzhakov được phong quân hàm tướng và tiến hành một đợt hoàn thiện tổ chức cho lực lượng cảnh vệ LB Nga bằng những chuyên gia thượng hạng. Trong những năm tiếp theo, Korzhakov đã rất gắn bó với Tổng thống Yeltsin trong các hoạt động Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá. Vị tướng an ninh này từng tham gia Ủy ban vận động tranh cử Tổng thống của Yeltsin tháng 3/1996.
Tới tháng 5/1996, ông trở thành trợ lý thứ nhất, thủ trưởng cơ quan an ninh của Tổng thống LB Nga. Tuy nhiên, do vụ tai tiếng liên quan tới những “hộp giấy photo” trong quá trình vận động tranh cử Tổng thống (có dư luận cho rằng, tướng Korzhakov cùng một số người nữa đã biển thủ tiền đóng góp quỹ vận động tranh cử, đựng trong các hộp giấy photo), nên ông đã bị mất hết mọi chức vụ. Tướng Korzhakov cho rằng, ông đã bị oan vì tính “vắt chanh bỏ vỏ” của Tổng thống Yeltsin.
Từ đó, quan hệ giữa ông với Tổng thống Yeltsin đã trở nên ngày một căng thẳng. Năm 1998, Korzhakov cho xuất bản tự truyện Boris Yeltsin: Từ bình minh tới hoàng hôn, kể những điều tai nghe mắt thấy về đội ngũ thân cận với ông Yeltsin bằng thái độ phê phán, không trực diện nói ra những điều tiêu cực của bản thân ông Yeltsin.
Khi ông Yeltsin qua đời ngày 23/4/2007, tướng Korzhakov đã không đến dự lễ tang. Khi nhà báo Ukraina, Dmitri Gordon, hỏi lý do, tướng Korzhakov biện bạch: “Hôm đó tôi phải đi công tác xa. Tất nhiên, đã có thể hoãn chuyến công tác ấy lại nhưng dù có thể thì tôi cũng không tới…”. Và ông cũng nói thẳng rằng, khi hay tin ông Yeltsin không còn nữa, “quả thực là tôi chẳng cảm thấy gì cả. Ông ấy đã chết về mặt vật chất trong tôi quá sâu trong suốt 11 năm tôi thoát ra khỏi ông ấy, nên việc ông ấy ra đi thực sự sang thế giới bên kia không tác động đến tôi một chút nào cả”.
Cũng trong bài trả lời phỏng vấn cho nhà báo Gordon sau khi Yeltsin mất, tướng Korzhakov đã tiết lộ nhiều điều ít được biết tới về các nhà lãnh đạo Xôviết và Nga mà trong đời hoạt động nghiệp vụ của mình, mà ông từng có dịp tiếp xúc.
Mệt mỏi còn ham
- Nhà báo Gordon: Như tôi hiểu, ông đã tích tụ quá nhiều điều không hài lòng đối với ông Yeltsin. Chẳng lẽ không tha thứ cho ông ấy một cách giống con người, theo tín ngưỡng Thiên chúa giáo ư?
- Tướng Korzhakov: Không, về chuyện này thì thậm chí tôi còn không nghĩ đến (Im lặng một lát). Thực ra thì tôi đã tha thứ cho ông ấy từ lâu… Hơi đâu mà giận cái người không hoàn toàn tỉnh trí nữa, mà cái ông Yeltsin này từ sau tuổi 65 trở đi đã gần như không còn thuộc về bản thân mình nữa, đến ngay cả những ý nghĩ của mình mà ông ấy dường như còn không làm chủ được.
