Xin đừng nghĩ tôi phủ nhận một điều gì đó. Chỉ xin kể vài câu chuyện mắt thấy tai nghe để cùng suy ngẫm.
Hồi mới giải phóng, với những nhà báo chiến trường như chúng tôi, cộng đồng người Hoa ở quận 5, TP Hồ Chí Minh là một bí ẩn. Ngoài tiềm lực OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, họ còn có sự gắn kết với nhau đến mức gợi rất nhiều tò mò cho người ngoài cộng đồng. Tự tìm cách giải thích cho mình, tôi hay lang thang trên những con phố nhỏ ở đây và một buổi tối, nghe được câu chuyện này: Một ngày nọ, có một cặp vợ chồng tìm đến đây lập nghiệp. Không tiền, không thế lực, chỉ biết chút nghề bán phở tàm tạm, với điểm xuất phát thấp như thế mà muốn vươn lên giữa đất Sài Gòn hồi ấy thì thật không đơn giản.
Thuê xong nhà, thu xếp nơi ăn học cho con cái xong, hai vợ chồng liền xin được ra mắt một người có uy tín trong cộng đồng trình bày hoàn cảnh, nguyện vọng và xin được giúp đỡ. Sau khi tìm hiểu kỹ càng về người mới đến, ông này đồng ý giúp, không phải bằng tiền bạc mà bằng một cách khá hiếm gặp. Ông khuyên hai vợ chồng mở tiệm phở, cố gắng làm ngon bán rẻ đồng thời kêu gọi cả cộng đồng dành vài năm đến ăn phở nhà hàng này. Thế là ngày nào cũng vậy, hàng trăm người dù đi xa, dù công kia việc nọ đều tìm về quán phở ăn hàng. Ròng rã hàng năm như thế cho đến khi sự giúp đỡ được chuyển hướng sang người khác thì chủ tiệm phở đã có tiềm lực OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao vững vàng, có thương hiệu và có cả niềm biết ơn sâu nặng như ruột thịt với cả cộng đồng.
Những câu chuyên tương tự như vậy không chỉ có ở quận 5, TP Hồ Chí Minh mà có trên toàn thế giới. Ở California, ở Pari, ở Singapore, ở Indonesia, ở Thái Lan… đều có những "Phố Tàu" (China Town) nổi tiếng về sự gắn kết để giúp nhau trong cuộc sống, giữ gìn bản sắc truyền thống như vậy. Không biết có phải vì sự gắn kết đó quyết định không nhưng rõ ràng ở đâu, trong hoàn cảnh nào, người Hoa ở nước ngoài cũng vươn lên mạnh mẽ cả về OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao và trí tuệ khiến cho không những họ tồn tại được ở nơi đất khách quê người mà còn khiến cho Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K và người sở tại vì nể.
Chuyện thứ hai là thế này: Trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi được một cơ quan báo phân công thường trú ở một tỉnh Bắc miền Trung. Khó có thể hình dung được sự ác liệt, nguy hiểm và thiếu thốn ở nơi đó trong những năm tháng chiến tranh nhưng cũng chính trong gian khổ, trong hiểm nguy mới thấy hết được sự hi sinh to lớn và tấm lòng yêu thương, nhân ái của đồng bào miền Trung với cách mạng, với bộ đội, cán bộ.
