4-3, Barca giành chiến thắng, hoàn tất hai trận toàn thắng trong mùa giải này trước Real (lượt đi họ thắng 2-1 trên sân của mình), và nói như "át chủ bài" Messi thì chiến thắng ấy đập tan mọi lời chỉ trích dành cho phong độ phập phù của chính anh và của đội bóng trong suốt thời gian dài qua. Còn nói như cơ trưởng Martino thì chiến thắng này giống như một bước ngoặt, giúp thầy trò Barca có thêm rất nhiều động lực, rất nhiều niềm tin trong cuộc chạy đua căng thẳng cuối mùa.
Nhưng ở phía ngược lại, anh chàng đỏng đảnh Ronaldo của Real lại không ngừng chỉ trích: "Đấy là một chiến thắng đến từ sự trợ giúp của các trọng tài". Ronaldo bảo, ông trọng tài đã tưởng tượng ra chiếc thẻ đỏ cho Ramos - bước ngoặt của trận đấu, khiến Real từ chỗ dẫn trước 3-2 đã thua ngược 3-4, và còn tưởng tượng ra 2 quả penalty trước cầu môn đội mình. Cuối cùng, Ronaldo kết luận: "Tôi ở đây đã nhiều năm. Và tôi cảm nhận rằng có một thế lực luôn muốn hỗ trợ Barca". Thật ra thì không phải đợi tới khi trận đấu kết thúc, mà ngay sau khi Ramos nhận thẻ đỏ và Real thua bàn thì Ronaldo đã nóng nảy phạm lỗi với đối phương, phải nhận thẻ vàng tức khắc.
Rất nhiều fan hâm mộ Real cho rằng, nếu không có cái thẻ đỏ của Ramos thì có thể kịch bản trận đấu đã rẽ theo chiều hướng khác. Nhưng đã nếu như thế thì cũng phải "nếu" thêm rằng: Khi Barca đang dẫn 1-0, nếu Messi ghi bàn trong tình thế đối mặt với thủ thành Real, nâng tỷ số lên 2-0 chỉ sau chưa đầy 20 phút bóng lăn, thì có thể Barca cũng đã ấn định trận đấu từ rất sớm rồi. Tóm lại, người ta có thể tiếc nuối cho đội nọ, đội kia, có thể chỉ trích tình huống nọ, tình huống kia, nhưng xét cho cùng thì bóng đá không có chỗ cho sự tồn tại của những chữ "nếu". Một trận đấu thuộc hàng siêu kinh điển với những diễn biến và những dãy số thay đổi không ngừng càng không có chỗ cho những chữ "nếu" như vậy.
Tất cả xét cho cùng là số phận. Và khi số phận đã "ép" ông trọng tài vẽ ra một chiếc thẻ đỏ, vẽ ra 3 quả penalty, rồi vẽ ra một kịch bản chiến thắng đến nghẹt thở cho Barca thì người ta lại nhìn thấy sự kịch tính của một số phận khác: đó là số phận của những đội đang chạy đua đến ngôi vô địch mùa này. Ai cũng biết, cho đến trước trận El Clasico, Real đang dẫn đầu với 3 điểm nhiều hơn so với đội đứng thứ hai Atletico Madrid và 4 điểm so với Barca. Nhưng sau trận El Clasico vừa rồi, khi Real Madrid thua, Barca thắng và Atletico Madrid cũng thắng thì mọi thứ lại đảo chiều: Atletico vươn lên dẫn đầu với cùng 70 điểm (nhưng có hiệu số thắng bại cao hơn) so với Real, và Barca đứng ngay sau với 69 điểm.
Như thế có nghĩa, cuộc đua tới ngôi vua Tây Ban Nha mùa này không còn là cuộc đua song mã giữa Real với Barca như nhiều năm qua nữa. Nó chính thức bước sang một kịch bản mới: kịch bản về một cuộc đua tam mã hết sức khôn lường.
Và như thế, cái hay của trận El Clasico không nằm ở những tác động đơn thuần đến Real, đến Barca, mà còn bởi những tác động đến cả một giải đấu nói chung. Lâu lắm rồi, giải VĐQG Tây Ban Nha mới có những nút thắt - những kịch tính mang tính đột phá như thế này...
| Ancelotti: "Chức vô địch giải đấu sẽ được quyết định ở những phút cuối cùng" Khác hẳn so với hai học trò Ronaldo và Ramos, HLV trưởng Real Ancelotti không đưa ra bất cứ bình luận nào về những quyết định của trọng tài trong trận đấu này. Nhà cầm quân người Italia phân tích: "Vấn đề của trận đấu là chúng tôi đã để cho một mình Messi ghi tới 3 bàn và điều đó cho thấy hệ thống phòng ngự của chúng tôi đã chơi không tốt". Tuy nhiên, Ancelotti lại cho rằng, so với 3 trận đấu lớn tại giải VĐQG năm nay (trận lượt đi thua Barca và một trận thua, một trận hòa đối thủ cùng thành phố Atletico Madrid) thì trận đấu này các học trò của ông chơi khởi sắc hơn, ấn tượng hơn rất nhiều. Ancelotti bảo: "Thực sự hôm nay chúng tôi không đáng thua. Nhưng khi bạn đã dấn thân vào một cuộc đấu thì bạn phải đủ bản lĩnh để chấp nhận mọi kịch bản có thể xảy ra. Vấn đề bây giờ là chúng tôi phải nhanh chóng đứng dậy để đá tốt tất cả 9 trận đấu còn lại. Tôi nghĩ, với tương quan hiện tại, chức vô địch Tây Ban Nha mùa này chỉ có thể được quyết định ở vòng đấu cuối cùng, thậm chí là những phút cuối cùng". Thành Tuấn |