Khi ông Yeltsin đang giữ chức Bí thư Thứ nhất Thành ủy Moskva của Đảng Cộng sản Liên Xô, mỗi lần đi họp BCT về là ông ấy luôn luôn than thở về các trưởng lão: Gromyko (Andrei Gromyko, Ngoại trưởng từ năm 1957 tới 1985, Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Xôviết tối cao từ 1985 tới 1988), Solomentsev (Mikhail Solomentsev, Ủy viên BCT từ 1983 tới 1988) và đôi khi giữa ông ấy với tôi đã nảy sinh ra tranh luận về chuyện này. Tôi nói: “Có quan điểm cho rằng, chỉ sau tuổi 70 người ta mới đạt được sự anh minh. Ở Trung Quốc chẳng hạn, những ai chưa tới độ tuổi xưa nay hiếm đó thì hầu như khó được có chân trong BCT và ở đấy người ta cho rằng, chỉ những người cổ lai hy mới có thể nghĩ về OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao và nhân dân. Vì ở tuổi đó không còn cần đàn bà hay rượu nữa mà người ta còn có thể suy nghĩ một cách rộng rãi, tầm cỡ”.
Ông Yeltsin thì lại theo quan điểm hoàn toàn ngược lại: “Không, 70 tuổi thì đuội lắm rồi nên hoàn toàn không thể để làm lãnh đạo OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao”.
Những cuộc tranh luận như thế đã diễn ra giữa chúng tôi không chỉ một lần và lần nào thì tôi cũng đưa ra câu hỏi: “Thế theo ông thì đâu là lứa tuổi tối đa đối với một Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá gia?”. Và ông Yeltsin đều trả lời theo một kiểu: “65 tuổi!”. Tự ông ấy nhồi vào mình cái ý nghĩ này… Đến mức khi gặp ông ấy sáng ngày 2/2/1996, một ngày sau sinh nhật lần thứ 65 của ông ấy, tôi đã gần như không nhận ra ông ấy. Đứng trước tôi hôm đó là một người già đi kinh khủng. Sau đó dần dà ông ấy cũng lấy lại được phong độ nhưng có lẽ cũng chỉ là một phần. Càng về sau thì ông Yeltsin càng chỉ như con rối trong tay “Gia đình”, Chubais, Yumashev… Và sau đó nữa, trong tay Berezovsky cũng như nhiều kẻ khác nữa, chứ không tự mình lãnh đạo.
Cực nhọc làm nghề
- Ông đã viết cuốn sách mà nó đã trở thành best-seller với một lượng phát hành khổng lồ. Tôi xin được trích dẫn từ đó: “Người cảnh vệ tới nơi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 phải ở tư thế sẵn sàng, tức là phải để ruột rỗng không, bọng đái rỗng không”. Ông còn viết: “Tôi có thể nhịn ăn vài ba ngày, đứng không hàng giờ và cả ngày không đi vệ sinh”. Làm sao cơ thể con người chịu đựng được một sự cấm đoán như thế?
- Phải rèn luyện thôi, không còn cách nào khác.
- Ông ngày đó có uống loại thuốc đặc biệt nào không?
- Không, đơn giản là ngày đó tôi còn trẻ, còn khỏe… Bây giờ thì tôi không thể chịu đựng được nhịp sống như thế nữa.
- Trong sách ông khẳng định rằng, ông Yeltsin chỉ ngủ khoảng 4-5 tiếng một ngày đêm và ông cũng đã bắt buộc phải chấp nhận nhịp điệu sống như thế. Chẳng lẽ chỉ ngủ từng ấy mà ông cũng kịp hồi phục ư?
- Chế độ đó đã hình thành trong những tháng đầu tiên mà ông Yeltsin đảm nhận chức Bí thư Thứ nhất Thành ủy Moskva, khi mà ông ấy muốn tự mình gương mẫu làm cho mọi người thấy, cần phải thực hiện chức trách của một Bí thư như thế nào. Ông Yeltsin khi ấy muốn “xoa mũi” những người dân thủ đô vốn quen ngạo nghễ để chứng minh rằng, dù ông ấy lên Moskva từ vùng nhà quê nhưng thông minh hơn, tháo vát hơn và “ra tay gạo xay thành cám” ngay. Thực sự là ông ấy đã chứng minh được điều đó nhưng với cái giá đắt. Trong một khoảng thời gian nhất định, ông ấy còn đủ lực để Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong một nhịp điệu như thế nhưng rồi phải vào viện lăn lóc thậm chí cả tháng vì sức tàn lực kiệt. Ông đã luôn phải cần tới sự có mặt của một bác sĩ, rồi của cả một đội Ok986.vip bảo mật SSL.