Để thông xe ra tiền tuyến, họ sẵn sàng dỡ nhà, chặt tre ra lát cầu, lấp hố bom. Họ đói cơm rách áo nhưng sẵn sàng vét bồ thóc, bắt lợn trong chuồng ủng hộ bộ đội. Họ sẵn sàng nhường cơm, xẻ áo, nhường hầm tránh bom cho cán bộ và nếu cần phải hi sinh, họ sẵn sàng hi sinh cho người của cách mạng được sống. Trong những năm đó, ai cũng có những kỷ niệm không thể quên, những ơn sâu nghĩa nặng như trời bể với đồng bào mãi mãi ghi tạc trong lòng. Nhưng đó là đối với bộ đội, cán bộ, nhất là bộ đội, cán bộ từ nơi khác đến. Với nhau, với cán bộ, bộ đội sinh ra tại địa phương thì không hoàn toàn như vậy. Tôi đã chứng kiến nhiều chuyện đau lòng do sự hẹp hòi, nghiệt ngã, đố kỵ mà ra, ngay ở những người từng hết sức hỷ xả, độ lượng mà mình vẫn biết ơn. Không chỉ trong chiến tranh, ngay bây giờ cũng vậy. Sự đố kỵ, hẹp hòi, không muốn ai hơn mình vẫn tồn tại ở không ít nơi, nguồn gốc của tình trạng bè phái, chia rẽ, mất đoàn kết, làm suy yếu nhiều địa phương, đơn vị. Vì sao thế nhỉ?
Còn đây là câu chuyện thứ ba. Năm ngoái, tôi may mắn được sang một vài nước thuộc khối Đông Âu cũ. Phong cảnh tuyệt vời, sự đón tiếp nồng hậu, tuyệt vời. Trong thời gian gần nửa tháng, tôi được cộng đồng người Việt ở đó tạo điều kiện cho đi thăm thú khắp nơi, được gặp gỡ, sinh hoạt chung với nhiều người và nhiều gia đình Việt kiều để hiểu và đồng cảm với bà con, anh chị em. Tuy xa Tổ quốc, không có điều kiện có đầy đủ thông tin về quê nhà nhưng tuyệt đại đa số anh chị em đều hướng về OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao với lòng yêu nước nồng nàn và niềm tin bền vững vào tương lai của Việt Nam. Không chỉ vậy, tôi còn được thăm những ngôi chùa của người Việt giữa trời Âu, thăm các lớp học cho con em người Việt, dự các sinh hoạt Ok987 ưu đãi độc quyền hướng về Tổ quốc, về cội nguồn.
Tuy thế, niềm vui cũng bị giảm sút ít nhiều khi được biết những người đón tôi chỉ là một bộ phận trong cộng đồng người Việt tại đây. Cách tôi không xa, cũng lại có một nhóm nhà văn, nhà báo khác đang ở thăm OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao này, nhưng theo lời mời của một bộ phận người Việt khác mà hai nhóm này không liên hệ với nhau, thậm chí còn đố kỵ, gây khó dễ, phá hoại việc làm ăn của nhau. Điều ngạc nhiên là hai nhóm đó, tuy không nhìn mặt nhau, không "đội trời chung" với nhau nhưng đều có những hoạt động hướng về Tổ quốc, hoạt động từ thiện rất đáng quí không chỉ ở nước ngoài mà cả ở trong nước. Họ đã đổ hàng nghìn tỷ đồng vào Ok9 cool link đăng nhập OK9 đã banh quê hương, hàng chục tỷ vào các hoạt động giúp gia đình thương binh liệt sĩ, trẻ em nghèo vượt khó, trẻ em câm điếc, các nạn nhân thiên tai lũ lụt nhưng trong câu chuyện cũng như trên OK9 thể thao xanh chín, đã có nhóm này thì không có nhóm kia và ngược lại.
Lạ hơn, chuyện tôi kể không là cá biệt. Hình như ở đâu cũng có chuyện tương tự. Phải chăng sự chia rẽ, mất đoàn kết đã cản trở sự phát triển của cộng đồng người Việt không chỉ một nơi trên thế giới?
Người Việt rất thông minh và giàu tài năng. Người Việt thiết tha gắn bó với Tổ quốc, với cội nguồn. Người Việt giàu lòng vị tha, nhân ái. Vậy phải chăng những điều tôi thấy chỉ là hiện tượng không phải bản chất, là cá biệt không phải là phổ biến. Nếu thế thì mừng quá!