Không phải mùa thu, không phải mùa hạ, không có mùa đông, cũng dữ dội hơn quá nhiều mùa xuân phương Bắc, cái cảm giác khác biệt làm nhớ về những điều đã cũ, đã thân quen, đã là một bầu không khí để ta hít thở. Không phải cơn hoài niệm diễm tình thổ cẩm. Chỉ là cảm giác bất ngờ thấy bơ vơ và bất ngờ nhớ về một nơi mà ta trót đặt quá nhiều tình yêu…
Có biết bao nhiêu người đã ra đi, và cũng không ít nỗi nhớ giống nhau. Ở Hà Nội dường như cái gì cũng có thể trở thành kỷ niệm. Người đi xa sẽ nhớ về Hà Nội theo mỗi cách khác nhau. Người nhớ những quán ăn bên vỉa hè, những món nhỏ nhắn xinh xẻo nhưng chứa cả một miền nhung nhớ.
Người nhớ những thói quen, nhớ hương cà phê sáng, nhớ mùi cốm thơm. Và có người nhớ một cơn gió làm mình nao lòng. Nhớ gió, nghe xa xôi, mà lại thấm vào lòng quá nhiều. Gió ở đâu cũng là gió. Nhưng gió nơi này lại khác nơi kia. Gió Bắc thổi xào xạc trong lòng biết bao người tha hương.
Hà Nội ở nơi ấy có gì vui? Có gì hay? Có gì để quay quắt nhớ?
Hà Nội, có lẽ, là nơi chốn cho một hành trình thư thả. Nếu đã chạy quá nhanh, thì trở về như một chặng nghỉ chân…
Trở về, nuôi nấng tâm hồn…
Và lại ra đi…