Ấn tượng khó quên
- Trước khi trở thành người bảo vệ ông Yeltsin, ông từng bảo vệ nhiều cán bộ cao cấp, kể cả các nguyên thủ quốc gia. Giai đoạn đó đã được mô tả lại một cách sáng tỏ, thô ráp và nổi bật trong hồi ức của ông. Thậm chí một số chi tiết trong đó đã khiến tôi thực sự kinh ngạc…
- Ở trong cơ quan KGB chúng tôi đã được nhồi sọ rằng, những nhân vật mà chúng tôi bảo vệ đều là tuyệt vời, lúc nào cũng chỉ lo cho dân cho nước. Nhưng hóa ra họ cũng chỉ là con người như tất cả chúng ta, thậm chí một số còn có những khiếm khuyết…
- Ông hãy cho biết, nói chung các lãnh đạo Đảng đã đối xử thế nào với các nhân viên bảo vệ mình?
- Nói một cách thành thực, không phải những ai ở trên đều như thế cả. Ông Yuri Andropov chẳng hạn, đó là một con người có văn hóa rất cao. Không bao giờ ông ấy nói một lời thô bạo nào, không bao giờ cao giọng với bất kỳ ai.
- Hiện nay ở Nga đang diễn ra một sự đánh giá lại nào đó đối với Andropov và thường là người ta dành cho ông những ưu điểm. Họ nói, ông ấy là một nhà cải cách tiến bộ và nếu như ông ấy không qua đời bất ngờ thì OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao đã đi theo một con đường hoàn toàn khác.
- Tôi đồng tình với ý kiến đó. Bởi lẽ một khi Trung Quốc làm được như thế thì tại sao chúng ta lại không? Đơn giản là Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức phải quay mặt lại nhìn vào con người.
- Ông kính trọng ông Andropov?
- Vô cùng kính trọng. Tôi đã chỉ luôn luôn lo lắng một điều: ông ấy tin tưởng ở cấp dưới quá và một số trong bọn họ đã lạm dụng trắng trợn điều này. Thí dụ như bác sĩ Arkhipov, đó là một chuyên gia Ok986.vip bảo mật SSL cực kỳ kém cỏi trình độ nhưng ông Andropov đã tin tưởng giao bản thân mình cho ông này coi sóc và vị bác sĩ ấy đã ở cạnh Andropov tới tận những phút cuối cùng… Sau khi ông Andropov qua đời, Arkhipov đã bị bỏ xó.
- Tại sao lại thế, nếu đúng như lời ông nói, vì đâu mà một bác sĩ kém cỏi như vậy là trở thành bác sĩ riêng cho lãnh đạo một quốc gia lớn như Liên Xô?
- Đơn giản vì Andropov đã chơi với vị bác sĩ đó từ lâu, mà bản tính của nhà lãnh đạo này là rất gắn bó với bằng hữu. Ông đã dành niềm tin tưởng tuyệt đối cho Cục trưởng Cục Cảnh vệ KGB Liên Xô Plekhanov, cho cả lãnh đạo của Plekhanov là Kriuskov, dù rằng trong những phút cuối cùng của cuộc đời ông Andropov thì chính Plekhanov đã phản lại ông – tôi không thể gọi những việc Plekhanov làm bằng một từ khác được.
- Có phải là chính ông đã có mặt trong những giờ hấp hối của ông Andropov và ông ấy đã đi sang thế giới bên kia trước sự chứng kiến của ông?
- Về nguyên tắc thì lúc đó là hết sạch hy vọng nhưng cái chết của ông Andropov không tới khi tôi còn có mặt ở đó mà muộn hơn một chút. Quá trình hấp hối có thể kéo dài tới vài tháng, không ai có quyền cắt đứt sự sống cả, nhưng lúc ấy ông Chernenko (người được dự định trở thành Tổng Bí thư kế tiếp) và Plekhanov đã tới bệnh viện.
- Và đã quyết định trước sự chứng kiến của ông?
