Dốc đời trơn gót u mê
Tha hương lỡ cả ngày về khóc cha...
Hành trang... làng đói tháng ba
Cái măng tre đắng nuôi ta một thời.Gió mưa cơ nghiệp yên rồi
Chạnh thương cây sắn bám đồi cùng ai!Tóc thề em thả chớm vai
Bỏng tay tôi nửa củ khoai nướng nhờ
Nụ tầm xuân trẻ như mơ
Nào ai biết tự bao giờ lạc nhau.Đất vườn trầu bán từ lâu
Chênh chao sân thượng bóng cau cỗi già
Chưa quen số ngõ, số nhà
Hẹn cùng mây trắng... trăng tà lại đi.Nhủ lòng mỏi cánh thiên di
Đất quê sâu nặng vân vi lở bồi
Đầy vơi xin gửi chân trời
Mất làng, nhận phố làm nơi cội nguồn