Còn Thủ tướng Nga V..Putin lại nói, trong cuốn hồi ký mới, ông Bush đã quên mất một số việc khá quan trọng nên nếu gặp, thì ông sẽ nhắc lại cho biết… Có những ý kiến cho rằng, một số đoạn trong hồi ký trên cũng na ná như những gì được tung ra trên mạng Wikileaks, tức là, chúng không xác thực, chỉ dựa trên những đồn thổi và những nhận xét chủ quan và võ đoán…
"Những khoảnh khắc quyết định" bản in tiếng Anh dày 477 trang, bao gồm 14 chương. Trong sách, ông Bush kể về việc ông đã quyết định bỏ rượu như thế nào và kể về những nguồn cội của cuộc khủng hoảng OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao. Cựu Tổng thống Mỹ cũng kể lại chiến dịch Oka9 kèo World Cup 2026 sau cơn bão Catrina năm 2005, khi mà cách hành động kém hiệu quả của Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K đã dẫn tới sự suy giảm nghiêm trọng uy tín của chính ông. Ngoài ra, ông Bush còn kể về quan hệ giữa ông với đương kim Tổng thống Barack Obama, với thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa John McCain, người đã thua lấm lưng trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng năm 2008…
Ăn không nói có
Những năng lực trí tuệ của vị Tổng thống Mỹ thứ 43 trong suốt một thời gian dài đã trở thành đối tượng chủ đạo của những lời đàm tiếu từ giới danh hài quốc tế, các nhà bình luận, phóng viên và thậm chí cả từ các Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá gia ở các cấp độ khác nhau. Không ngẫu nhiên mà các phương tiện thông tin đại chúng Mỹ từng chuẩn bị khá nhiều chùm "ranh" ngôn của ông Bush, tập hợp những câu lỡ lời hay vô nghĩa của ông để tung ra vào thời điểm ông rời khỏi Nhà Trắng sau hai nhiệm kỳ làm Tổng thống.
Trong hơn một năm qua, các trò tiếu lâm về ông Bush đã thôi là thời thượng vì dẫu sao, ông cũng đã về vườn nên ít xuất hiện trước công chúng. Tuy nhiên, tập hồi ký "Những khoảnh khắc quyết định" đã lại biến ông thành mục tiêu để dư luận "mua vui cũng được một vài trống canh".
Theo nhà báo Ryan Grim, một phóng viên nghị trường tương đối trẻ, đã kịp xuất bản một cuốn sách năm 2009 ("This is your country on drugs: The secret history of getting high in America", kể về quá trình sử dụng các loại chất ma túy khác nhau ở Mỹ), viết trên tờ "The Huffington Post" có tư tưởng tự do, trong hồi ký của ông Bush có không ít những chi tiết không xác thực.
Thậm chí có chỗ cựu Tổng thống Mỹ đã "ăn không nói có" hoặc đạo văn. Thí dụ, trong hồi ký, ông Bush đã kể về cuộc gặp của Tổng thống Afghanistan, Hamid Karzai với một trong những thủ lĩnh chiến trường. Viên thủ lĩnh này hỏi ông Karzai: "Thế người của ông đâu rồi", và nhận được câu trả lời: "Các anh đều là người của tôi. Tất cả các anh, người dân
Đối thoại này tất nhiên là hay, đặc biệt nếu biết rằng nó diễn ra trong lễ nhậm chức của ông Karzai. Thế nhưng, tại lễ nhậm chức đó, ông Bush đâu có mặt và chính điều này cũng đã được ông thú nhận trong phần sau của hồi ký. Nhà báo Ryan Grim đặt câu hỏi: Thế thì tại đâu mà ông Bush (hay những trợ lý văn học của ông) biết được đoạn đối thoại đó?
Nhà báo trẻ đã kỳ công đi tìm câu trả lời và cuối cùng cũng phát hiện ra rằng, trong bài báo của tác giả Ahmed Rashid in trong New York Review of Books (NYRB), có đoạn gần như trùng khít với những gì mà ông Bush kể trong hồi ký của mình. Hơn thế nữa, không cần phải đọc hết bài báo của Rashid mới biết được chuyện này vì đoạn trích đó đã được đăng trên trang web của NYRB ở phần quảng cáo trước cho số báo tới.