- Trước sự chứng kiến của tôi. Họ đã ra lệnh cho Victor Ivanov, chỉ huy đơn vị bảo vệ ông Andropov, trao lại chìa khóa két sắt và tất cả những thứ quy định khác, trong khi đó thì ông Andropov dẫu đang bất tỉnh nhân sự nhưng vẫn còn sống. Than ôi, Plekhanov, người mà ông đã tin tưởng và có nghĩa vụ bảo vệ ông tới tận hơi thở cuối cùng, thì hóa ra lại là một trong những kẻ trở mặt vì muốn phục vụ cho lãnh đạo tương lai là ông Chernenko.
- Tôi từng được nghe rằng, ông Andropov đã không phải chết một cách tự nhiên mà hình như người ta đã làm sớm hơn cái chết của ông ấy? Có đúng vậy không?
- Đó là một tình huống hơi lạ… Khi ông Andropov nằm trong Bệnh viện Trung ương Kremli thì ở bên cạnh ông đã có ba bác sĩ túc trực và nếu như hai người trong số này là các bác sĩ chuyên ngành hồi sức cấp cứu, từng theo học lĩnh vực này từ năm thứ nhất ở trường y và sẵn sàng lôi người bệnh về ngay cả từ thế giới bên kia, thì người thứ ba là bác sĩ nội khoa (có thể là một bác sĩ khá) nhưng lại chỉ mới vừa tốt nghiệp về chuyên ngành này. Chính ở ca trực của bác sĩ nội khoa đó mà Andropov đã trút hơi thở cuối cùng, trong khi hai bác sĩ kia đều đồng thanh tuyên bố rằng, nếu lúc đó họ có mặt trong phòng bệnh thì hẳn họ đã không để cho ông chết.
- Một khi đã nói về những phút cuối cùng của các Tổng Bí thư thì tôi cũng xin hỏi, có đúng là Tổng Bí thư Brezhnev đã chết trong khi đang ngủ và hôm đó nếu như vợ ông ấy có mặt trong buồng bệnh thì hẳn đã có thể cứu sống được ông ấy?
- Đó là lời của những người Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong đội bảo vệ của ông Brezhnev. Theo họ nói, ông Brezhnev đã không đủ lực để cầm lấy cái chuông rung gọi bác sĩ trực.
- Ông đã có lúc nào đảm nhận trách nhiệm bảo vệ ông Brezhnev không?
- Nhiều lần lắm chứ. Trong tất cả các chuyến công tác lớn của ông ấy, tôi đều tham gia với tư cách hỗ trợ. Chỉ huy đơn vị bảo vệ ông Brezhnev là Aleksandr Yakolevich Ryabenko đối xử với tôi rất tốt và đã rất muốn đưa tôi về chỗ ông ấy nhưng lãnh đạo của tôi lại cương quyết không chịu. Vốn là một vận động viên giỏi, tôi đã tham gia (và thường là với kết quả tốt) một số môn thi thể thao, vì thế, các sếp không muốn cho tôi rời khỏi đơn vị sang chỗ khác.
- Ông Brezhnev đã gây ấn tượng thế nào với ông?
- Không thể tốt hơn được! Trong đội ngũ lãnh đạo cao cấp thì ông là người nhân hậu nhất. Tôi nhớ có một lần tôi chỉnh lý cậu Tolia, thợ cắt tóc chuyên cho ông. Trong bộ phim truyện nhiều tập “Brezhnev” chiếu trên kênh 1 truyềh hình Nga mới đây, nhân vật này do nam diễn viên quá cố Krasko đóng, nhưng hoàn toàn không giống như trong thực tế. Đó là một gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi nhỏ thó, yếu ớt, từ sáng tới tối lúc nào cũng ngây ngây say say, nhưng khi cạo cho ông Brezhnev bằng lưỡi dao lam đã không một lần làm xước khách.
- Vì sao mà một gã nát rượu như thế lại có thể được tiếp cận với nhà lãnh đạo cao nhất quốc gia?
