Nhà sơ sinh ở Trung tâm GDLĐXH số 2 hiện đang chăm sóc cho 10 trẻ, từ 1 ngày tuổi đến 2 tuổi. Phần lớn số trẻ này là trẻ bị bỏ rơi từ các bệnh viện, các ngôi chùa chuyển về. Chị Nguyễn Thị Thanh, Trưởng phòng Chăm sóc nuôi dưỡng trẻ cho biết, bắt đầu từ năm 2002 cho đến nay trung tâm đã nhận nuôi hàng trăm trẻ sơ sinh nhiễm HIV.
Chúng tôi đến Nhà sơ sinh vừa lúc các mẹ ở đây đón thêm một em bé bị bỏ rơi được đưa tới. Các mẹ chưa kịp đặt tên cho bé, chỉ tạm gọi bé là Mít vì trông bé tròn trịa, bụ bẫm. Bé chào đời cách đó 5 hôm ở một Bệnh viện của Hà Nội, rồi các bác sĩ không thấy mẹ của bé đâu nữa, chỉ còn lại đồ đạc, quần áo. Có lẽ, do Mít có HIV nên gia đình em đã chối bỏ. Mới vài ngày tuổi nhưng mắt bé đã mở to, thỉnh thoảng nhìn ngắm các mẹ bên cạnh. Một đứa bé đáng yêu nhường ấy, không hiểu sao người mẹ nào lại nhẫn tâm bỏ rơi giọt máu của mình đến vậy. Ban ngày bé ngủ, đêm bé quấy khóc khiến mẹ nuôi vô cùng vất vả. Nhưng với các mẹ, dù vất vả bao nhiêu cũng không hề chi so với sự đáng thương của những sinh linh nhỏ bé như Mít.
Hàng ngày, các mẹ nuôi ngoài việc chăm sóc trẻ còn tranh thủ lúc trẻ ngủ để giặt giũ, nấu nướng, công việc cứ luôn chân luôn tay suốt ngày. Nhiều trẻ thức đêm, các mẹ nuôi cũng thức cùng trẻ. Những lúc trẻ bị bệnh phải đi bệnh viện, các mẹ nuôi cũng theo cùng nên việc trắng đêm trông trẻ là chuyện bình thường đối với những người mẹ này. Họ như người mẹ thứ hai, người mẹ dành tình thương yêu thực sự giành giật từng ngày sống của các em trước tử thần. Thêm một ngày các em được sống khỏe mạnh như thêm một món quà, thêm một niềm vui đối với những người mẹ nơi đây.
“Chăm trẻ sơ sinh nhiễm HIV vất vả hơn nhiều so với trẻ bình thường bởi sức đề kháng của trẻ yếu, thường xuyên mắc các bệnh nhiễm trùng cơ hội, và khi mắc bệnh thường lâu khỏi hơn”. Cô Nguyễn Thị Thanh Lịch, cán bộ y tế phụ trách Nhà sơ sinh cho biết. Bên cạnh đó thì những trẻ này cơ thể ốm yếu, suy nhược và hấp thụ kém nên rất lười ăn, do đó khi cho trẻ ăn đòi hỏi các mẹ nuôi và cán bộ phải quan tâm, chịu khó và kiên trì hơn so với trẻ con thông thường. Ngoài ra, trẻ sơ sinh nhiễm HIV dễ nhiễm các bệnh ngoài da nên khi vệ sinh, điều trị và cho trẻ uống thuốc cũng phải hết sức cẩn thận, tỉ mỉ.
Ở phòng Chăm sóc nuôi dưỡng trẻ, TT GDLXH số 2 hiện có 3 cán bộ và 9 mẹ nuôi trực tiếp. Các mẹ nuôi thường là đối tượng đã từng nghiện ma túy, hành nghề mại dâm, nhiễm HIV khi hết thời gian xử phạt hành chính tự nguyện xin ở lại trung tâm. Nhiều người trong số họ đã từng làm mẹ, cũng có người chưa hề sinh con, thế nhưng điểm chung ở họ là đều có tình thương yêu con trẻ, coi những đứa con bị bỏ rơi ở trung tâm như đứa con chính mình rứt ruột đẻ ra. Cô Lịch tâm sự: “Những người chăm trẻ sơ sinh bị bỏ rơi phải có tấm lòng đặc biệt thương yêu trẻ, phải tâm huyết với công việc mình đang làm, và khi đã làm thì phải làm nhiệt tình”. Còn theo chị Nguyễn Thị Thanh, ngoài tình thương các mẹ nuôi phải có tâm và có một chút kiến thức về chăm sóc trẻ. Các mẹ nuôi phải là người đạt trình độ văn hóa lớp 7 trở lên, và khi tình nguyện ở lại trung tâm sẽ được học một khóa đào tạo về y tá điều dưỡng. Ngoài ra trung tâm cũng thường xuyên tổ chức các lớp tập huấn ngắn ngày cho các mẹ về kỹ năng chăm sóc cho trẻ, hướng dẫn khâu cho ăn, những kiến thức cơ bản về HIV, vấn đề dinh dưỡng, quy trình bảo vệ trẻ, quyền của trẻ… Sẽ có các cán bộ quán xuyến vòng ngoài, thường xuyên kiểm tra, nhắc nhở các mẹ và kịp thời uốn nắn khi có sai sót.
Chị Hà Kim Dung (40 tuổi), mẹ nuôi có thâm niên công tác ở nhà sơ sinh 3 năm cho rằng yếu tố cần nhất của một người mẹ nuôi là “phải có tình thương như thương con của mình”. Công việc hàng ngày của các mẹ nuôi trẻ sơ sinh y như người “có con mọn”, lúc nào cũng một mẹ một con, không rời ra được. 6h các con thức dậy các mẹ bế đi rửa ráy mặt mũi chân tay, thay quần áo, cho các con ăn sữa, sau đó khi các con ngủ lại tranh thủ dọn dẹp, giặt giũ, chuẩn bị bữa trưa. Ăn trưa xong ru các con ngủ, rồi chiều đến lại dọn dẹp, nấu nướng, cho các con ăn, chăm các con ngủ…
Chăm trẻ sơ sinh công việc cứ tiếp diễn liên tục hầu như không có phút nào ngơi nghỉ, những lúc các con ốm đau quấy khóc càng vất vả hơn. Tuy nhiên vì yêu trẻ con, coi việc chăm sóc các con như nguồn vui sống của mình nên nhiều mẹ nuôi như chị Dung muốn gắn bó lâu dài với trung tâm, để ngày ngày được chăm bẵm các con, chứng kiến sự lớn lên của các con, bởi theo chị thì “trẻ con đáng yêu lắm, chỉ xa các con một lúc thôi cũng thấy nhớ lắm”.
Nhìn cảnh những đứa trẻ kháu khỉnh, xinh xắn nhưng thiếu thốn tình cảm của người cha người mẹ, lại mang trong mình mầm bệnh chết người mà lòng người không khỏi quặn thắt. Càng thấy quý hơn những người mẹ nuôi không hề ruột rà máu mủ, cũng đang từng ngày chống chọi với căn bệnh HIV/AIDS nhưng sẵn sàng thức khuya dậy sớm chăm bẵm các con, thậm chí là trắng đêm trông các con mỗi khi các con bệnh nặng…