Trong một chương, ông Bush cũng đã dẫn lời của thượng nghị sĩ Cộng hòa John McCain về việc tăng số lượng binh sĩ Mỹ ở
Nói chung, sau khi đọc xong cuốn hồi ký của ông Bush, nhà báo Grim cảm thấy hồ nghi rằng, cựu Tổng thống này hoặc là hoàn toàn không có ý tưởng riêng, hoặc là nếu có thì cũng rất ít. Những lập luận của ông Bush về các bài học thu nhận được từ cuộc chiến ở
Và một số ý tưởng nào đó nếu mà có trong "Những khoảnh khắc quyết định" thì, như Grim cảm thấy, cũng được lấy từ các cuốn sách của Bob Woodward và Robert Draper, những người trước đây từng bị Nhà Trắng phê phán vì các chi tiết không chuẩn xác…
Không thể chịu nổi
Trong hồi ký, ông Bush gần như đã buộc tội nguyên Thủ tướng Đức Gerhard Schroder về tội "phản bội" (?!). Theo cách diễn giải của vị Tổng thống Mỹ thứ 43, ngày 31/1/2002, tại cuộc gặp ở Nhà Trắng, ông Schroder đã hứa ủng hộ hoàn toàn cho chiến dịch Iraq, nhưng rồi đã quên đi lời hứa đó để tranh thủ uy tín và tung ra quan điểm phản đối chiến tranh vốn gần gụi hơn đối với các cử tri Đức. Và tiếp theo, các đồng minh của ông Schroder đã liên tục có những phát biểu nặng nề đối với ông Bush: Bộ trưởng Tư pháp khi đó là bà Herta Daeubler-Gmelin thậm chí còn so sánh ông Bush với cả trùm phát xít Hitler…
Ông Bush kể rằng, khi hay tin này, ông đã trở nên cực kỳ tức giận: "Không thể hình dung được điều gì xúc phạm hơn là sự so sánh với Hitler thốt ra từ miệng một thành viên OK9giaitri nền tảng giải trí online Đức". Sau những sự kiện trên, ông Bush đã cắt giảm những giao tiếp với ông Schroder tới mức tối thiểu.
Cựu Tổng thống Mỹ còn buộc cho ông Schroder tội đã cùng Jacques Chirac và Vladimir Putin, những người đã giữ vị trí Tổng thống tại Pháp và Nga lúc đó, đã "câu kết" với nhau thành một trục muốn gây ảnh hưởng tới nước Mỹ. Chính vì thế, theo ông Bush, nên cả hai ông Schroder và Chirac đã buộc phải bảo vệ phong cách lãnh đạo "độc đoán" của ông Putin (?!).
Các chiến hữu của ông Schroder ngay lập tức phản bác ại những gì mà ông Bush đã viết về họ. Theo lời của những thành viên phái đoàn Đức từng có mặt tại Nhà Trắng, ông Bush đã cố tình bóp méo các lời phát biểu của ông Schroder. Hơn thế nữa, cựu thư ký OK9 thể thao xanh chín của ông Schroder, ông Uwe-Karsten Heye còn đánh giá vị Tổng thống Mỹ thứ 43 như một người với "mức độ trí tuệ cực kỳ thấp kém.
Chính vì thế nên rất đơn giản khi phải thỏa thuận điều gì đó với ông ta. Ông ta không hề có bất cứ một khái niệm nào về những tiến trình đang diễn ra trên thế giới và chỉ quan tâm tới việc là làm sao để giữ nguyên mình là một người
Cựu đại sứ Đức tại Mỹ Wolfgang Ischinger, cũng có mặt tại Nhà Trắng ngày 31/1/2002, tuyên bố: "Không ai có thể đánh giá cuộc trò chuyện đã diễn ra như một sự ủng hộ vô điều kiện của CHLB Đức đối với chiến dịch quân sự ở
Theo ông Schroder, trong cuộc gặp năm 2002 đã đưa ra giả thuyết rằng, những phần tử khủng bố từng gây ra thảm kịch ngày 11/9/2001 ở New York được nhà lãnh đạo Iraq, Saddam Hussein ủng hộ. "Nếu Iraq, cũng như trước đó là Afghanistan, cũng là nơi ẩn náu của các phần tử khủng bố, thì nước Đức sẽ đứng về phía Mỹ. Tôi đã tuyên bố trong những cuộc gặp gỡ sau đó - ông Schroder nhấn mạnh - Thế nhưng, ngay từ năm 2002, đã xác định được rằng, giả thuyết trên không đúng với thực tế".
Cũng phải nói rằng, trong hồi ký của mình xuất bản trước đây, nguyên Thủ tướng Đức Schroder đã có những phê phán khá nghiêm khắc đối với ông Bush. Ông Schroeder cảm thấy dị ứng nhất với tính sùng đạo mà ông Bush trình diễn ra ngoài. Theo ông Schroder, "một Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá gia luôn cho rằng, bằng các hành động của mình, ông ta đang thực hiện ý chí của chúa trời thì sẽ để lại rất ít chỗ cho nhân nhượng và giải pháp hòa bình các vấn đề còn gây mâu thuẫn.
Nhìn từ góc độ này, các nhân vật cực đoan Thiên chúa giáo, ông Schroder nhận xét, có nhiều điểm giống như các phần tử cực đoan của các nước theo đạo Hồi…". Năm 2004, ông Bush từng tuyên bố: "Tôi tin rằng, chúa trời đang nói bằng miệng lưỡi của tôi. Khác đi thì làm sao tôi làm được việc của mình?"