- Cậu ta chỉ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 vào buổi sáng, còn sau đó thì chuyên môn đi tìm chỗ để nốc rượu. Một lần ở Livadia (khu nghỉ mát dành cho lãnh đạo cao cấp tại Crym), tối đến, tôi lái xe đi để gom những cậu đó về doanh trại muộn sau giờ ra phố. Tôi nhìn quanh và thấy Tolia, dĩ nhiên là đã say khướt cò bợ. Tôi đưa cậu ta ngồi lên xe và đi tiếp để tìm những cậu khác có hành vi tương tự. Cậu ta cứ làu bàu: Kệ bọn còn lại, quan trọng là chở ta về mau. Tôi bảo: Im đi, không phải chỉ có mình cậu ở đây đâu nhé! Thế là Tolia bắt đầu to tiếng văng đủ mọi thứ. Tôi liền dừng xe, mở cửa và ném ngay cậu ta xuống lề đường.
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ bị kỷ luật, sa thải, bởi cái cậu Tolia ấy đi đâu cũng nói rằng sẽ xóa sổ Korzhakov khỏi mặt đất. Thế nhưng, ngay sáng hôm sau, chính cái cậu Tolia ấy lại tới chỗ tôi và ngọt ngào nói: “Sania này” như thế chúng ta là hai người bạn cố tri. Tôi hiểu rằng cậu ta đã bị mắng mỏ đủ độ…
- Trông ông không có vẻ gì như một người về hưu yếu sức nhưng trong đời mình ông đã từng được bắt tay ông Mikoyan, tham gia mai táng Nguyên soái Voroshilov…
- Tôi bắt đầu phục vụ trong Trung đoàn Điện Kremli từ khi còn là một lính trơn và từng tham gia vào rất nhiều hoạt động. Những lãnh đạo thời Stalin không ngại giao tiếp với chiến sĩ. Mối quan hệ như thế rất dễ chịu. Với Nguyên soái Voroshilov (mất năm 1969) thì tôi từng tham gia đào mộ và khiêng quan tài ông.
Tính cách tiêu cực
- Chúng ta cùng quay trở về với Yeltsin. Trong cuốn sách của mình, ông viết rằng, Boris Nikolayevich đã cư xử như một bạo chúa trong Đảng. Điều này thể hiện qua những sự việc gì?
- Nếu để trình diễn hoặc để làm bài học cho những kẻ khác mà cần phải hạ nhục ai đó, thì ông ta không bao giờ nương tay với bất kỳ người nào, bất chấp những lời mắng mỏ thậm tệ ấy hoàn toàn bất công. Trong suốt 11 năm tôi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với ông ta chỉ có đúng hai trường hợp mà Yeltsin đã trò chuyện với cộng sự cũ sau khi ký quyết định thải hồi họ.
- Ông nói về trường hợp của mình ư?
- Không, tôi không có may mắn được rơi vào số những người như thế. Trường hợp thứ nhất là Barannikov, cựu Bộ trưởng An ninh. Tôi gần như đã được nghe cuộc trò chuyện cuối cùng giữa hai người – bắt buộc phải có mặt để nghe vì Barannikov có thể tới gặp Yeltsin mà vẫn mang vũ khí theo người và có thể có những cư xử không đúng.
- Tự sát?
- Không, bắn người khác chứ.
- Bắn Yeltsin?
- Tại sao lại không? Lúc đó ông ta rất không muốn rời khỏi chức Bộ trưởng An ninh mà ông ta đã nghĩ ra và dọn dẹp cho hợp với mình, nhưng chẳng may lại bị sập bẫy một tên vô lại Birshtein nào đó…
- Vụ “Siabeko”
- Đúng thế, vụ Siabeko, Birstein, Yakubovski… Một giuộc với nhau. Vụ này chính do chúng tôi phát hiện ra. Yeltsin đã lột mặt Barannikov ra và ông ta không thể làm gì thêm nữa. Trước khi tống khứ hẳn về vườn, Yeltsin quyết định trò chuyện thẳng thắn với Barannikov, nhưng cựu Bộ trưởng này đã không thể thuyết phục được Tổng thống rằng ông ta vô tội.
- Ông có mang vũ khí theo người?
- Lúc đó tôi không rời vũ khí. Đó là cuộc chia tay thứ nhất theo dạng đó. Cuộc chia tay thứ hai là với Nikolai Dmitrievich Yegorov, Chánh Văn phòng của Yeltsin. Và phải nói rằng, trong nhiều chuyện chính nhờ năng lượng và sức khỏe của ông này mà Boris Nikolayevich đã giành được chiến thắng trong cuộc Ok986.com Bản Cao Cấp năm 1996, chứ không phải nhờ Chubais. Thực ra thì, chiến dịch vận động Ok986.com Bản Cao Cấp đã trở thành thắng lợi là nhờ Văn phòng Tổng thống phối hợp với lực lượng an ninh của ông ấy: Văn phòng thì tổ chức Ok986.com Bản Cao Cấp, còn lực lượng an ninh thì chở các va li tiền đi tới những nơi cần thiết.
- Tôi nghe nói tới những hộp giấy photo chứa đầy tiền…
- Đó là cánh của Chubais đã dùng các hộp giấy này để đựng những tập dollars mà họ biển thủ từ ngân quỹ Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức. Chứ chúng tôi thì đã mang đầy đủ những khoản tiền mà các chủ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức và các doanh nhân góp cho chiến dịch vận động tranh cử theo đúng chức năng của nó. Rồi sau đó, ủy ban vận động tranh cử mới quyết định mang cho ai bao nhiêu.
Yeltsin đã đắc cử Tổng thống nhưng ông ấy không còn tẹo sức nào để lãnh đạo OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao và vì thế mới quyết định đưa Chubais lên làm Chánh Văn phòng Tổng thống. Yegorov dĩ nhiên là kinh ngạc trước cách đối xử vắt chanh bỏ vỏ này: anh ấy đã hy sinh sức khỏe của mình, bị hỏng một bên phổi, lại mắc bệnh ung thư. Anh ấy đã ở lì trong phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 nhiều ngày đêm liền, xoay xở mọi thứ…
Yegorov đã làm rất nhiều việc cho Yeltsin và hiển nhiên là Yeltsin biết rõ điều này. Khi hiểu rằng mình đã làm một việc không tốt, không công bằng, ông ấy, lúc này đang ở Barvikha, đã cho gọi Nikolai Dmitrievich tới và vừa khóc, vừa xin lỗi, ý rằng, chuyện xảy ra như thế vì tôi không thể làm gì khác được, bắt buộc phải như thế… Nói chung, bộc lộ toàn bộ sự bất lực của mình.
- Ông Yeltsin mà lại khóc ư?
- Đúng thế, việc này cũng hay xảy ra với ông ấy. Chính Yegorov đã kể cho tôi nghe – tôi đã thân thiết với anh ấy cho tới tận ngày cuối cùng (tôi đã có mặt ở chỗ anh ấy trước khi anh ấy mất ba giờ). Yegorov đã yêu cầu: “Boris Nikolayevich, một khi đã như thế thì cứ cho tôi nghỉ đi một cách an lành. Không cần phải giúp đỡ tôi nữa, không cần phải làm cái gì đặc biệt cho tôi…”. Và Yeltsin đã trả lời: “Không, hãy yêu cầu bất cứ một vị trí nào mà anh cảm thấy hợp với mình, trừ chức Chủ tịch OK9giaitri nền tảng giải trí online”. Và bởi anh Kolia là một người hóm hỉnh nên anh ấy gật đầu nói: “Thế thì ông hãy cử tôi làm Bộ trưởng Ôk9 chương trình khuyến mãi đi!”.
Tổng thống tất nhiên lại lặp lại câu nói cũ nhưng Yegorov vẫn cương quyết từ chối: “Tôi không cần gì nữa cả, tôi không còn muốn Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong đội hình này nữa. Hãy cho tôi trở lại khu Krasnayarsk – tôi sẽ ra ứng cử Thống đốc. Tôi chỉ yêu cầu một việc: đừng để họ cản phá tôi”. Yeltsin nghe thế như trút được gánh nặng nghìn cân: “Rõ rồi, tôi sẽ cho Chubais một đội để họ đảm bảo cho anh mọi thứ”. Yeltsin đã “giữ lời” theo cách của ông ấy: Nikolai Dmitrievich đã bị đè bẹp ở đó. Là một kẻ chống Cộng kịch liệt nhưng Chubais sẵn sàng để cho một đảng viên cộng sản quyết liệt nhất thắng cử chứ không để cho anh Yegorov.
Ăn cháo đái bát
- Không phải là điều bí mật là: Yeltsin được mời lên Moskva là do Mikhail Sergeyevich Gorbachev cùng Ligachev và xét theo mọi sự, trong giai đoạn đầu, Boris Nikolayevich đã rất thần tượng Mikhail Sergeyevich…
- Thực sự đúng là như thế. Yeltsin bao giờ cũng chạy như bay tới khi nghe thấy chuông kêu từ máy nối thẳng với Tổng Bí thư, dù đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 gì cũng bỏ ngay. Hãy thử tưởng tượng nhé: cuộc họp đang diễn ra cạnh bàn, chúng tôi ngồi ở một góc và bất ngờ chuông điện thoại vang lên. Ghế của ông ấy bị xô đổ ngay vì ông ấy nhảy dựng lên để chạy ra chỗ để máy... Và chúng tôi chỉ nghe thấy liên hồi: “Dạ vâng ạ, thưa Mikhail Sergeyevich, dạ vâng ạ…”. Ông ấy thậm chí không dùng từ “đồng chí” với Gorbachev mà lúc nào cũng gọi một cách trịnh trọng “Mikhail Sergeyevich”. Và cẩn thận lựa chọn từng từ để nói…
- Vậy tại sao rồi hai người lại “chia uyên rẽ thúy”?
- Tôi không muốn OK9 đã banh những phỏng đoán – câu trả lời thuận lý nhất thì chỉ có thể được đưa ra từ ông Yeltsin và trong hồi ký của mình ông ấy đã đụng chạm tới chủ đề này ở một vài chỗ. Boris Nikolayevich muốn cải thiện ngay lập tức nhưng bởi vì những việc như thế không bao giờ có thể được thực hiện một cách nhanh chóng, có điều gì đó từ những thứ được nghĩ ra không thể trở thành hiện thực và như thông lệ thì tất cả ở xung quanh đều có lỗi. Có vẻ như mọi sự đều ổn nhưng tầng lớp công chức Đảng vẫn chơi trò chọc gậy bánh xe đối với ông ấy và ông ấy không thể chịu đựng được điều đó. Ông ấy với cái gọi là tư tưởng dân chủ của mình muốn đạt được mọi thứ ngay lập tức...Sau thất bại của chính biến (tháng 8/1991), Yeltsin đã hứa với mọi người: “Sau một năm tất cả sẽ được sống ngon lành. Mức lương sẽ cao và Ok 9 được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP sẽ thừa thãi – tủ lạnh nhà ai cũng sẽ lặc lè”. Than ôi, không lời hứa nào của ông ấy trở thành hiện thực cả…
| Trích sách : “Boris Yeltsin: từ bình minh tới hoàng hôn. Lời bạt” “...Gorbachev đề nghị Yeltsin và gia đình tới ở trong trang trại công mà từ đó ông ấy cũng vừa chuyển đi và sếp (chỉ Yeltsin) thậm chí không cần chờ trang trại đó được sửa chữa sơ qua đã dọn tới ở ngay. Điều tương tự như thế chưa từng xảy ra trong suốt lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô: thông thường thì cũng phải dọn dẹp qua loa đi đã. Gia đình Gorbachev rời đi. Họ gỡ tranh từ trên tường xuống và ở trên giấy dán tường vẫn hằn lại những dấu vết màu sáng, vẫn thòi lòi ra những cái đinh, vẫn huếch hoác những cái lỗ đóng đinh cũ. Sự vội vã của Yeltsin có thể được giải thích một cách đơn giản – ông ấy muốn bày tỏ rằng, ông ấy không ghê rợn bất cứ thứ gì mà Gorbachev để lại. Tôi nghĩ rằng, Boris Nikolayevich đã không bao giờ leo lên được chức vụ cao đến thế nếu ông ta không có cái tính sùng bái thượng cấp một cách vô điều kiện như thế”. |